Chương 24

Sáng sớm hôm sau, Phó Thiên Hà mở mắt ra.

Vừa nhìn thấy thời gian trên màn hình điện thoại, hắn lập tức thét lên thảm thiết: "A a a a! Đồng hồ không reo à?!"

Thực ra thì chắc chắn có reo, chỉ là lúc đó Phó Thiên Hà còn đang mơ màng đã tắt đi trong vô thức, rồi quên béng mất.

Hắn bật dậy, thay đồ, đánh răng, súc miệng trong tốc độ nhanh nhất, cầm chìa khóa phóng thẳng xuống lầu.

Hắn ra sức đạp xe, lao như tên bắn, gió rít bên tai, sấm chớp đùng đoàng, cuối cùng cũng bay tới cổng trường.

"Này! Chạy chậm thôi!" Bác bảo vệ đứng gác cổng hét to về phía Phó Thiên Hà: "Em lớp nào đấy, coi chừng đυ.ng trúng người ta!"

Phó Thiên Hà tiện tay dựng xe vào khu để xe, rồi cắm đầu chạy như bay về phía tòa nhà nghệ thuật.

Nhưng mới chạy được nửa đường, hắn đã tuyệt vọng nghe thấy chuông báo đầu giờ vang lên.

Tiêu rồi, vẫn muộn.

Hắn ba bước thành hai leo cầu thang, chạy tới cửa lớp thì thấy cô Điền đã đứng trên bục giảng, đang quan sát cả lớp đọc bài sáng.

Phó Thiên Hà: "..."

Hắn chỉnh lại tâm trạng, hít sâu một hơi:

"Thưa cô!"

"Phó Thiên Hà, sao em lại đến muộn nữa rồi?" Cô Điền nghe thấy liền bước ra cửa lớp, cau mày hỏi.

"Em không nghe thấy chuông báo thức." Phó Thiên Hà thật thà đáp.

Cô Điền biết hoàn cảnh gia đình của Phó Thiên Hà, cũng hiểu rõ những khó khăn hắn phải đối mặt. Một cậu bé mới 16, 17 tuổi đã phải sống một mình, có thể tự chăm sóc bản thân, không sa ngã đã là điều rất đáng quý.

Huống hồ Phó Thiên Hà còn từng mắc bệnh nặng, cơ thể cũng có khiếm khuyết, vì vậy cô vẫn luôn dành cho hắn sự quan tâm đặc biệt.

"Đừng để lần sau..." Cô Điền vừa định cho hắn vào lớp thì chợt nghe thấy tiếng bước chân vội vã vang lên.

Một thiếu niên hớt hải chạy từ cuối hành lang đến, cặp sách phía sau đong đưa theo từng bước chân. Thấy cô Điền đang đứng ở cửa, vẻ mặt cậu khẽ biến đổi, sau đó thở dốc rồi đứng lại, nói:

"Thưa cô!"

Mái tóc đen mềm mại bị gió thổi rối tung, đôi mắt màu hổ phách tròn như quả mơ, gương mặt vì vận động mà ửng hồng, đôi môi hồng hào hé mở, thở hổn hển từng nhịp.

Phó Thiên Hà vừa nhìn thấy Trần Niệm, liền có cảm giác... như thể có điều gì đó không đúng lắm.

Rõ ràng hôm qua lúc trưa, Trần Niệm đánh bại cả nhóm người mà mặt không đỏ, tim không loạn. Mặc dù dáng vẻ lúc này cũng rất đáng yêu, nhưng lại hoàn toàn không khớp với hình ảnh trong ấn tượng của hắn.

Nếu chỉ mình Phó Thiên Hà đến trễ thì còn đỡ.

Nhưng giờ Trần Niệm cũng muộn.

Cô Điền bỗng dưng nghẹn lời, đành nhìn hai học sinh ngồi bàn trước sau vài giây rồi thở dài: "Mới ngày thứ hai nhập học đã đi trễ, hai em đứng ở cửa một lát rồi hãy vào, coi như ghi nhớ một chút."

Phó Thiên Hà: "Dạ."

Trần Niệm: "Dạ."

Trần Niệm tựa lưng vào tường, cuối cùng cũng điều chỉnh lại nhịp thở.

Tối qua cậu vẽ hăng quá, sau khi tắt đèn leo lên giường lại tiếp tục cắm cúi trên gối, đến tận nửa đêm mới chịu ngưng.

Lúc đó, Trần Từ, người đúng 11 rưỡi đã lên giường ngủ, thậm chí còn ngủ được một tiếng rồi.

Hậu quả của việc thức đêm vẽ chính là sáng nay cậu không tài nào dậy nổi, cuối cùng cuống cuồng dẫn tới việc đi học trễ.

Nhưng may mà... vẫn còn người đi trễ cùng cậu.

Trần Niệm nhìn sang Phó Thiên Hà.

Hai người cùng đứng, ít ra vẫn dễ chịu hơn là một mình.

Phó Thiên Hà cũng quay sang nhìn Trần Niệm.

Trần Niệm nở nụ cười thật tươi với hắn.

Phó Thiên Hà: ?

Rõ ràng là nụ cười rất ngọt ngào, vậy mà Phó Thiên Hà lại không hiểu sao cảm thấy một chút sợ hãi.

Hắn nhớ đến buổi trưa hôm qua, những giọt sơn đỏ tươi nhỏ xuống ào ạt, cùng với công thức hóa học phức tạp liên quan đến quá trình thủy phân thi thể bằng hydro fluoride trên bức tường.

Không kìm được, toàn thân hắn rùng mình một cái.

Trần Niệm thông qua con mắt giả màu vàng kim của Phó Thiên Hà liền nhận ra, người ngồi phía sau mình chính là cậu bạn học thể thao ấy.

Tên gì nhỉ, Phó Thiên Hà?

Chính là người hôm qua đèo anh cậu về, mà anh cậu còn giúp hắn ta giặt bộ đồng phục bị dính sơn.

Xét ra thì, mối quan hệ giữa họ trước đó chắc cũng không đến nỗi tệ.

Vậy nên mình có thân thiết một chút thì cũng chẳng sao, phải không?

Nghĩ thế, Trần Niệm chủ động bắt chuyện: "Trùng hợp ghê, anh cũng đi muộn à?"

Phó Thiên Hà hoàn toàn không ngờ thiếu niên lại là người mở lời trước, cơn hoảng loạn trong lòng hắn lập tức leo lêи đỉиɦ điểm, biến thành hàng loạt dấu chấm hỏi trong đầu.

Gì thế này, sao Trần Niệm qua một đêm lại thay đổi hoàn toàn?

Đừng nói là cười, hôm qua hắn còn chẳng thấy một biểu cảm nào trên mặt thiếu niên ấy.

"Ờ... điện thoại tôi không reo chuông báo thức, nên dậy trễ. Cậu thì sao?" Phó Thiên Hà thử thăm dò.

"Tôi thức khuya vẽ tranh, ngủ muộn quá." Trần Niệm nhún vai, rồi đặt cặp xuống bên chân, rút ra một cuốn sổ nhỏ ghi chú môn Ngữ văn: "May mà hôm nay có người đứng cùng, chứ đứng một mình cũng ngại lắm."

Trần Niệm mở đến trang có bài cổ văn từng học, bắt đầu đọc thuộc lòng: "Thở dài dài mà lau nước mắt, thương nỗi đời người nhiều gian truân..."