Tại Bắc thành thuộc Thuận Thiên phủ ở kinh thành, có một con phố rộng lớn, là nơi ở của nhà mẹ đẻ Trương Hoàng hậu, người ta gọi con phố này là phố Trương Hoàng Thân.
Đương kim Hoằng Trị Hoàng đế chỉ sủng ái một mình Trương Hoàng hậu, hậu cung không có phi tần nào khác, đúng nghĩa một chồng một vợ. Yêu ai yêu cả đường đi lối về, để tỏ rõ ân sủng với nhà mẹ đẻ, Hoằng Trị Hoàng đế đã phong cho cả hai đệ đệ của Trương Hoàng hậu tước Hầu, là Thọ Ninh Hầu và Kiến Xương Hầu. Hai tòa hầu phủ được ban tặng chiếm trọn cả con phố.
Thọ Ninh Hầu phủ là chi trưởng, cũng là nơi đặt từ đường của Trương gia, do nằm ở phía Đông nên thường gọi là Đông phủ.
Kiến Xương Hầu phủ là chi thứ, nằm ở phía Tây nên thường gọi là Tây phủ.
Trương Hoàng Thân ở hai phủ Đông Tây sống một cuộc đời xa hoa, kẻ hầu người hạ, tiền hô hậu ủng. Gia nô được nuôi trong hai tòa hầu phủ lên đến hơn một nghìn người.
Trong dãy nhà ngang phía Tây của Tây phủ, có hơn một trăm gia nô sinh sống. Vì ở đây có một giếng nước ngọt, bên trên có đình giếng xây bằng gạch đá, lại dùng đá phiến xây bốn miệng giếng trên mặt giếng, nên khu nhà ngang này được gọi là ngõ Tứ Tuyền.
Ngõ Tứ Tuyền, đình giếng. Lúc này đang giữa mùa hè oi ả, tiếng ve sầu kêu inh ỏi đến xé lòng, từng đợt âm thanh như muốn át cả cái nóng nực.
Trong đình giếng, hai bà bầu bụng vượt mặt đang ngồi trên ghế đẩu nhỏ, trước mặt mỗi người là một chậu gỗ lớn đựng đầy quần áo bẩn ngâm nước. Họ đang đè quần áo lên bàn chà mà chà giặt, phát ra từng tràng tiếng “bồm bộp”.
Mồ hôi trên gương mặt phụ nhân mang thai mặt tròn chảy xuống như hạt châu. Nàng ta bực bội quẳng mạnh chiếc áo bẩn trong tay vào chậu gỗ, nói: “Sao mà khó giặt thế này, vò mãi không sạch!”
Còn phụ nhân mang thai có gương mặt trái xoan, dáng vẻ thanh tú bên cạnh nhặt chiếc áo ướt lên xem xét, lại đưa lên mũi ngửi, nói: “Nga tỷ đừng vội, hình như là vết máu, khó giặt lắm. Cứ cố vò nữa là rách áo đấy. Để ta ra nhà bếp lấy chút bột kiềm với giấm trắng về tẩy vết máu này.”
Nga tỷ vốn là con gái nhà nông, năm tám tuổi gặp phải năm đói kém, được phủ Hầu dùng một đôi ngỗng lớn mua về làm nha hoàn nên thuận miệng gọi luôn là Nga tỷ.
Phụ nhân vừa nói vừa đỡ cái bụng bầu nhô cao, từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế đẩu.
Nhìn bụng thì có vẻ đã sắp đến ngày sinh nở rồi.
Nga tỷ nói: “Vợ Cương Tử à, không vội, muội cứ đi thong thả. Tiện thể qua nhà ta lấy bánh hoa quế trên bàn thấp mang đến đây, chúng ta cùng ăn. Trong bụng ta chắc là có con ma đói rồi, mới ăn sáng chưa được bao lâu mà đã đói lại.”