Chương 17

Cát Tường và Như Ý từ nhỏ đã như hình với bóng, thế nên Như Ý sớm đã hiểu rõ tính nết của Cát Tường.

“Ta sợ bị phát hiện nên chỉ mang theo một cái bánh bao nguội thôi.” Vừa nói, Như Ý vừa đưa cho Cát Tường chiếc bánh bao được gói trong khăn tay.

Khi Cát Tường vừa gặm bánh màn thầu khô vừa uống trà nguội, Như Ý bèn nói: “Huynh không muốn làm thư đồng dâng giấy cho Tam thiếu gia, nhưng mà đây là cơ hội mà dì Nga đã rất vất vả mới giành được cho huynh đấy. Hơn nữa, Hoa di nương cũng đã gật đầu đồng ý rồi. Nếu huynh cứ khăng khăng không đi, thì cùng lắm cũng chỉ bị đánh mấy trận, rồi phải quỳ trên ván giặt đồ thôi. Thế nhưng, làm vậy thì dì Nga sẽ mất hết uy tín trước mặt Hoa di nương, thử hỏi sau này dì ấy còn biết sống sao dưới tay bà ta nữa.”

Như Ý nói tiếp: “Lỡ như có kẻ nào đặt điều vài câu, nói rằng huynh coi thường Tam thiếu gia chỉ là con vợ lẽ, một lòng muốn trèo cao, thì lúc đó dì Nga sẽ càng khó xử hơn nữa.”

“Ta nào có! Vả lại, ở trong gia tộc quyền quý thế này, bề ngoài con vợ cả hay vợ lẽ đều như nhau cả, ta thì có gì mà kén chọn chứ.” Cát Tường cố nuốt miếng màn thầu xuống, rồi nói: “Ta đã nói rồi, ta thà tiếp tục luyện võ, làm một gã sai vặt canh cổng gác sân. Lương tháng của gã sai vặt tuy không bằng thư đồng, nhưng ta canh gác bên ngoài Di Hòa Viên, còn muội làm việc ở bên trong, chúng ta vẫn có thể trông nom lẫn nhau. Như vậy chẳng phải tốt hơn việc dâng giấy mực hay sao?”

Như Ý đáp: “Huynh thì không nghĩ vậy, nhưng những lời đồn thổi thế này mà nhiều lên, lỡ sau này dì Nga chăm sóc Tam thiếu gia có một chút sơ suất nhỏ thôi, huynh đoán xem người ta có lôi lại chuyện cũ ra để nói không? Mẹ ta là một quả phụ, người thường dặn ta rằng miệng lưỡi thế gian đáng sợ lắm, nếu không đề phòng từ trước, thì nước bọt của người đời cũng đủ dìm chết hai mẹ con góa bụa chúng ta rồi. Mẹ ta mỗi khi nói chuyện với cha huynh, hoặc là phải có người ngoài ở đó, hoặc là phải đứng ở ngoài sân mà nói. Kể cả có vào trong nhà, cũng phải mở toang cửa ra, chứ có bao giờ dám đóng cửa nói chuyện riêng trong phòng đâu?”

Cuộc sống thật chẳng dễ dàng, Cát Tường thở dài: “Thôi được, ta đồng ý là được chứ gì. Nhưng ta vẫn cảm thấy, bên cạnh Tam thiếu gia đã có sẵn hai thư đồng họ Hoa rồi. Sau này dù ta có cố gắng làm việc đến đâu cũng sẽ không được trọng dụng, mà trái lại còn bị bọn họ nghi kỵ, chèn ép. Còn một lý do nữa, ta chỉ nói với một mình muội thôi, muội tuyệt đối đừng kể cho ai nhé—”

Cát Tường hạ giọng: “Ta thấy cả nhà chúng ta đều đang sống nhờ vào Hoa di nương, phải nhìn sắc mặt của một mình bà ta mà sống. Lỡ như sau này có chuyện gì… ta chỉ muốn tự mình tìm một con đường riêng, dựa vào chính bản lĩnh của mình chứ không phải dựa dẫm vào mẹ ta.”