Ở trạng thái tiết kiệm pin, con mắt nhân tạo có thể dùng được đến hai tháng; nhưng công năng không nhiều, vẫn khó mà nhìn kĩ được.
Kích thước của nó nhỏ, linh kiện cần trang bị lại nhiều nên tiêu tốn năng lượng cũng không ít.
Vừa mới khởi động con mắt nhân tạo, Tư Thần liền giật mình.
Có năng lượng dao động trong phòng bệnh, còn không đứng yên một chỗ.
Cứ cách vài mét là có một cột sóng năng lượng như đang bảo hộ cho căn phòng, bình tĩnh chờ con mồi tự mở cửa bước vào.
Có một cột sóng năng lượng đang an tĩnh nằm trên giường, hình dáng mơ hồ như con người.
Tư Thần tính quay đầu rời đi nhưng bỗng cảm thấy có chút không đúng.
Tư thế của đám “quỷ” này quá nhất trí.
Nhìn hình dáng, rõ ràng có cả nam và nữ… Không thể nào có chuyện nhiều sinh vật chiều cao như vậy lại có cùng một đặc tính.
Cậu chuyển sang chế độ tìm kiếm người dùng.
Đây là chế độ rà quét những người dùng các sản phẩm của Trung Tâm Cơ Giới.
Lúc trước, Tư Thần cũng dùng chế độ này để tìm Dư Liên ở tầng 22.
Ở tầng hai của bệnh viện có rất nhiều điểm sáng màu xanh.
Tư Thần sửng sốt, tay đặt lên tay nắm cửa, mở cửa phòng bệnh.
Trong phòng bệnh có tất cả sáu cái giường.
Ba giường ở mỗi bên, trong đó có một giường có chăn đang phồng lên, rõ ràng là có người.
Tư Thần bật công tắc đèn dù không có hi vọng gì nhiều.
Quả thật, ở những thời điểm như thế này, đèn sẽ không bao giờ mở được.
Cậu cầm bóng đèn đỏ nhợt nhợt đi đến chỗ của những cái giường.
Dư Liên nối gót theo sau, cẩn thận đóng cửa phòng lại.
Ánh đèn mờ ảo soi chiếu cảnh tượng trong phòng.
Có một người đầu trọc đang nhắm mắt. Đối phương bị trói gô ở trên giường, trên trán cắm một dây truyền dịch. Trong ống dẫn là một hỗn hợp gồm máu đỏ và những tinh thể trắng đang chậm rãi lưu động.
Ở bệnh viện, trẻ em tuổi còn nhỏ cần phải truyền dịch, nhưng mạch máu ở tay chưa vững chắc nên các y tá sẽ dùng hình thức cắm ống dẫn vào trán như thế này.
Ống truyền dịch không nối với túi truyền dịch được treo lên cao, mà là nối với một cái thùng thủy tinh trong suốt.
Trong thùng có một con rối chưa thành hình.
Con rối không có mặt mũi, giống như chưa được vẽ kịp, nhưng khung xương của ngũ quan đã dần thành hình.
Người nằm trên giường này trông khá quen mắt, ở phía dưới bắp tay trái không phải da thịt của con người, mà là một cái ống máy hình trụ.
Trên mặt người này được phủ một tấm vải trắng.
Tư Thần cẩn thận xốc tấm vải trắng lên, lộ ra mặt của người nọ.
Ánh mắt của Dư Liên không khỏi tối lại, nhìn thấy rõ gương mặt của người nằm trên giường, hắn xém chút nữa không nhịn được hét lên một tiếng.
Người đang nằm trên giường chính là người bạn đồng hành cùng Dư Liên vào không gian gấp khúc này.
“Đây là đồng đội của tôi! Lúc mới vào không gian gấp khúc, cậu ta nói mẹ cậu ta gọi điện, sau đó thì biến mất không còn tung tích!”
Số liệu sinh mạng của đối phương vô cùng yếu ớt, ngay cả ngực cũng không còn phập phồng hơi thở.
Đối phương mặc trang phục bệnh nhân, an tĩnh đến mức gần như đã chết.
Búp bê ở trong thùng chưa có năng lượng dao động nhưng Tư Thần đã cảm nhận được hơi thở bất thường.
Cậu thấp giọng nói: “Trước tiên nên gỡ dây truyền dịch này ra đã.”
Ống truyền dịch này đang chuyển người sống vào bên trong con búp bê.
Nhưng hai người chưa kịp hành động, bên ngoài đã vang lên tiếng giày cao gót.
Âm thanh vang vọng từ xa tới gần, cuối cùng bắt đầu chạy, vô cùng gấp gáp.
Tiểu Chu trong túi áo Tư Thần thay đổi sắc mặt: “Mau, trốn, trốn! Là, y, tá!”
Vật dụng ở trong phòng bệnh vô cùng đơn sơ, không có WC, có tủ quần áo nhưng lại được cố định trên tường và bị khóa lại.
Giường bệnh chỉ là một cái giá sắt đơn giản được trải một tấm nệm lên, dù có trốn cũng có thể nhìn thấy. Dưới gầm giường có một ít thùng giấy.
Thời gian để Tư Thần suy nghĩ cũng không nhiều.
Cảm giác được nguy hiểm đang đến gần, cậu lựa chọn nghe lời Tiểu Chu, nấp dưới gầm giường.
Trong đống đồ được xếp trong thùng giấy, Tư Thần nhìn thấy một con gì đó đứt tay đang thò ra ngoài.
Cậu cũng không quá muốn biết mấy cái thùng đó chứa gì.
Khe hở giữa các giường không lớn, hơn nữa còn chen chúc vài thùng giấy, chỉ có thể nhét vừa một người.
Dư Liên cũng nấp. Hắn co rút máu thịt, biến thành một lớp da mỏng dính dán ở trên trần nhà.
Đương nhiên nếu hắn mặt dày thì vẫn có thể trốn chung một chỗ với Tư Thần, nhưng mà như vậy thì dễ bị tận diệt cả hai cùng một lúc.
Trứng gà không nên đặt chung một ổ, như vậy mới thể san sẻ bớt nguy hiểm.
Tiếng giày cao gót nền xuống sàn nhà vang lên từ xa đến gần như tiếng trống hối thúc đòi mạng người.
Y tá như một khối băng di động khổng lồ, nó chưa bước vào nhưng cả người Tư Thần đã muốn đông cứng lại.
Sinh vật chiều cao đứng trước cửa có dao động năng lượng là 300.
Tân Tiểu Thảo, đồng nghiệp mới của Tư Thần, tiến hóa giả cấp Ba, ở trạng thái phi chiến đấu thì năng lượng chỉ ở mức 270.
Khi Tân Tiểu Thảo trong trạng thái chiến đấu thì là 2000, so với y tá ngoài cửa thì cao hơn.
Sau khi tiêu hóa chủng Nhãn Trùng đã tiến hóa, Tư Thần chưa từng khai hỏa toàn bộ năng lực của mình.
Cậu lặng lẽ rút súng năng lượng, âm thầm lên đạn.
Hiệu suất khi dùng tác động vật lý để siêu độ quỷ hồn không cao, nhưng ở đây, cây súng này là vũ khí tầm xa duy nhất cậu.
Cửa mở.
Trong khoang mũi của Tư Thần bị một luồng hơi lạnh lẽo lấp đầy, đồng thời còn có một mùi hôi thối không thể tả.
Vì dán lên trần nhà nên y tá vừa vào cửa, Dư Liên đã nhìn thấy nó.
Đó là một con quái vật được chắp vá rất xấu xí.
Nửa người trên xanh tím, đầy thi đốm, trên bộ đồng phục y tá dính đầy máu. Nửa người dưới là tám cái chân người dính chùm lại như chân nhện.
Bụng y tá mở bung ra, không có nội tạng bên trong, thay vào đó là cốt thép kim loại.
Cánh tay nó không có máu thịt, cũng được cấu thành từ kim loại, hai bắp tay căng phồng tràn ngập sức mạnh.
Dù không hiểu biết nhiều về thiên tai Thần Quái nhưng Dư Liên hiểu rõ rằng không thể dùng mấy chữ “sinh vật chiều cao linh năng” để khái quát con quái vật này.
Tuy phần lớn sinh vật chiều cao linh năng có hình dạng con người nhưng có rất ít bộ phận có máu thịt, khi chiến đấu sẽ có nhiều “đặc tính” và “quy tắc” hơn.
Ví dụ với quỷ nhảy lầu, khi gặp nó cả người bạn sẽ trở nên vặn vẹo; đối với quỷ bán hàng vỉa hè, sau khi giao dịch mua bán sẽ phải trao đổi một bộ phận… Bọn chúng không trực tiếp dùng năng lượng để gϊếŧ người.
Còn quái vật y tá này nhìn qua lại có thể dùng tay không trực tiếp xé đôi con người.
Dư Liên nín thở, dán dính lên trần nhà, hạ thấp sự hiện diện của mình hết mức có thể.
Y tá di chuyển tám cái chân, từ từ đi tới giường bệnh.
Trong tầm nhìn của Tư Thần nhìn thấy bốn đôi giày cao gót song song nhau, đi chỉnh tề như trong quân đội.
Trường Sinh Uyên ngửi thấy hơi thở mới, lí nhí nói với Tư Thần: “Mẹ ơi… Thịt… Kìa…”
Nó hơi chần chờ: “Chưa từng ăn.”
Để tránh chiến đấu, Tư Thần cũng không ngại hèn nhát một lần.
Quỷ nữ nhền nhện trông có vẻ ngon, có thể đánh, nhưng không cần thiết.