Thái tử lên ngôi, theo đạo hiếu, vẫn tiếp tục dùng niên hiệu Hoằng Trị. Phải đến năm sau mới đổi niên hiệu thành Chính Đức, tức Chính Đức Hoàng đế, đồng thời tôn mẫu thân Trương Hoàng hậu làm Hoàng Thái hậu.
Năm ấy, Cát Tường và Như Ý mười một tuổi.
Ngoài ra, Chính Đức Hoàng đế còn ban cho Trương gia một mảnh đất tốt để Kim Thái phu nhân – cũng chính là bà ngoại của hoàng đế – sau khi rời cung có nơi an hưởng tuổi già.
Đúng vậy, suốt những năm qua, mẹ của hai vị Hầu gia và cũng là mẹ của Trương Thái hậu Kim Thái phu nhân vẫn luôn sống trong cung. Hoằng Trị Hoàng đế vô cùng kính trọng nhạc mẫu. Sau khi nhạc phụ qua đời, ngài đã đón bà vào cung bầu bạn cùng Trương Hoàng hậu. Kim Thái phu nhân tuy không có danh phận Thái hậu, nhưng cuộc sống lại chẳng khác gì một vị Thái hậu.
Từ khi Đại Minh khai quốc đến nay đã hơn trăm năm, ngoại thích nhiều như lông trâu, nhưng được hưởng ân sủng đến mức này thì chỉ có một mình Trương gia.
Các đại thần đã kịch liệt phản đối, cho rằng việc này trái với lễ chế, nhưng Hoằng Trị Hoàng đế vẫn kiên quyết làm theo ý mình, bác bỏ hết các tấu chương của họ.
Nay Hoằng Trị Hoàng đế đã băng hà, Kim Thái phu nhân liền tự mình xin xuất cung về nhà. Cháu ngoại của bà cụ là Chính Đức Hoàng đế đã chuẩn y, ban cho bà cụ một nơi để dưỡng lão và đặt tên là Di Viên.
Tin tức vừa truyền ra đã gây chấn động toàn kinh thành.
Nga tỷ hưng phấn chạy về ngõ Tứ Tuyền, nói với mẹ Như Ý và mọi người: “Lão tổ tông sắp về nhà rồi! Cơ hội đến rồi! Người hầu kẻ hạ bên cạnh lão tổ tông chúng ta còn cao quý hơn người thường. Ta có phải vứt đi cái mặt già này cũng phải đưa Như Ý vào Di Viên làm việc! Chuyện này còn vẻ vang hơn cả việc ở nhị môn của Tây phủ nữa! Tương lai của Như Ý chắc chắn sẽ xán lạn hơn ta!”
Nghe vậy, cả mẹ Như Ý và Như Ý đều vô cùng ao ước.
Chuyện tương lai của Như Ý đã được định đoạt xong xuôi. Thấy vậy, Cát Tường đứng bên cạnh vội hỏi: “Như Ý sắp có việc làm rồi, con là phận nam nhi, không thể cứ ở nhà ăn không ngồi rồi mãi được. Con cũng muốn đến Di Viên làm việc.”
Nga tỷ bèn nói: “Con là con trai, chỉ có thể làm gã sai vặt gác cổng truyền lời ở bên ngoài Di Viên thôi, chẳng phải lại đi theo con đường cũ của cha con, làm chân gác cổng giữ sân hay sao? Mẹ đã nói chuyện với Hoa di nương rồi, tháng chín này Tam thiếu gia sẽ đến thư phòng của nhà để học, con sẽ đến làm thư đồng cho hắn.”
“Con không đi đâu.” Cát Tường đáp lại: “Hai đứa cháu của Hoa di nương đã là bạn đọc sách kiêm thư đồng của Tam thiếu gia rồi. Mấy việc nhẹ nhàng tốt đẹp như dâng trà rót nước, mài mực trải giấy chắc chắn sẽ thuộc về hai người biểu huynh đó. Phần con, nhiều lắm thì chỉ được đưa giấy cho Tam thiếu gia lúc hắn đi vệ sinh thôi, chán chết đi được.”
Nghe vậy, Nga tỷ tức đến nỗi hai mắt trợn trừng: “Ai là biểu huynh của Tam thiếu gia? Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng mới là biểu huynh của hắn ! Mày đúng là cái đồ chết bằm, còn nói bậy nữa là tao xé miệng mày ra!”