“Côn đồ xem thường pháp luật, phóng hỏa giữa đêm khuya! Trung tâm điều trị Tâm Hồn bị đốt cháy, không còn người sống!”
Trên báo là ảnh chụp người đã phóng hỏa.
Người đó tên giả là Trương Tam, ảnh chụp trên báo in mực đen trắng nhìn như di ảnh của người đã khuất.
Dư Liên tiến gần tới bên cạnh cậu, thấp giọng hỏi: “Sao tôi thấy tấm ảnh này có hơi quen mắt?”
Tư Thần trả lời: “Theo di truyền học, khuôn mặt của con gái thường giống cha, trong phòng khách của căn nhà lúc trước chúng ta vào có một tấm di ảnh. Cô gái trong tấm ảnh đó có gương mặt giống với người đàn ông này.”
Những tờ báo bị cắt nát rơi vãi khắp nơi, không có một tin tức hoàn chỉnh.
Tư Thần đọc không sót một chữ, biết được Trương Tam và vợ đã ly dị từ lâu, trước đó giả vờ bệnh tâm thần, sống ở gần một nhà trẻ, buôn bán một cửa hàng đồ chơi, hàng năm luôn bị thất thoát.
Sau khi con gái nhảy lầu không lâu, người vợ trước cũng quyết định thắt cổ tự sát, kết thúc cuộc đời của mình.
“Đáng thương quá…” Dư Liên lộ vẻ không đành lòng.
Tư Thần hơi nhíu mày: “Có điểm kỳ lạ.”
Cậu còn nhớ rõ hình thái của những con thú bông đuổi gϊếŧ mình và đuổi gϊếŧ Dư Liên không giống nhau.
Vì vậy, Tư Thần còn suy đoán bác sĩ có phải đang trốn trong một món đồ chơi nào đó khác ở cửa hàng.
Thế nhưng bây giờ cả hai lại đến phòng khám ở đây.
Chỉ cần tìm thấy tên bác sĩ là sẽ có đáp án.
Hai người đi ra phòng bảo vệ trong im lặng, trong không khí vẫn còn sót mùi lưu huỳnh. Cảm giác bị sặc khói độc không thoải mái chút nào.
Càng đến cần, những vách tường của trung tâm điều trị có dấu vết hỏa hoạn nghiêm trọng, những ô cửa sổ đều đã cháy đen.
Dư Liên nắm chặt dao phay, đứng sát rạt bên cạnh Tư Thần: “Bố à, con có thể nắm tay bố không? Con sợ lắm.”
Tư Thần: “Không.”
Cậu dị ứng với da của người sống.
Hai mắt Dư Liên đỏ hoe: “Oa oa daddy ơi con không phải con trai của daddy sao?”
Tư Thần không bày tỏ thái độ gì, nhưng Trường Sinh Uyên trong người cậu đã gào gào kêu lên, nó cảm thấy vô cùng bất mãn với cái cổ vịt bỗng nhiên muốn tới tranh vị trí con trai ngoan của mình.
Tư Thần: “Theo tiết tấu kịch bản phim kinh dị, sau khi nắm tay sẽ phát hiện người đang nắm tay mình đột ngột thay đổi. Không phải càng đáng sợ hơn hả?”
Thân thể của Dư Liên cứng đờ: “…”
Tư Thần rọi bóng đèn đỏ lên mặt mình, sầu bi nói: “Anh nhìn kỹ lại đi, tôi là ai?”
Trái tim yếu ớt của Dư Liên bị dọa sợ, hắn hét choi tai, trợn trắng mắt, ngã quỵ ra phía sau.
Tư Thần bỏ đèn xuống, đạp đạp lên người đối phương, cố gắng cứu phế vật nửa hôn mê tỉnh dậy.
Dư Liên than thở khóc lóc, kịch liệt lên án: “Cậu biết rõ là tôi sợ quỷ…”
“Sinh vật chiều cao có nguồn năng lượng, không tính là quỷ.” Tư Thần nghiêm túc sửa sai: “Trên đời này không có quỷ, tin tưởng vào khoa học đi. Nói chuyện chú ý một chút.”
Nói xong, cậu đứng lên: “Được rồi, đi thôi.”
Cửa sắt của trung tâm điều trị treo một tấm bảng đã bong tróc sơn: “…Không… Vào”
Vài chữ bị bong tróc sơn đỏ, dựa vào ngữ cảnh có lẽ là: “Không Phận Sự Miễn Vào”
Dư Liên vươn tay, đẩy cánh cửa sắt ra, mở cửa.
Sau khi hai người đi vào, cửa sắt bị gió thổi lay, từ từ đóng lại.
Trên tấm bảng, những chỗ trống từ từ hiện rõ những con chữ bằng máu.
“Người Sống Không Được Vào”.
Đúng thật là một trung tâm điều trị bị phóng hỏa, từ đại sảnh lên tầng một đều bị cháy đen.
Trần nhà sụp đổ hơn phân nửa, lộ ra cốt thép ở bên trong.
Theo bản đồ ở cửa ra vào, ngoài quầy tiếp tân ở đại sảnh, ở bên trái tầng một có nhà ăn, chỗ đó thông qua sân thể dục phía sau; bên phải là nhà vệ sinh công cộng và khu vực tắm rửa.
Hai bên trái phải đều có những cánh cửa sắt dày nặng; ở giữa lối đi vào có dán thời gian biểu mỗi ngày phải ăn cơm, tắm rửa, đi vệ sinh.
Phòng tắm số lẻ là cho nữ, số chẵn là cho nam.
Tư Thần cảm thấy ăn cơm tắm rửa thì cũng ổn, nhưng đi vệ sinh mà còn quy định giờ giấc thì hơi biếи ŧɦái.
Đối diện có cầu thang và thang máy.
Cửa vào cầu thang bị một tấm lưới sắt chặn lại, hai người đã thử nhưng không thể di dời.
Thang máy lại càng không thể dùng.
Tư Thần cầm đèn đi về hành lang. Cậu mở một cánh cửa sắt ra, sâu không thấy đáy.
Dư Liên nhìn lên bảng hướng dẫn trên hành lang, nuốt một ngụm nước miếng: “Phải đi vào đây hả? Vừa nhìn đã biết là có quỷ nháo ở trong đó…”
Tư Thần trầm tư một lát, lấy điện thoại của bà lão bán đồ ăn vặt khi nãy ra gọi điện cho bác sĩ.
Đêm khuya tĩnh mịch, tiếng chuông điện thoại lanh lảnh vang lên giữa bệnh viện.
“Đinh đinh! Đinh đinh!”
Tư Thần và Dư Liên cùng nhau nhìn về phía phát ra tiếng chuông.
Nó phát ra từ sâu bên trong hành lang thông với nhà tắm và nhà vệ sinh công cộng.
Tư Thần kết thúc cuộc gọi, nhưng tiếng chuông vẫn vang đều không dứt.
Cậu giơ bóng đèn đỏ lên hướng về phía hành lang.
Bên trong tĩnh lặng. Có lẽ vì là khu vực tập trung nhiều hơi nước nên vết cháy đen ở đây khá ít.
Hai bên có nhiều cửa sổ, nhưng không có cửa lớn, ánh trăng nhàn nhạt từ song sắt chiếu vào, giúp cho họ nhìn thấy một mặt tường xi măng xám xịt ngăn cách giữa phòng tắm và WC.
Tư Thần nhấc chân, muốn đi vào bên trong.
Dư Liên bị dọa sợ: “Anh trai! Cậu làm gì vậy! Bên trong chắc chắc có quỷ đó!”
Tư Thần trả lời: “Không thể đi chỗ khác. Hơn nữa, tiếng chuông vẫn còn vang.”
Dư Liên mếu máo: “Sao nó vẫn còn vang?”
“Ồn quá.” Tư Thần dừng một chút: “Nếu anh sợ thì ở đây chờ tôi.”
Dư Liên: “…”
Dư Liên đã xem nhiều phim kinh dị, biết rất rõ khi ở một mình chính là cách thức kích hoạt flag tử vong dễ dàng nhất. Vì vậy hắn cật lực lắc đầu, ngoan ngoãn đi phía sau Tư Thần.
Hai người chỉ vừa bước vào hành lang dài, cửa sắt sau lưng ngay lập tức “Két-” một tiếng, tự động đóng lại.
Dư Liên xoa xoa trái tim nhỏ đang đập loạn xạ của mình: “Tôi biết khi cửa sắt đóng lại, chúng ta chẳng khác gì ba ba bị bắt trong rọ. Anh trai, anh nói đi, dựa theo kịch bản phim kinh dị thì lát nữa có phải vòi sen đột nhiên phun nước…”
Hắn vừa dứt lời, vòi sen trong phòng tắm bên trái vang lên tiếng nước ào ào.
Vòi sen phun ra máu đỏ thẫm tanh nồng.
Nhiệt độ trên hành lang đột ngột hạ thấp, khiến cho đường đi không giống dẫn đến phòng tắm và WC, mà là nhà xác.
Dư Liên bám sát sau lưng Tư Thần, cả người cứng ngắc: “… Cái miệng nhỏ của tôi hình như hơi linh.”
Đột nhiên có tiếng cười của trẻ con truyền đến từ phía sau, nơi phát ra là từ phía đại sảnh.
Dư Liên run rẩy nói: “Bố ơi, không thể quay đầu lại. Trên vai người có ba đốm lửa, nếu quay đầu sẽ tắt ngóm đó.”
Tư Thần không quan tâm đến những vòi hoa sen dị thường, cậu cất bước đi vào chỗ sâu nhất của hành lang.
Trên vách tường của lối đi có một bốt điện thoại. Tiếng chuông chói tai vang vọng trên hành lang trống trải.
Tư Thần nhấc máy.
Thanh âm của bác sĩ không nhanh không chậm, dần dần khuếch đại trong không gian: “Chào mừng bạn đến với phòng khám Tâm Hồn, bệnh nhân đáng yêu của tôi.”
“Hôm nay, chúng ta sẽ nghe một câu chuyện của một bệnh nhân tên là Tiểu Chu.”