Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cao Duy Xâm Lấn

Chương 60

« Chương TrướcChương Tiếp »
Y tá đến trước giường bệnh, nhìn sang búp bê đã thay đổi được một nửa ở trong thùng, nó hài lòng cười cười.

Tầng này chỉ có nó là y tá. Và ban đêm như thế này, y tá luôn rất bận rộn.

Nó từ từ đi ra ngoài cửa.

Tư Thần nín thở, nhìn thấy cửa phòng bị kéo ra.

Y tá dùng tám cái chân bước cộp, cộp ra ngoài, khe cửa sắp sửa khép lại…

Điện thoại trong túi Tư Thần reng lên.

“Reng reng reng -“

Tiếng chuông vang vọng trong phòng vắng, chói tai lạ thường.

Tư Thần nhắm chặt mắt, chắc chắn là tên bác sĩ khốn nạn gọi tới.

Cậu chửi thầm một tiếng, quyết định đánh đòn phủ đầu, bắn một phát súng vào đầu gối của con quái vật.

Viên đạn bắn ra, khảm sâu vào đầu gối của y tá, sau đó nổ tung ở bên trong.

Một cái xương đùi của nó bị biến dạng, từ miệng vết thương chảy ra dầu nhớt màu đen.

Nó gào rống xông lên phía trước, cánh tay cyber biến hình thành một cây đao bằng thép, không chút do dự bổ xuống ván giường mà Tư Thần nằm bên dưới.

Người đang nằm trên giường bị chém đứt làm đôi, nhưng không có máu chảy ra, thay vào đó một thứ bùn lầy xám ngoét.

Tư Thần lăn ra ngoài, tránh đi vết chém.

“Cương Tử!” Khóe mắt Dư Liên muốn nứt toác.

Hắn giơ con dao phay lên, từ trên trần nhà nhảy xuống lưng của con y tá nhền nhện, sau đó dùng dao chặt ngang qua cổ của nó.

Con dao phay có đặc tính Thần Quái nhưng sau va chạm đã vỡ tan tành.

Lớp da chết khô khốc trên cổ con quái vật xuất hiện một vết nứt, tia lửa bắt đầu xẹt xẹt.

Y tá ăn đau, rít gào điên cuồng. Nó xoay người, muốn bổ đao lên đầu Dư Liên.

Dư Liên cong người tránh né, nhưng bả vai vẫn bị chém xuống, sức lực từ cây đao như muốn chặt đứt cả cánh tay hắn.

Y tá cúi đầu há miệng cắn lên tay của Dư Liên, nghiến chặt hòng cắt đứt tay của hắn.

Miệng vết thương của Dư Liên không còn phun ra dung dịch kết tủa như lúc trước mà là máu tươi.

Tư Thần siết lấy con dao mổ heo, năng lượng toàn thân gần như ngưng tụ vào con dao, toàn thân con dao tỏa ra một làn sát khí đỏ có sức ép kinh người.

Trải qua nhiều lần huấn luyện ở nhà của Quý Sở Nghiêu, cậu đã tập luyện nhiều chiêu thức một kích mất mạng. Cậu túm lấy tóc của con quái vật, dứt khoát chặt bay đầu nó.

Toàn bộ động tác lưu loát, sau khi kết thúc, sát khí đỏ liền tiêu tán đi, trở thành một con dao bình thường.

Sức lực của Tư Thần quá lớn, đầu và thân của con quái vật đứt làm đôi, theo quán tính mà còn xoay vài vòng trong tay cậu.

Nhưng con quái vật vẫn chưa chết ngay, cánh tay cyber biến ra một lưỡi cưa điện rè rè đâm vào bụng của Tư Thần.

Một lớp vảy màu đen bao phủ lên phần bụng của cậu, đây là đặc tính thứ nhất cậu có được sau khi dung hợp với Trường Sinh Uyên.

Khi Trường Sinh Uyên trưởng thành, nó sẽ trở thành lớp áo giáp cứng cáp nhất trên đời.

Nhưng Trường Sinh Uyên trong người Tư Thần vẫn còn non. Vì vậy, chỉ vài giây sau, lưỡi cưa đâm vào thân thể cậu như một con dao phay rỉ sắt đang cố gắng băm vằm một khối thịt khô bị đông lạnh.

Máu đen từ từ chảy ra, sền sệt lạ thường, giống như nước đường.

Nếu không có lớp da này, Tư Thần sẽ giống như bệnh nhân nằm ở trên giường, bị cưa làm đôi.

Tư Thần ngửi thấy mùi dầu nhớt trên cái cổ đứt lìa của con quái vật.

Trong đầu cậu bỗng vang lên giọng nói của Quý Sở Nghiêu: “Muốn gϊếŧ chết cyborg thì phải phá hủy nguồn năng lượng trung tâm.”

Nhưng sao ở nền văn minh Thần Quái lại xuất hiện cyborg?

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, Tư Thần dùng cái tay còn lại thọc sâu vào khoang bụng của y tá.

Cách tầng tầng lớp lớp kim loại, cậu sờ đến một vật cực nóng.

Nếu Tư Thần có thể nhìn thấy thì đó chính là một miếng kim loại được bao bọc bởi những lớp kim loại khác, đó không phải trái tim, mà là một cục đá màu đen nóng rẫy.

Nói cách khác, đó là nguồn năng lượng trung tâm của con quái vật nhền nhện; những tiến hóa giả cải tạo cơ giới đều có thứ này.

Đặc tính Thần Quái trên người y tá bắt đầu phát huy công hiệu. Tư Thần cảm thấy cả người mình lạng băng như bị đông cứng trong bão tuyết.

Quái vật giãy giụa kịch liệt, hai người liền ngã xuống giường.

Giường bệnh yếu ớt trong nháy mắt đổ sụp xuống.

Hình thể của y tá không lớn, khoảng 1 mét 9, sau khi mất đầu chỉ còn 1 mét 7.

Nhưng Tư Thần lại có cảm giác như mình bị nó nghiền nát.

Tư Thần rống to với Dư Liên: “Giữ chặt nó! Dùng xích khóa lại!”

Dư Liên thở một hơi, lấy xích sắt tròng qua cánh tay của y tá.

Cấu trúc kim loại của con quái vật rất cứng cáp, đầu ngón tay của Tư Thần bị chèn ép mà chảy máu, xương cốt bên trong bị bẻ gãy.

Cậu dùng hết toàn bộ sức lực banh rộng l*иg ngực của nó ra. Kim loại xếp tầng tầng lớp lớp uốn lượn bên trong, lớp ngoài còn có điện quang.

Tư Thần xác định chuẩn xác, một đường lôi thẳng nguồn năng lượng trung tâm của nó ra, kéo theo đó là một đường máu thật dài.

Nguồn năng lượng trung tâm này kết họp với những mạch điện chính yếu, điện đốt cháy nửa bên cánh tay của Tư Thần.

Mất đi năng lượng, cả người con quái vật dần bất động.

Do vận động quá độ mà cả người thoát lực, Tư Thần lảo đảo chui ra, lấy thuốc gen trong túi uống một hơi cạn sạch.

Dư Liên cũng bị thương không nhẹ, Tư Thần bèn rót dược vào miệng hắn.

Dư Liên ho muốn bể phổi, nhưng trên mặt là một nụ cười: “Bố… Bố tốt quá.”

Hắn nhìn thấy nhãn dán trên bình thuốc, là thuốc gen chữa trị cấp 5, còn cao hơn mấy bậc so với thuốc mà hắn mang theo.

Tuy không có cách để khôi phục ngay lập tức nhưng ít nhất đã có thể giảm bớt được một nửa di chứng.

Xích sắt bị đứt, dao phay rỉ sét, nhưng điện thoại cướp từ bà lão bán hàng ăn vặt vẫn còn reng chuông.

Tay Tư Thần vẫn còn phát run.

Cậu ngồi dưới đất, giọng điệu nghi hoặc: “Sao ở đây lại có cải tạo cơ giới?”

Hơi thở của Dư Liên yếu ớt: “Tôi cũng không biết.”

“Có hai khả năng. Thứ nhất là ở chiều không gian cấp cao này cũng có cao duy xâm lấn.” Tư Thần ngừng lại một chút: “Hoặc thứ hai, các chiều không gian này này vốn dĩ luôn kết nối với nhau. Với khả năng này thì thế giới Thần Quái này sau khi bị tiêu diệt, các sinh vật chiều cao khác đến xâm chiếm, bắt đầu tiến hành cải tạo các sinh vật Thần Quái.”

Dư Liên trợn tròn mắt: “Cậu đang nói gì vậy, sao tôi nghe không hiểu…?”

Tư Thần từ bỏ giao tiếp.

Nằm nghỉ vài phút, Dư Liên cảm giác sức lực đã khôi phục được một ít.

Hắn chống người đứng dậy, ở giữa một đống hỗn độn tìm được người bạn cũ đã bị cắt làm đôi. Dù không hi vọng gì nhiều nhưng vẫn sờ mạch đập của đối phương.

“…”

Hắn im lặng, sau đó ôm từng bộ phận của bạn mình đặt lên giường.

Tư Thần nhìn về phía thùng thủy tinh ở mép giường.

Thùng thủy tinh vẫn không bị hư hại gì, hoàn toàn không bị ảnh hưởng từ cuộc chiến.

Nhưng búp bê ở bên trong đã bị cắt làm đôi, vị trí giống với vết chém mà y tá chém vào người của đối phương.

Tiểu Chu bò ra từ gầm giường, vẻ mặt vô cảm nhìn hai người.

Sau vài giây phút im lặng, Dư Liên hỏi: “Cậu có thấy… trời ở bên ngoài sáng hơi nhanh không?”

Ngoài cửa sổ, bầu trời đen đã chiếu sáng chói lọi.

Chuyện này chứng tỏ không gian gấp khúc sắp kết thúc. Bọn họ đã có thể quay về thế giới của mình.
« Chương TrướcChương Tiếp »