- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Nhanh
- Cao Duy Xâm Lấn
- Chương 62
Cao Duy Xâm Lấn
Chương 62
Tư Thần lấy chìa khóa trong ngực ra, bắt đầu tra vào ổ để mở cửa.
Chìa khóa hoa hòe lòe loẹt sau khi được cắm vào lại tự động hòa tan.
Ổ khóa hình trái tim “loảng xoảng”, rơi xuống mặt đất rồi vỡ nát.
Tư Thần hít sâu một hơi, đẩy cửa.
Nhiệt độ ở tầng 3 không hề thấp, thậm chí còn có chút oi bức, giống như ở quảng trường vào mùa hè, ở đâu cũng có “mùi vị” của con người.
Mùi mồ hôi, mùi cơ thể… Mùi rất nồng, trộn vào nhau, so với mùi hôi của thi thể còn khiến Tư Thần thấy buồn nôn hơn.
Ở trong một góc có thể nhìn thấy một con búp bê bị vứt dưới đất.
Bộ dáng của con búp bê này trông rất chân thật, nhìn qua có thể thấy được giá trị chế tạo vô cùng xa xỉ, nhưng lại không hiểu sao không được chủ nhân yêu quý. Nó bị thiếu tay thiếu chân, trên người cũng có những chỗ tàn tật không đồng nhất.
Tư Thần tiến về phía trước một bước, dẫm lên một đống tóc lộn xộn.
Cậu ngồi xổm xuống nhìn, trên tóc còn có một lớp da đầu, máu đã khô.
Ở đây, búp bê là được bày biện nhiều nhất. Có đủ loại kiểu dáng búp bê sang trọng dược đặt trong hộp thủy tinh, kích thước của chúng chỉ to bằng một bàn tay.
Tư Thần nhìn qua một vòng, cậu tìm thấy một cái bốt điện thoại ở trên tường.
Cậu nhấc ống nghe, bấm dãy số đã thuộc lòng.
“Đinh đinh! Đinh đinh!”
Chuông điện thoại vang lên.
Ở giữa.
Tư Thần nắm chặt súng, đi qua. Ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu lên mặt cậu, nhìn qua có một loại tối tăm tĩnh lặng.
Ở giữa tầng có một máy chơi game, trên màn hình nhảy ra một người pixel* tí hon màu trắng đáng yêu: “Chào mừng đến với Tâm Hồn.”
“Để giúp tinh thần của của bệnh nhân ngày càng tốt đẹp hơn, chuyên mục điều trị đặc biệt của bệnh viện được đặt ở tầng 3, chính là một khu trò chơi!”
“Hôm nay là ngày kỷ niệm 100 năm thành lập của bệnh viện, toàn bộ trò chơi đều được giảm giá 20%! Thu phục búp bê sẽ có điểm thưởng, tích lũy được 100 điểm có thể đổi giải đặc biệt – một bác sĩ Hùng, tặng kèm một bật lửa~”
Hình ảnh dần lập lòe.
Trong một giây ngắn ngủi, một con gấu bông màu nâu xuất hiện ở chính giữa màn hình.
Nó ngồi trên một cái ghế, nghiêng đầu nhìn Tư Thần, trong tay đang cầm điện thoại.
Bác sĩ Hùng mở miệng, giọng điệu trào phúng: “Cậu vẫn tới, bệnh nhân đáng yêu của tôi. Các cậu thật là cố chấp mà. Muốn khi trời sáng thì rời khỏi đây? Thay vì thế, ở lại đây cùng đêm tối với tôi đi.”
Hình ảnh bị gián đoạn.
Người pixel xuất hiện trở lại, phóng to gương mặt ra toàn màn hình, tiếng cười vang vọng muốn thủng màng nhĩ: “Cậu đẹp trai, mau tới chơi đi!”
Tư Thần trực tiếp đấm nó một quyền.
Tay cậu đánh vào màn hình, màn hình của máy chơi game giật giật, có chút lag, sau đó khôi phục như ban đầu.
Trên màn hình xuất hiện hai lựa chọn: Đổi tiền trò chơi / Đổi khen thưởng.
Là một bệnh nhân bình thường, lúc trước Tiểu Chu luôn bị nhốt trong phòng tắm của bệnh viện, đây là lần đầu tiên cậu bé lên tầng 3.
Nó lắp bắp nói: “Trước kia, không phải, như vậy.”
Tư Thần chú ý, con pixel nói rằng “Chào mừng đến với Tâm Hồn”, không phải là “phòng khám”.
Cậu không hành động ngay mà đi dạo một vòng ở tầng 3.
Hành lang có hai con đường, một hướng đến văn phòng viện trưởng, một hướng đến phòng phẫu thuật.
Đường đi đến phòng giải phẫu vô cùng chật hẹp, chỉ một người trưởng thành bình thường mới đi qua được.
Tư Thần không muốn đi vào, nơi này quá chật, không thể đánh đấm. Lỡ như bị chặn đường ở trước lẫn sau thì chỉ có thể bị kẹp chết ở trong.
Tư Thần đặt Tiểu Chu xuống mặt đất, nói: “Em có thể đi vào nhìn thử không?”
Tiểu Chu giơ cây đinh ba lên, từ từ đi đến phòng phẫu thuật, cái đuôi cá bạch bạch đập xuống mặt đất.
Vài phút sau, Tiểu Chu trở lại: “Không được, bên trong, tường, không có, đường.”
Nhìn vào thì thật sâu, thật tối, nhưng thật ra là một ngõ nhỏ dài chưa đến 10 mét.
Tận cùng bên trong là một bức tường xi măng, không biết đã xây bao lâu mà phủ một lớp bụi.
Con đường này bị bịt kín.
Còn phòng của viện trưởng, Tư Thần nắm chặt tay nắm cửa, muốn mở ra để đi vào.
Nhưng trên cửa lại hiện lên một tấm bảng có hàng chữ xanh: 【Đổi bằng 100 điểm】
Tư Thần quay về máy chơi game.
Cậu thử tính toán, quyết định nhấn lựa chọn đầu tiên, đổi tiền trò chơi.
Trên màn hình nhảy ra vài hàng chữ màu đen.
【Bảng trao đổi (sau khi chiết khấu) 】
800 đồng trái tim = 1 đồng trò chơi
1 đồng trí lực = 5 xu trò chơi
1 đồng thể lực = 1 đồng trò chơi
Quyền lợi đêm đầu tiên = 100 xu trò chơi
Con mắt nhân tạo (có thiết bị định vị) = 100 điểm
Đặc tính – Hồi phục máu = 100 điểm
Đặc tính – Huyết đồng = 80 điểm
Trường Sinh Uyên (non) = 2000 điểm + 5 xu hồi sinh
Váy trắng = ??? (tạm thời chưa thể quy đổi)
Tư Thần nhướng mày.
Bảng quy đổi này đã cho cậu biết khá nhiều thông tin.
Điều mà cậu thấy ngoài ý muốn là con mắt nhân tạo mà Thẩm Nhạn Hành cho mình còn có thiết bị định vị.
Hơn nữa, không ngờ con mắt nhân tạo bình thường ở chỗ này lại có giá trị tới 100 điểm.
Cái gọi là đồng trái tim hẳn là tiền mặt mà Tiểu Chu đã gửi cậu lúc trước. Sau khi đổi sang tiền trò chơi, người chơi có thể đến máy búp bê để gắp một con búp bê. Mỗi con búp bê có số điểm khác nhau. Sau khi có đủ 100 điểm thì có thể chọn được con Boss cuối cùng, bác sĩ Hùng.
Trùng hợp thay, gắp búp bê hình là trò chơi duy nhất mà Tư Thần chơi.
Khi còn học trung học, không có tiền ăn cơm, Tư Thần sẽ tới cửa hàng trò chơi mua hai xu gắp thú bông, có thể đem thú bông đi bán lấy được nhiều tiền hơn.
Chủ tiệm biết cậu muốn kiếm tiền đọc sách nên đã một mắt nhắm một mắt mở cho qua hành vi này của cậu.
Tư Thần không trở thành một kẻ chống đối xã hội là nhờ trong quá trình trưởng thành đã ngẫu nhiên gặp gỡ những người xa lạ tốt bụng như thế này.
Nếu là người bình thường thì sẽ đổi con mắt nhân tạo để lấy điểm.
Nhưng so sánh đi phải so sánh lại, những đặc tính của cậu chỉ có 80 điểm và 100 điểm, con mắt nhân tạo lại có tới 100 điểm, chắc chắn là không đơn giản.
Huống hồ, với phong cách hành sự bình thường và dựa theo trực giác của cậu, Tư Thần cho rằng “Tâm Hồn” không phải là thứ gì tốt đẹp.
Tất cả các hiệu cầm đồ sẽ làm như thế này để chèn ép giá đến chết.
Tư Thần mở ra trang tiếp theo.
【 Trạng thái người chơi 】
Họ tên: Tư Thần
Trí lực: 10 điểm
Thể lực: 7 điểm
Đặc tính: Hồi phục máu, Huyết đồng
Trang bị: Trường Sinh Uyên (trạng thái đói), mắt nhân tạo (kích cỡ XR-761, chưa nạp điện), váy trắng (đang treo)
Đạo cụ: Súng năng lượng mới, 10 viên đạn.
Trong tay Tư Thần đang có 16 ngàn tiền mặt, đều là tiền cần kiệm tích cóp của Tiểu Chu dùng để chi trả thuốc men.
Một đồng tiền trò chơi tốn 800, 16 ngàn có thể đổi được 20 đồng, chỉ có thể nói ép giá như vậy đúng là quá đáng, lương lâm của những con buôn này quá tồi.
Trong bảng trao đổi hình như có thứ gì đó kỳ quái trà trộn vào.
Tư Thần nhìn lướt qua, trực tiếp ngó lơ.
Người trưởng thành ai lại đi đổi thứ đó.
Cậu bỏ mấy tờ tiền mặt vào cửa sổ quy đổi của máy chơi game.
Âm thanh tiền xu va chạm nhau kêu leng keng leng keng, sau đó bên dưới nhảy ra 20 đồng trò chơi tròn tròn.
Màu trắng, đúc từ kim loại, có phát sáng, vậy mà sờ vào lại có cảm giác như kẹo.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Nhanh
- Cao Duy Xâm Lấn
- Chương 62