Bấy giờ đang là tháng tám, vậy là còn hơn nửa tháng nữa mới đến ngày khai giảng. Ấy thế mà Cát Tường hễ gặp ai cũng vui vẻ khoe rằng mình sắp được làm thư đồng cho Tam thiếu gia. Phòng may vá của Tây phủ còn cử người đến tận ngõ Tứ Tuyền để lấy số đo may quần áo mới cho Cát Tường. Bởi lẽ, sang Đông phủ học thì không thể làm mất mặt Tây phủ được, ngay cả thư đồng cũng phải ăn mặc cho tươm tất, chỉnh tề.
Mọi hành động của hắn quả nhiên đã thu hút không ít ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị từ mọi người xung quanh.
Những người bạn thân như Hắc Đồn, cùng hai tỷ đệ Yên Chi và Trường Sinh đều đến chúc mừng Cát Tường.
Cát Tường bèn lấy tiền túi ra mua rất nhiều đồ ăn vặt, thế là năm người bạn thân liền quây quần bên đình giếng, đánh chén một bữa no nê thỏa thích.
Ăn được nửa chừng, Cát Tường bỗng tỏ vẻ thần bí, lấy ra một chiếc bình hồ lô rồi nói: “Đây là rượu trắng, cha ta giấu trong chum gạo đó, ta lén lấy ra cho mọi người nếm thử xem rượu của người lớn có vị gì.”
Dù sao cũng chỉ là những đứa trẻ mới chín tuổi nên đứa nào cũng tò mò. Bình thường, chúng chỉ uống rượu nếp ngọt lịm, không say, nên bây giờ khi được nếm thử rượu trắng của người lớn, đứa nào đứa nấy cũng cay đến mức phải lè lưỡi, thở hổn hển, chẳng ai dám uống thêm ngụm nào nữa.
“Không ngon à? Ta thấy cũng được mà.” Nói rồi, Cát Tường lại kề miệng bình hồ lô uống thêm một ngụm nữa, cố nén cảm giác buồn nôn đang chực trào lên, ra vẻ mình rất thích uống rượu.
Trường Sinh nhỏ tuổi nhất vô cùng khâm phục Đại ca cacó thể uống rượu, liền khen: “Cát Tường ca ca có tửu lượng thật tốt, đúng là một hảo hán!”
Hắc Độn cũng nói: “Sau này huynh mà thành danh rồi, đừng quên nâng đỡ huynh đệ một tay nhé.”
Yên Chi thì khuyên: “Huynh uống ít thôi, cẩn thận rượu vào lại hỏng việc.”
Chỉ có Như Ý là vừa cười hì hì cắn hạt dưa, không nói gì.
Tối ngày ba mươi tháng tám, dì Nga đặc biệt về nhà một chuyến để xem Cát Tường mặc thử bộ đồ thư đồng gồm áo ngắn xanh, mũ nhỏ, giày vải và tất trắng.
Vốn dĩ Cát Tường đã là thiếu niên cao ráo, ưa nhìn nhất trong ngõ Tứ Tuyền, nay khoác lên mình bộ quần áo mới tinh này, dì Nga thậm chí còn cảm thấy con trai mình là người tuấn tú nhất cả Tây phủ.
Dì Nga dặn dò: “Tam thiếu gia sẽ cưỡi ngựa đến Đông phủ học, việc quan trọng nhất của con là dắt ngựa cho Tam thiếu gia. Trên đường phải cẩn thận, tuyệt đối không được làm ngựa hoảng sợ.”
“Sáng mai con phải ra chuồng ngựa từ sớm, dắt ngựa ra, chải lông cho nó thật sạch sẽ, rồi đứng đợi ở ngoài nhị môn. Mẹ sẽ đích thân đưa Tam thiếu gia ra.”
Cát Tường đáp: “Mẹ đã dặn cả trăm lần rồi, chút việc này mà con không làm được sao? Mẹ coi thường con quá rồi.”
Dì Nga lại quay sang dặn chồng: “Ông nhớ gọi nó dậy sớm, trông chừng nó mặc quần áo cho chỉnh tề, không được có sai sót gì đâu đấy!”