Chương 12

Chỉ trong chớp mắt mà hai đồng bọn bị hạ gục, mấy tên còn lại nổi đóa. Chúng cho rằng chỉ vì Trần Từ đánh bất ngờ nên mới chiếm thế thượng phong.

Dù sao thì cũng chỉ là một học sinh mỹ thuật, cho dù có thêm hai cánh tay nữa cũng không thể địch nổi 5, 6 người vây đánh.

Trần Từ liếc nhanh một lượt, lập tức xác định mục tiêu tiếp theo.

Anh hạ thấp người, đồng thời đưa ba lô lên đỡ đòn tấn công đầu tiên. Lực đấm bị ba lô làm giảm đi phần lớn, gần như không ảnh hưởng gì đến anh.

Ngay lúc đó, Trần Từ xoay người lách sang một bên, áp sát đối phương rồi húc mạnh đầu vào phần eo.

Trong giao đấu, phần eo nơi giữ trọng tâm là điểm then chốt.

Một khi trọng tâm bị phá vỡ, kết cục chỉ có một.

Tên đó không kịp thu lại đà đang lao tới, lại bị Trần Từ đâm thêm một cú, lảo đảo một chân nhảy loạng choạng rồi đập thẳng vào đồng bọn. Trong tiếng chửi rủa loạn xạ, cả hai cùng ngã nhào vào tường.

Chắc phải mất mười giây bọn chúng mới gượng dậy nổi, nhưng thế cũng đủ giúp Trần Từ giảm được áp lực lớn.

Một tên bất ngờ nhào tới từ sau lưng định đánh lén, Trần Từ nghiêng người tránh né, tóm lấy vai đối phương rồi lướt ra sau, quặp tay khóa cổ gã một cách dứt khoát.

Đối phương lập tức không thể cử động, hai tay túm lấy tay Trần Từ cố gắng gỡ ra, thì bị anh tung cú đá cực mạnh vào sau gối.

Phịch! Gã quỳ sụp xuống đất. Trần Từ buông tay đồng thời tì lên vai gã, chỉ nghe thấy tiếng rắc vang lên, cánh tay đã bị trật khớp.

Tiếng hét thảm như lợn bị chọc tiết vang vọng trong con hẻm.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, một nửa đám côn đồ đã bị Trần Từ giải quyết xong.

Hai tên còn lại thấy tình hình bất ổn liền quay đầu bỏ chạy.

Chỉ còn một tên cố tỏ ra bình tĩnh, run rẩy đứng đối diện với Trần Từ.

Gã chỉ tay vào Trần Từ, gào lên bằng giọng run rẩy: "Mày... tao cảnh cáo mày đừng có làm bậy! Cẩn thận tao về gọi anh em tới xử mày đấy!"

Trần Từ nói: "Vậy thì cứ đi đi."

Anh vung ba lô lên.

Bốp! Tiếng va chạm nặng nề vang lên, tên côn đồ lập tức tối sầm mặt mày, hai mắt trắng dã, ngã gục xuống đất.

Không còn vật cản, Trần Từ mới thấy rõ bóng người lặng lẽ xuất hiện sau lưng tên đó.

Một nam sinh cao lớn vạm vỡ, đang giơ chiếc xe đạp qua đầu, chuẩn bị tung chiêu "núi Thái Sơn đè đỉnh".

Đáng tiếc còn chưa kịp ra tay, đối tượng đã nằm gục.

Phó Thiên Hà: "..."

Trần Từ: "..."

Phó Thiên Hà xắn tay áo đồng phục, cánh tay rắn chắc căng lên vì dùng sức, để lộ hình xăm Peppa Pig dán trên da.

Vừa rồi lúc đạp xe ngang qua, hắn nghe thấy trong hẻm có tiếng động, quay đầu lại thì thấy người bị vây chính là bạn ngồi bàn trước, lập tức lao tới định giúp Trần Từ thoát khỏi vòng vây.

Tuy bọn kia đông người, nhưng hắn là học sinh thể thao, sức vóc vượt trội, nếu phải đối đầu thì cũng chưa chắc rơi vào thế hạ phong.

Để lấy thêm dũng khí, Phó Thiên Hà còn cố ý lấy miếng xăm dán mới mua ra, dán lên cánh tay, làm ra vẻ hùng hổ đáng sợ.

Thế nhưng... kịch bản sao lại khác xa tưởng tượng thế này!

Bánh xe đạp vẫn lơ lửng trên không khẽ quay, Phó Thiên Hà trố mắt nhìn thiếu niên thấp hơn mình gần nửa cái đầu đứng trước mặt.

Trần Từ lại hiểu hành động của Phó Thiên Hà theo một ý nghĩa khác.

"Anh cũng muốn tham gia?" Anh hỏi.

Giọng thiếu niên phẳng lặng như mặt nước, không hề mang chút cảm xúc nào, cứ như người vừa dùng cặp sách đánh ngã 7, 8 tên du côn kia không phải là anh vậy, đến hơi thở cũng không rối loạn chút nào.

Toàn thân Phó Thiên Hà lập tức căng cứng.

Hắn vội buông xe, lắc đầu như trống bỏi: "Không không không."

Đồng thời nhanh như chớp kéo tay áo xuống, che lại hình xăm Peppa Pig.

Dưới chân vang lên tiếng rêи ɾỉ đau đớn.

Trần Từ và Phó Thiên Hà cùng cúi đầu nhìn xuống.

Tên du côn bị Trần Từ dùng bảng vẽ đánh ngã đang cố lồm cồm bò dậy, Trần Từ liền giơ chân, giẫm mạnh lên lưng gã.

"Không phải mấy người muốn tiền của tôi sao? Tôi có thể cho."

Trần Từ mở cặp sách, tùy tiện lôi ra một lọ màu.

Rồi anh lại lấy thêm một cây cọ nylon và lọ dầu hạt lanh đã dùng hơn nửa.

Anh vặn nắp dầu hạt lanh, nhúng cọ nylon vào cho thấm ướt, rồi nhẹ nhàng hất một cái, lớp dầu lập tức văng ra, rơi đầy lên người đám du côn.

"Dầu hạt lanh chứa nhiều acid linolenic, giúp chống huyết khối, giảm mỡ máu."

Sau đó anh lại mở nắp lọ màu trong tay, bóp ra một chút sắc đỏ tươi.

"Nhập khẩu từ Pháp, Winsor & Newton màu đỏ cadmium đậm, lọ này 26 tệ. Không cần cảm ơn, thưởng cho mấy người đấy."

Màu bị dầu hạt lanh trên cọ làm loãng, nhanh chóng loang ra, theo đường cọ Trần Từ vẽ thành những đường đỏ tươi trên người và mặt đám du côn.

Anh lần lượt đi từ người này sang người kia, cọ trong tay như rồng bay phượng múa, vẽ ra những hình thù kỳ dị hỗn độn, không rõ nghĩa, kết hợp thành một tác phẩm siêu thực theo trường phái trựu tượng.

Màu đỏ tươi từ cán cọ chảy xuống đầu ngón tay thiếu niên, như máu chảy ròng ròng, khiến những ngón tay trắng ngần như ngọc càng thêm nổi bật, sự tương phản mạnh mẽ ấy khiến Phó Thiên Hà vô thức nín thở.