Chương 57

Tư Thần còn chưa kịp nói, ông lão đầu bếp đã bắt đầu hành động.

Lão lấy hai con búp bê vải rách nát to bằng bàn tay từ giỏ rau ra ngoài, đặt chúng nó lên trên thớt.

Đầu bếp đã già nhưng đôi tay lại là tay của người trẻ, trắng mềm mịn màng, tràn đầy sức sống.

Lão rút con dao chặt thịt cắm trên thớt ra, bắt đầu cắt búp bê vải như thái rau.

Kỹ thuật của đầu bếp rất tốt, tốc độ ổn trọng liên tục không bị gián đoạn.

Búp bê bắt đầu đau khổ kêu rên, tiếng kêu thảm thiết như thể xé nát linh hồn. Chúng nó bị cắt thành những sợi vải màu đỏ, xếp chồng lên nhau như thịt heo xay.

Giọng nói của Tiểu Chu ngập tràn phẫn nộ, cậu bé giơ cây đinh ba trong tay lên: “Cứu… Cứu! Gϊếŧ!”

Giữa khu vực ăn uống và khu vực nấu nướng có một tấm kính ngăn cách như một cái l*иg.

Tư Thần đập vào tấm kính.

Nó rung lên hai lần nhưng không vỡ; tay thái rau của lão đầu bếp hơi dừng lại, không ngẩng đầu.

Búp bê bị cắt xong thì bị ném vào trong nồi canh. Một mùi hương kỳ quái bắt đầu bốc lên từ trong nồi.

Chóp mũi của Dư Liên bị kí©h thí©ɧ: “… Thơm quá.”

Sau khi dung hợp với Trường Sinh Uyên, vị giác và khứu giác của Tư Thần cũng đã tiến hóa, đặc biệt là phương diện đồ ăn.

Cậu cũng ngửi thấy một mùi hương, giống như là những con tôm hùm đất biến chất được dùng nước thải sinh hoạt để xào nấu. Mùi hương thì có, nhưng là mùi lạ.

Tư Thần nghiêng đầu, hai mắt Dư Liên lại chăm chăm nhìn về phía nồi canh kia, cách một lớp kính nuốt nước miếng: “… Bố à, bố không đói bụng hả? Tôi đói quá.”

Ăn chính là du͙© vọиɠ nguyên thủy nhất của con người.

Một người có thể sẽ lựa chọn nhảy lầu để tự sát, nhưng sẽ không bao giờ lựa chọn để mình đói đến chết.

Ngày xưa thời còn cổ hủ, lạc hậu, ở những địa phương không cho vợ chồng ly hôn, họ còn có tập tục bắt hai người phải nhịn ăn 5 tháng mới được phép ly hôn.

Vì đói khát dẫn đến ham muốn ăn uống, đây là con đường dễ dàng khiến con người phát điên nhất.

Bản năng của Tư Thần đã mách bảo có chuyện không đúng.

Cậu nói: “Anh đi ra ngoài ngay.”

Hai mắt Dư Liên nổi đầy tơ máu: “Bố à. Sắp được ăn cơm rồi. Kêu tôi đi ra ngoài làm gì? Tôi đói lắm.”

Trên mặt của đầu bếp có một nụ cười cổ quái.

Vì vậy có thể thấy rằng Tư Thần không thể thoát khỏi kiếp nghe con cái lải nhải bên tai “Mẹ ơi, cơm cơm, đói đói”, dù là con ruột hay con nuôi cũng vậy.

Tư Thần nhìn xuống búp bê nhân ngư trong tay: “Chuyện này là sao?”

Tiểu Chu chậm rãi trả lời: “Em, nghe, không, được.”

Tư Thần đã từng gặp người nghiện khi lên cơn thèm thuốc. Khi lên cơn, người nghiện khó lòng nhận ra ai với ai, chỉ cần có người đưa cho người đó thuốc để khỏa lấp cơn thèm khát, người đó cũng sẽ bán đứng linh hồn của mình cho kẻ kia.

Tình hình hiện tại của Dư Liên bắt đầu giống với những người đó.

Khóe miệng của Dư Liên đã chảy nước miếng.

Tư Thần vác hắn lên, kéo hắn ra ngoài, nhưng Dư Liên lại giãy giụa liên tục trên người Tư Thần: “Làm gì vậy? Hay bố cũng muốn ăn cơm! Muốn độc chiếm một nồi cơm đó hả?!”

Mùi hương càng ngày càng nồng.

Đôi mắt của Dư Liên đã đỏ ngầu lên.

Tư Thần vừa mới thả hắn xuống đất, Dư Liên vừa lăn vừa bò về lại nhà ăn chờ ăn cơm.

Tư Thần nổi giận: “Cơm là do quỷ mà anh sợ nhất làm! Anh cũng dám ăn hả?”

Dư Liên mắc điếc tai ngơ, thậm chí còn nhe răng cắn một cái phập vào tay Tư Thần, miệng phát ra tiếng tru kỳ quái.

Dù sao cũng là tiến hóa giả cấp Hai, cắn một ngụm như vậy cũng hơi đau.

Tư Thần lấy tay còn lại đấm vào mặt hắn.

Nửa bên mặt của Dư Liên đã tê rần, miệng theo quán tính buông ra.

Vì đau đớn, hắn đã khôi phục tỉnh táo trong vài giây.

Dù thiên về chủ nghĩa hành động nhưng Dư Liên không ngốc.

Hắn gian nan nói: “Tư Thần, trói tôi lại.”

Không cần hắn nói, Tư Thần cũng muốn làm vậy.

Cậu dùng xích sắt trói Dư Liên lại, còn kéo dài tay với chân hắn ra cột vào nhau, buộc thành một nút thắt.

Tư Thân cầm con dao phay của Dư Liên làm vũ khí.

Để Dư Liên một mình ở ngoài đại sảnh cũng không an toàn, Tư Thần đành phải vác hắn về lại nhà ăn.

Lúc này, đầu bếp đã nấu cơm xong.

Miệng Dư Liên bị bịt lại, hắn bị Tư Thần ném lên bàn ăn, phát ra tiếng “ưm ưm” thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt.

Đầu bếp múc một tô thịt kho viên, nước dùng đỏ đậm, đặc sệt nhiều nước. Lão lấy nước dùng đó chan lên chén cơm trắng.

Nhưng những chén cơm đó là đám giòi bọ lúc nhúc.

Mùi vị nồng đậm lan tỏa khắp nơi.

Là một con người có học thức, Tư Thần thừa nhận, nghe qua tên món ăn có vẻ ăn cũng ngon. Nhưng sau khi nhìn nguyên vật liệu thì cậu hết muốn ăn rồi.

Trường Sinh Uyên hiển nhiên giải bày tâm trạng trực tiếp: “Thối! Thối!”

Lão đầu bếp không hiểu vì sao Tư Thần lại không bị ảnh hưởng, thậm chí còn cầm theo một con dao phay.

Động tác của lão chậm dần, chậm dần.

Là một đầu bếp làm việc ở nhà ăn, lão chỉ cần bưng cơm ra là được, không cần biết sớm hay muộn.

Dư Liên vặn vẹo trên bàn cơm rớt xuống đất, hắn bò bò ra cửa sổ.

Cuối cùng cũng có chút hành lá màu xanh bỏ vào.

Đầu bếp vươn tay, cả người cứng ngắc mở vách ngăn cửa sổ, nhanh chóng đặt mâm cơm lên.

Lão vội vàng rút tay về, muốn thả vách ngăn ra.

Nhưng một bàn tay thon dài, trắng nõn đã chụp lấy được tay lão lại.

Trên tay đầu bếp có một lớp dầu bóng nhẫy, là một chất bôi trơn tự nhiên.

Nếu không có Trường Sinh Uyên chui ra khỏi mu bàn tay của cậu, gắt gao giữ lấy lão thì cậu đã bị trượt tay rồi.

Xúc tu đen nhánh của Trường Sinh Uyên biến thành những sợi dây leo quấn quanh bàn tay của đầu bếp.

Đầu bếp thét chói tai. Trong nháy mắt, những con búp bê vải trong nhà ăn như sống dậy.

Chúng nó giơ dao nĩa lên, nhảy nhót về phía Tư Thần.

Tiểu Chu chui ra từ túi áo trên của Tư Thần, cũng hét lên một tiếng chói tai.

Những con búp bê mặc đồ bệnh nhân ngây ngẩn cả người.

Chúng nó đột nhiên xoay người, bắt đầu dùng dao đâm vào đám búp bê nhân viên.

Những con búp bê nhân viên được may chế tinh xảo, vũ khí cũng sắc nhọn hơn.

Nhưng số lượng những con búp bê bệnh nhân quá nhiều.

Búp bê nhân viên bị búp bê bệnh nhân đâm đến mức mặt mũi bầm dập, bông trắng bung bét hết cả.

Nhóm búp bê bệnh nhân vừa khóc vừa cười, toàn bộ nhà ăn trở nên hỗn loạn, tiếng dao tiếng nĩa leng keng leng keng vang lên không dứt.

Xúc tu của Trường Sinh Uyên quấn vòng quanh tay đầu bếp, đâm xuống hút. Trên xúc tu không chỉ có miệng mà còn mọc ra mấy con mắt.

Đồng tử của Trường Sinh Uyên xoay tròn, nhìn về phía Tư Thần.

Trong miệng của Tư Thần bỗng nhiên có một mùi vị ghê tởm như da heo bị nướng thành than.

Sinh vật chiều cao này tuổi tác đã cao, rất ít thịt.

Giống như hải sản phơi khô, lão bị hút chỉ còn một bộ da khô quắt.

Trường Sinh Uyên nhả miệng, nhổ ra vài miếng xương: “Khó ăn!”

Nó bò bò, ôm lấy cổ Tư Thần rồi trượt trượt như con rắn nhỏ: “Mẹ, đẹp đẹp.”

Trường Sinh Uyên còn uốn éo thành con sóng.

Nếu không phải hoàn cảnh có chút không đúng, Tư Thần cũng muốn vui vẻ sinh hoạt gia đình mẫu từ tử hiếu với nó.