Thẩm Tầm không ngờ giáo viên cũng hóng chuyện, vội cười giải thích: "Vâng ạ, em gái em đến chơi vài ngày."
Giảng viên mỉm cười nhìn hai người vài lần, không nói thêm gì nữa, bắt đầu giảng bài.
Thẩm Tầm vẫn chăm chú nghe giảng như thường lệ, còn Tô Kiến Nguyệt thì lấy vài tờ giấy A4 ra, buồn chán nên tiện tay dùng bút mực vẽ vời trên giấy A4. Cô bé học chuyên ngành mỹ thuật ở đại học, chứ không học các chuyên ngành về tài chính.
Về vấn đề này, cả nhà đều hoàn toàn ủng hộ, công ty trong tay Tô Ngữ Băng sau này nếu thực sự không có người kế nhiệm, cũng có thể tìm người quản lý chuyên nghiệp để điều hành, đối với xưởng của Mạc Du Tâm cũng tương tự, chỉ cần có tiền và cổ phần trong tay thì không thiếu người giúp quản lý.
Tô Kiến Nguyệt vừa nhìn Thẩm Tầm, vừa vẽ vời trên giấy A4, không lâu sau, cô bé đã vẽ ra được hình dáng của Thẩm Tầm, cô bé cũng không làm phiền Thẩm Tầm, cứ ngoan ngoãn vẽ.
Thẩm Tầm nghe giảng một lúc, quay đầu nhìn Tô Kiến Nguyệt, liền thấy Tô Kiến Nguyệt đang vẽ tranh, người trong bức tranh chính là mình.
Nhìn bé cún con ngoan ngoãn vẽ mình, mắt Thẩm Tầm cong lên, cô đưa tay xoa đầu Tô Kiến Nguyệt.
Tô Kiến Nguyệt bị Thẩm Tầm xoa đầu cũng không giận, cô bé cong cong mắt nhìn Thẩm Tầm, còn chỉ vào bức tranh trên bàn mình.
Thẩm Tầm gật đầu, ra hiệu cho cô bé tiếp tục vẽ, còn cô thì tiếp tục nghe giảng.
Giờ giải lao, Tô Kiến Nguyệt đã vẽ xong, cô bé đưa bức tranh đến trước mặt Thẩm Tầm làm nũng: “Chị ơi, chị xem em vẽ thế nào? Có đẹp không ạ?”
“Đẹp lắm, ở đây học bài cùng chị có chán không? Hay em ra ngoài đi dạo một lát nhé? Chờ chị tan học?” Thẩm Tầm sợ Tô Kiến Nguyệt buồn chán nên đề nghị.
“Không cần, không cần đâu, em chỉ muốn ở bên chị thôi.” Tô Kiến Nguyệt tiếp tục làm nũng.
“Được rồi, nếu em không thấy chán thì cứ ở bên chị.”
Tiết học thứ hai, Tô Kiến Nguyệt thực sự hơi mệt, sáng nay cô bé dậy rất sớm để kịp chuyến bay, ngồi một lúc trên ghế, Tô Kiến Nguyệt liền gục đầu xuống bàn ngủ thϊếp đi.
Thẩm Tầm thấy bé cún nhà mình ngoan ngoãn nằm ngủ ở đó, ánh mắt càng thêm dịu dàng. Cún con gì đó, làm gì cũng đáng yêu hết.
Mãi đến khi tan học, Thẩm Tầm đưa tay đẩy đẩy Tô Kiến Nguyệt: “Tan học rồi, chúng ta về nhà thôi.”
“Chậc chậc chậc, về nhà ư? Cô lại muốn bỏ rơi tôi à?” Chương Kiều trêu chọc Thẩm Tầm từ phía sau.
“Ừm, tôi về nhà với em gái.” Thẩm Tầm cười đáp.
“Thôi được rồi, tôi ở ký túc xá một mình còn thanh tịnh hơn.”
Tô Kiến Nguyệt lúc này cũng đã tỉnh, cô bé dụi dụi mắt, ngọt ngào cười với Thẩm Tầm: “Chị ơi, tan học rồi ạ?”
“Ừm, có mệt không? Đi thôi, về nhà ngủ tiếp.” Thẩm Tầm muốn véo má Tô Kiến Nguyệt, nhưng tay vừa vươn ra lại bị cô cố gắng đổi hướng, chuyển sang giúp Tô Kiến Nguyệt chỉnh lại mái tóc hơi rối của cô bé.
Tô Kiến Nguyệt mắt sáng lấp lánh nhìn Thẩm Tầm không ngừng, chị Thẩm Tầm của cô bé thật chu đáo, còn giúp cô bé chỉnh tóc nữa.
“Chưa tỉnh ngủ à, hôm nay về rồi ngủ sớm nhé.” Tô Kiến Nguyệt trấn tĩnh một lát, lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo.
“Được, tối nay muốn ăn gì? Chị bảo dì ở nhà chuẩn bị cho em.” Thẩm Tầm cười nói.
Tô Kiến Nguyệt từ nhỏ đã không kén ăn, món gì cũng thấy ngon. Hồi nhỏ tham gia chương trình tạp kỹ cũng vậy, có những đứa trẻ phải dỗ dành mới chịu ăn, nhưng cô bé thì khác. Ăn xong một miếng, miệng lại há to chờ mẹ, má tiếp tục đút cho.