Chương 19

Thẩm Tầm nghĩ một lát, thấy có lý. Mình không nghe máy thì những người này sẽ cứ gọi mãi, chi bằng từ chối thẳng thừng.

Cô gật đầu với Chương Kiều, hai người vừa đi vào căng tin, Thẩm Tầm vừa nhấc điện thoại: “Alo?"

"Chào cô Thẩm, tôi là đạo diễn của chương trình “Cấp Báo Rung Động”. Có lẽ nhân viên vừa nãy chưa giải thích rõ ràng với cô, tôi muốn giải thích lại một lần nữa, cô nghe xong rồi hãy quyết định có chấp nhận lời mời hay không, cô thấy thế nào ạ?" Giọng Trình Phi vô cùng thành khẩn, anh ta hạ thấp mình xuống hết mức, chỉ mong thuyết phục được Thẩm Tầm.

"Được thôi, vậy anh nói đi." Thẩm Tầm nói một cách bất đắc dĩ.

Chương Kiều bên cạnh ra hiệu cho cô: “Cậu tìm chỗ ngồi đi, tớ đi mua đồ ăn."

"Ừm." Thẩm Tầm gật đầu với cô.

Trình Phi ở đầu dây bên kia nghe thấy Thẩm Tầm đồng ý nghe mình giải thích một chút, lập tức nói: "Chương trình của chúng tôi không có kịch bản, hoàn toàn là chương trình thực tế nguyên bản nhất, kể cả cuối cùng không thành đôi cũng chẳng sao cả. Ngoài ra, cô Tô Kiến Nguyệt bên đó đã ký hợp đồng với chúng tôi rồi..."

Thẩm Tầm hoàn toàn không nghe lọt những lời phía sau, trong đầu cô chỉ bắt được tin tức Tô Kiến Nguyệt đã ký hợp đồng: “Cái gì? Em ấy đã chấp nhận lời mời của các anh ư?"

"Đúng vậy cô Thẩm, cô Tô bên đó đã ký hợp đồng với chúng tôi rồi, tôi còn đã chuyển cát-xê cho cô ấy rồi nữa. Nếu không tin cô có thể hỏi cô ấy, sau đó hãy trả lời chúng tôi." Trình Phi cảm thấy có hi vọng, bởi vậy cũng không còn sốt ruột như vừa nãy.

"Được rồi, vậy tôi cúp máy đây." Thẩm Tầm cúp điện thoại xong, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.

Chương Kiều cũng đã lấy xong phần cơm của Thẩm Tầm. Thấy sắc mặt cô không tốt, liền hỏi: "Cậu lại làm sao vậy? Sao sắc mặt kém thế?"

"Họ nói Tiểu Nguyệt đã ký hợp đồng với họ rồi."

"Tô Kiến Nguyệt ký hợp đồng với họ rồi ư? Thế thì quá tốt còn gì, hai cậu đi cùng nhau đi." Chương Kiều thì lại không thấy có vấn đề gì.

Thẩm Tầm nhíu mày nói: "Sao em ấy có thể đi được chứ? Tiểu Nguyệt mới học năm nhất đại học, nhỡ đâu lên chương trình bị người có ý đồ xấu lừa gạt thì sao?"

"Hừm, em ấy là sinh viên năm nhất đại học chứ có phải học sinh cấp hai đâu mà bị lừa được? Cậu đúng là quan tâm quá hóa lo lắng rồi đấy." Chương Kiều đành chịu.

"Không được, tớ phải hỏi em ấy mới được." Nói rồi, Thẩm Tầm liền gọi cho Tô Kiến Nguyệt.

Tô Kiến Nguyệt đang ở ký túc xá, nhận được điện thoại của chị, mắt cô bé sáng bừng: “Chị? Chị thi xong chưa?"

"Chưa xong đâu." Nghe thấy giọng nói của Tiểu Thái Dương, tâm trạng bực bội của Thẩm Tầm dịu đi một chút.

"Hehe, em cũng chưa xong. Chị ơi, em nhớ chị rồi á..." Tô Kiến Nguyệt theo thói quen bắt đầu làm nũng.

Thần sắc Thẩm Tầm dịu đi, trên mặt cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười. Cô có thể hình dung ra cảnh tiểu cún vẫy đuôi làm nũng với mình, lập tức không còn giận gì nữa.

"Chị nghe nói em tham gia một chương trình hẹn hò thực tế à?" Thẩm Tầm vẫn hỏi.

Tô Kiến Nguyệt lập tức đáp: "Dạ vâng, đi chơi nửa tháng, có thể kiếm được sáu triệu rưỡi tiền tiêu vặt, cũng hời lắm ạ."

Ánh mắt Thẩm Tầm tối sầm lại: “Vậy hè này em không đến tìm chị nữa à?"

"Đến chứ ạ, em sẽ tham gia chương trình đó nửa tháng, sau đó sẽ đến thành phố Lâm Hải tìm chị chơi. Em đã nghĩ kỹ rồi, chị ơi, lúc đó chúng ta sẽ đi biển chơi nước." Tô Kiến Nguyệt hào hứng tưởng tượng cuộc sống vui vẻ sau khi thi xong.