Chương 52

Bác sĩ Hùng ngắt lời: “Thưa bà. Đó là những bước trị liệu bình thường. Lúc trước chúng tôi cũng xin phép bà ký giấy cam kết rồi, không phải ư?”

Bọn họ đi vào phòng ngủ. Đèn sáng, nhưng không có ai. Chỉ có một chiếc điện thoại bàn màu đỏ, ống nghe nối với dây, rũ xuống từ tủ đầu giường, lơ lửng giữa không trung, đung đưa qua lại.

Trong điện thoại truyền đến một trận tạp âm, cuộc đối thoại giữa bác sĩ và người mẹ dần trở nên mơ hồ không rõ.

Tư Thần chỉ có thể nghe thấy tiếng chửi rủa của người mẹ: “Mày sẽ không chết tử tế… Mày sẽ xuống địa ngục!”

Bác sĩ mỉm cười: “Thưa bà. Nếu chúng tôi là hung thủ gây nên bi kịch này, vậy thì người đưa em ấy đến trị liệu là bà, có phải là nguồn cơn của bi kịch không?”

Giọng nói của gã vẫn ưu nhã, dịu dàng như cũ, giống như một nam phát thanh viên.

Trong điện thoại truyền đến những âm thanh hỗn tạp.

Căn phòng này đã lâu không có người ở. Trên mặt đất trên giường đều là tro bụi. Hô hấp không thoải mái, gỗ trên đầu giường đã tích một lớp dầu cặn thật dày.

Trong góc phòng là một người phụ nữ treo cổ.

Tất chân có một sợi dây thép đâm xuyên qua, ở đó vốn là vị trí của một cây đèn trần.

Người phụ nữ bị treo lên như một miếng thịt phơi khô đung đưa. Thi thể đã sớm bị ăn mòn, làn da khô khốc như vỏ cây bị cháy đen.

“Dư Liên” lẳng lặng nhìn chăm chú người phụ nữ, đôi mắt nó vẫn tái nhợt như cũ nhưng lại lấp loáng ánh nước.

Nó kéo Tư Thần tới tủ đầu giường, ở đó có một tờ đơn tuyên truyền đã ố vàng.

“Phòng khám Tâm Hồn đạt danh hiệu phòng khám tâm lý ưu tú liên tục suốt 6 năm của thành phố Bình Lâm!”

“Bác sĩ chữa trị bác sĩ Hùng, tốt nghiệp đại học Salol ở nước ngoài, có bằng tiến sĩ chuyên ngành tâm lý, chứng chỉ hành nghề 11 năm.”

“Quan tâm đến sức khỏe tâm lý của trẻ em và thanh thiếu niên. Hiệu quả chữa bệnh là 100%!”

“Hoan nghênh gọi điện cố vấn. Số điện thoại: 0***8999.”

“Địa chỉ: số 13, đường Lễ An, thành phố Bình Lâm.”

Có lẽ là sợ khách hàng không tìm thấy nên trên tờ đơn còn có bản đồ chi tiết.

Một mũi tên màu đỏ chỉ thẳng vào trung tâm điều trị, phòng khám Tâm Hồn.

“Dư Liên” đưa tờ đơn cho cậu, sau đó buông lỏng tay.

Dư Liên bị vặn vẹo hồi lâu bỗng nhiên giật mình một cái, xương cốt phát ra tiếng vang “răng rắc”, bẻ ngược hai chân về phía sau.

“Làm tôi sợ muốn chết, làm tôi sợ muốn chết.” Dư Liên thở hồng hộc, cảm thấy may mắn sau khi còn sống: “May là độ mềm dẻo của tôi tốt, nếu không đã bị bẻ gãy rồi. Anh trai, lá gan của cậu cũng lớn quá đi… Còn nữa, cậu cũng là tiến hóa sinh vật hả?”

Hắn có thể nhìn thấy mọi chuyện, nhưng không có quyền khống chế thân thể.

Dư Liên còn tưởng mình xong đời rồi. Không phải bị sinh vật chiều cao xử lý, mà là Tư Thần xử lý.

Tư Thần không trả lời ngay, lấy ống nghe điện thoại đặt về chỗ cũ rồi ấn nút phát loa.

Điện thoại bàn này vẫn còn dùng được, Tư Thần gọi điện theo số điện thoại trên tờ đơn.

“Tút— Tút—” vang vọng giữa màn đêm yên tĩnh.

Cuộc gọi đang được kết nối.

Một lát sau, có người bắt máy.

“Xin chào bạn, chào mừng đến phòng khám Tâm Hồn. Tôi là bác sĩ chữa trị, bạn có thể gọi tôi là bác sĩ.”

Sau khi bác sĩ nói xong câu đó thì chìm vào im lặng.

Tư Thần bình tĩnh nói: “Thứ nhất, ngươi có thể gọi điện cho người khác bằng mọi cách dù thiết bị kết nối có bị hư, tương tự người khác gọi điện thoại cho ngươi, ngươi cũng không có biện pháp ngắt kết nối.”

“Thứ hai, ngươi không thể thoát ra khỏi phòng khám Tâm Hồn. Cho nên ngươi dùng những con thú bông khác nhau giúp ngươi hành động. Những con thú bông đó có năng lượng của ngươi.”

“Thứ ba, ngươi không có cách nào để khống chế hết sinh vật chiều cao của không gian gấp khúc. Một số sinh vật chiều cao khác lại có thù oán với ngươi, nhưng chúng cũng phải chịu giới hạn trong những quy tắc và đặc tính nên cũng không thể báo thù ngươi.”

“Đúng không?” Tư Thần hỏi.

Bác sĩ ôn tồn đáp: “Suy đoán thú vị lắm, bệnh nhân đáng yêu.”

Tư Thần cũng mỉm cười: “Tôi không phải bệnh nhân, nói chuyện xin hãy chú ý.”

Cậu cúp máy.

***

Vì che giấu bản đồ, Tư Thần ở trong phòng nhỏ này tìm tòi một vòng.

Trong phòng này, thứ duy nhất có năng lượng mà cậu rà quét được là cuốn sổ nhật ký bị trống.

Các trang viết trong cuốn nhật ký đã bị xé rách toàn bộ, một cuốn sổ vốn đã không chắc chắn nay chỉ còn lại mười mấy tờ giấy mỏng đến đáng thương.

Dù nhìn như thế nào cũng không thấy có tính công kích.

Tư Thần bỏ nó vào túi thu dụng, cùng Dư Liên rời khỏi phòng 1001.

Hai người vừa mới đóng cửa, cánh cửa lớn liền biến mất, chỉ còn lại vòng hoa màu trắng ở vị trí cũ.

Khi Tư Thần vào nhà, nén nhang đã đốt được một nửa, bây giờ đã cháy hết, chỉ còn lại phần xác cắm trong chén cơm.

Cơm trong chén cũng đã không còn, chỉ là một cái chén trống rỗng.

Tư Thần suy nghĩ một lát, đổ một nửa bình dịch dinh dưỡng vào, cho ma quỷ nho nhỏ ở thời đại cũ trải nghiệm một chút ấm áp từ khoa học kỹ thuật tương lai.

“Đi thôi.” Cậu nói.

Lần này, màn sương đen bao trùm hành lang đã biến mất, quá trình xuống lầu vô cùng thuận lợi.

Sau khi ra khỏi tòa chung cư, Dư Liên thở dài nhẹ nhõm.

Nhưng hai người vừa đi được hai bước, sau lưng truyền đến một tiếng động, có thứ vừa rơi xuống.

Tư Thần quay đầu nhìn, là người con gái trong di ảnh. Đầu cắm xuống đất, vì trọng lực nên thân thể đã bị bẻ gãy.

Máu nhiễm đỏ cả một vùng.

Nhưng cô không đứng lên nữa.

Sau khi rời khỏi tiểu khu, Tư Thần cảm thấy đói bụng.

Không phải do Trường Sinh Uyên giục cậu đi tìm cơm, mà là nhu cầu sinh lý bình thường của con người.

Dựa theo đồng hồ sinh học, bây giờ đã qua 12 giờ.

Nếu không phải ở trong không gian gấp khúc, hẳn là trời đã sáng.

Tư Thần lấy nửa bình dịch dinh dưỡng còn lại ra, cắm một cái ống hút, từ từ hút từng ngụm.

Cậu trông trống rỗng trầm ngâm, không biết đang suy tư chuyện gì.

Trường Sinh Uyên hơi uể oải.

Vì nó cảm giác cơm ở đây khó ăn khó gặm.

Sâu trong nội tâm nó, bác sĩ phòng khám Tâm Hồn còn không ngon bằng cổ vịt ngay bên cạnh.

Thấy Tư Thần bắt đầu ăn cơm, Dư Liên cũng bất giác thấy đói.

Vì lúc trước nằm bò dưới đất, cả người hắn dơ hầy, đũng quần còn bị rách một mảng, lộ ra cái quần cộc hoa hòe bên trong. Hắn lấy một hộp cơm tự nấu trong túi ra, ngồi xổm ở ven đường ăn cơm, nhìn từ xa như ăn mày.

Nói đúng hơn, có thể trực tiếp bỏ luôn chữ “như”.

Cơm tự nấu không có vị giống dinh dưỡng cao; giá cả mắc hơn gấp 2 lần so với dịch dinh dưỡng, được cho thêm vài miếng thịt heo chuyển gen, thành phần cũng tương đối bình thường như dịch dinh dưỡng nhưng hơn ở chỗ có vị ngon.

Vốn là 700, bán 4500. Món này có giá 500 cho nhân viên khi làm việc ở tập đoàn.

Cuộc sống sinh hoạt sau khi trở thành tiến hóa giả của cậu liền hay tính toán như vậy.

Ăn một hồi, Dư Liên mơ hồ cảm thấy trên cổ lạnh căm. Hắn quay đầu nhìn, Tư Thần đang ngồi vừa uống dịch dinh dưỡng vừa nhìn chằm chằm hắn.

Hắn lấy một hộp cơm tự nấu khác từ trong túi ra: “Cậu ăn không?”

Tư Thần lắc đầu: “Tôi không đói. Tôi đang dự định đến địa chỉ ghi trong tờ đơn quảng cáo của phòng khám Tâm Hồn. Nhưng mà sau khi tôi tra thử, ở Bình Lâm không có đường Lễ An. Nó hẳn phải nằm ở đâu đó trong không gian gấp khúc…”