Chương 18

Thiếu niên trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, không muốn dựa dẫm hay để cha mẹ sắp đặt tương lai, mà muốn tự mình thử sức với những con đường khác. Còn về sau này, liệu hắn sẽ vấp ngã khắp nơi hay tạo dựng được một khoảng trời riêng, nào ai biết trước được? Thế nhưng, tuổi trẻ ai mà chẳng từng một lần sục sôi nhiệt huyết như thế?

Cát Tường có chủ kiến của riêng mình, trong khi Như Ý vừa không muốn dì Nga khó xử, lại vừa chẳng nỡ nhìn Cát Tường đau khổ khuất phục trước hiện thực. Suy đi tính lại, nàng bèn nói: “Nếu huynh thực sự không muốn làm công việc dâng giấy mực, mà cũng không muốn đắc tội với Hoa di nương hay làm khó dì Nga, ta có một cách vẹn cả đôi đường để gỡ rối chuyện này, chỉ là huynh sẽ phải chịu chút khổ cực về thể xác thôi.”

“Cách gì vậy?” Mắt Cát Tường sáng lên. “Ta da dày thịt béo, không sợ đau đâu.”

Thế là Như Ý ghé tai thì thầm kế hoạch, Cát Tường nghe xong liền liên tục gật đầu.

Lúc ba người lớn trở về nhà, thì thấy Cát Tường đang quỳ trên ván giặt đồ. Hắn cất tiếng: “Mẹ, con sai rồi, con bằng lòng đi làm thư đồng cho Tam thiếu gia. Con nhất định sẽ hầu hạ hắn chu đáo ở thư phòng, để sau này khi Tam thiếu gia bảng vàng đề tên, con cũng được thơm lây.”

Thấy con trai đã biết hối cải, dì Nga cũng không trách mắng nữa, bà chỉ nói: “Giờ ta phải quay lại xem Tam thiếu gia đã ngủ chưa, không có thời gian dạy dỗ con. Nếu về muộn e là nhị môn sẽ khóa mất. Con cứ quỳ thêm một nén hương nữa, tự mình ngẫm nghĩ cho kỹ vào!”

Trượng phu của Nga tỷ cầm đèn l*иg lên: “Trời tối khó đi, để ta tiễn bà ra đến cổng trong.”

Khi ánh đèn l*иg vừa khuất sau đầu ngõ, mẹ của Như Ý đã vội vàng đỡ Cát Tường dậy: “Đầu gối đau lắm phải không? Như Ý, con mau lấy hộp thuốc cao mà Nga bá bá của con hay dùng ra đây, để bôi cho Cát Tường. Mẹ đi nấu cơm đây, chắc cả hai đứa đều đói rồi nhỉ.”

Mẹ Như Ý đi vào bếp bận rộn, còn Cát Tường và Như Ý thì nhìn nhau mỉm cười đầy ẩn ý.

Trường học của Trương gia được đặt tại Thọ Ninh Hầu phủ ở Đông phủ ngay bên cạnh. Dù sao Đông phủ cũng là chi trưởng, nên từ đường và trường học đều được đặt ở đây và do bên đó chu cấp.

Thư quán của Trương thị đã mời một vị đại nho xuất thân từ Hàn Lâm Viện về dạy học. Phàm là con cháu Trương thị, hễ đã vỡ lòng, biết được đôi chút chữ nghĩa, thì đều có thể vào học miễn phí. Tại đây, họ sẽ được vị lão Hàn lâm giảng giải Tứ Thư, dạy cách viết văn bát cổ để theo con đường khoa cử.

Việc nhập học là chuyện lớn, vì vậy một ngày lành đã được chọn, chính là ngày mùng một tháng chín.