Chương 4

Hai người là cặp sinh đôi cùng trứng, vóc dáng và khuôn mặt như được đúc ra từ cùng một khuôn. Khi đứng đối diện nhau chẳng khác gì có tấm gương dựng ở giữa. Người không thân thiết tuyệt đối không thể phân biệt ai là anh, ai là em.

Cũng vì thế, từ nhỏ họ đã thích đóng giả làm đối phương.

Trước 10 tuổi, việc tráo đổi thường bị ba phát hiện, vì tính cách hai người khác nhau rõ rệt. Chỉ cần Trần Úy cố tình trêu chọc một chút là sẽ lòi đuôi.

Sau này lớn lên, họ học cách mô phỏng tính cách của nhau, dần dần đã có thể lừa được cả ba.

Giờ họ đã 16 tuổi, trò tráo đổi thân phận này đã đạt tới mức thành thạo đến độ "địa ngục". Huống hồ hôm nay là ngày đầu nhập học, xung quanh toàn người xa lạ, kể cả có vô tình để lộ tính cách thật thì cũng chẳng ai phát hiện ra.

"Anh à, làm ơn đi mà, em cũng muốn thử vào lớp tinh anh trong truyền thuyết đó xem sao." Trần Niệm thì thầm năn nỉ: "Biết đâu gặp được mấy học bá rồi đột nhiên giác ngộ, học lực em tăng vọt thì sao?"

Trần Từ: "..."

Khả năng như Trần Niệm nói thực ra là cực kỳ thấp, bởi lẽ dù cả ngày ăn chung ngủ chung, anh vẫn chẳng kéo nổi thành tích của cậu em trai mình lên được.

Tuy nhiên, Trần Từ cũng muốn thử một lần. Trong mắt thầy cô, anh luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn mẫu mực, nhưng chỉ có hai anh em họ mới biết, thật ra ở một khía cạnh nào đó, cả hai đều... điên như nhau.

"Được." Trần Từ gật đầu đồng ý.

Trên gương mặt Trần Niệm lập tức hiện lên vẻ vui mừng, cậu nhanh chóng tháo cặp và bảng vẽ xuống, đổi cho Trần Từ, rồi như chợt nghĩ ra điều gì đó, dùng thân mình che chắn ánh mắt có thể dõi tới của những người khác, lấy chiếc máy tính bảng từ trong cặp mình ra, nhét vào cặp của anh trai.

Trần Niệm đeo cặp của Trần Từ lên vai, nặng quá, không biết bên trong nhét những gì, rõ ràng là sách giáo khoa vẫn chưa được phát mà.

Trần Từ nói: "Lớp chọn ban Tự nhiên của khối 11 ở tầng 3, trước tiên đến văn phòng tìm thầy Cao đã."

Trần Niệm đáp: "Ừm ừm, lớp em ở tầng 2 khu dạy mỹ thuật, đến tiết ba buổi chiều mới bắt đầu học chuyên ngành, còn hai tiết đầu chỉ có văn hóa, nên mình đổi lại trước đó là được."

"Được rồi." Trần Từ gật đầu.

Vì muốn tráo đổi hoàn hảo mà không bị nghi ngờ, trước hết phải đảm bảo những người xung quanh, từ bạn học đến thầy cô đều không thể nghĩ đến khả năng này. Chỉ cần tránh để hai người họ cùng xuất hiện trước mặt người khác là cơ bản đã thành công.

Hai anh em mất nửa phút để thống nhất phương án, rồi lại mất thêm nửa phút để đổi cặp.

Sau đó, một người rảo bước đầy hứng khởi về phía tòa nhà Tri Hành, người còn lại bước đi vững vàng hướng đến khu mỹ thuật.