Tô Kiến Nguyệt và Thẩm Tầm thì không để ý đến ánh mắt dò xét của người khác, hai người nhanh chóng về đến biệt thự, nhưng người nhà Thẩm Tầm đều không có ở nhà. Thẩm Tầm dẫn Tô Kiến Nguyệt vào phòng để đồ trước.
Mỗi lần Tô Kiến Nguyệt đến, cô bé đều ở phòng bên cạnh phòng Thẩm Tầm, dần dà, căn phòng này cũng trở thành phòng riêng của Tô Kiến Nguyệt.
"Đồ đạc nhiều không? Chị giúp em sắp xếp nhé." Thẩm Tầm nói, định giúp Tô Kiến Nguyệt sắp xếp phòng.
Tô Kiến Nguyệt vội vàng nói: "Không cần đâu chị, em tự làm được rồi."
Trong vali còn có đồ lót của cô bé, Tô Kiến Nguyệt không tiện để chị giúp mình sắp xếp.
Cô bé mở vali, tìm ra món quà muốn tặng Thẩm Tầm: “Chị ơi, em có quà cho chị này, chị đợi em một chút."
Tô Kiến Nguyệt vừa nói, vừa dùng sức kéo lớp xốp bảo vệ bên ngoài hộp gấm xuống, rồi bóc từng lớp vải mềm ra, lấy ra con heo ngọc màu hồng nhỏ bên trong.
Cô bé đưa con heo ngọc cho Thẩm Tầm xem: “Chị ơi nhìn nè, có đáng yêu không?"
Thẩm Tầm mắt cong cong, tuổi của Tô Kiến Nguyệt là tuổi Hợi, cô ấy nhìn lướt qua con heo hồng trên tay Tô Kiến Nguyệt, phải nói là khá đáng yêu.
Con heo trông rất ngây thơ đáng yêu, trên mặt hình như còn mang theo nụ cười, nhìn vừa ngoan vừa đáng yêu.
"Đáng yêu, chú heo ngoan ngoãn, nhìn đáng yêu hệt như em vậy."
"Hì hì, em biết ngay là chị sẽ thích mà, cái này là do em tự điêu khắc đó, em học mẹ kế em một năm rồi đấy." Tô Kiến Nguyệt tự hào nói.
"Trước đây sao không nghe em nhắc đến?" Thẩm Tầm hỏi.
"Ừm, muốn tạo bất ngờ cho chị, nên em không nói."
"Được, Tiểu Nguyệt giỏi nhất." Thẩm Tầm cười trêu cô bé.
"Chị ơi... Em đâu còn là trẻ con nữa!" Tô Kiến Nguyệt sáp lại làm nũng với Thẩm Tầm.
"Được, không còn là trẻ con mà vẫn thích làm nũng như vậy."
"Em chỉ làm nũng với người em thích thôi." Ý của Tô Kiến Nguyệt là làm nũng với người thân thiết, người mình quý mến, nhưng câu nói này lọt vào tai Thẩm Tầm lại biến thành một ý nghĩa khác.
Cô ấy bị Tô Kiến Nguyệt nói đến mức vành tai hơi ửng đỏ, nốt ruồi son nhỏ trên vành tai phải cũng càng thêm rực rỡ.
"Cái đó, em cứ sắp xếp đồ đạc trước đi, chúng ta đi ăn cơm đã." Thẩm Tầm khẽ ho khan một tiếng, chuyển sang chủ đề khác.
"Vâng vâng, em đi tắm trước, chị đợi em một lát nhé." Tô Kiến Nguyệt nhanh chóng lấy đồ của mình ra, sau đó cầm một bộ quần áo để thay rồi vào phòng vệ sinh.
Thẩm Tầm ngồi bên giường nghịch con heo hồng nhỏ trong tay, cô ấy đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mũi con heo hồng, rồi lại vò tai con heo, càng nhìn chú heo trong tay càng giống Tiểu Nguyệt.
Thẩm Tầm tâm trạng rất tốt nghịch con heo trong tay một lúc, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm trọng.
Hồi nhỏ Tiểu Nguyệt phát kẹo đều thích "mưa móc đều tưới", vậy con heo hồng này là chỉ mình cô ấy có, hay là các chị em khác cũng có? Điều này khiến Thẩm Tầm trong lòng gióng lên hồi chuông cảnh báo lớn, lát nữa cô ấy phải hỏi kỹ Tô Kiến Nguyệt mới được.
Đợi Tô Kiến Nguyệt sấy tóc xong đi ra, liền thấy Thẩm Tầm vẫn ngồi bên giường: “Chị ơi, em tắm xong rồi, chúng ta đi ăn cơm nhé, chị có muốn cất con heo đi trước không?"
Thẩm Tầm gật đầu, trong phòng cô ấy thực ra có rất nhiều đồ chơi heo, đã chất thành một cái kệ rồi, những con heo trên đó cơ bản đều là do Tô Kiến Nguyệt tặng. "Được, chị cất con heo đi trước đã."