Chương 51

Tư Thần tiến lại gần, ngửa đầu, mở đèn pin, hơi nheo mắt lại.

Số điện thoại của bác sĩ Hùng bị một vệt sơn đen che kín.

Phía dưới còn có mấy hàng chữ chi chít: “Thiếu nợ thì trả tiền, gϊếŧ người thì đền mạng”, “Lừa đảo! Không cần tin”, “Vô cùng xin lỗi, mẹ sai rồi, mẹ rất nhớ con”.

Không khí ngày một lạnh lẽo trên dãy hành lang dài, không có một bóng người, càng không có dấu vết ẩu đả.

Tuy Dư Liên sợ ma quỷ nhưng vẫn là một tiến hóa giả cấp Hai, quỷ bình thường chỉ có thể gặm cắn hắn từ từ.

Ở đây không phải là hiện trường đầu tiên.

Tư Thần tiếp tục đi xuống dưới. Nhưng cảnh tượng trong dự đoán lại không xuất hiện. Cậu quay về tầng số 10.

Con số “10” dán ở giữa cầu thang như đang cười nhạo cậu.

Quả nhiên, là quỷ đả tường.

Tư Thần không di chuyển, cậu đứng suy nghĩ dưới ánh đèn.

Cậu khởi động con mắt nhân tạo, tìm kiếm vị trí của Dư Liên.

Tư Thần cũng không hi vọng gì nhiều, không ngờ cột sóng của Dư Liên lại xuất hiện trên đỉnh đầu cậu.

Cậu leo cầu thang lên trên. Mười mấy giây sau, cậu lại quay trở về tầng 10.

Tư Thần giơ đèn pin nhìn về phía tầng 11. Nơi đó đang có một màn sương đen bao phủ, ánh sáng không thể xuyên qua.

Cậu lớn tiếng gọi: “Dư Liên, anh đang ở đâu?”

Trên đỉnh đầu có động tĩnh, giọng nói của Dư Liên mang theo tiếng nức nở nhưng đồng thời cũng là nỗi vui mừng: “Con ở đây! Bố ơi! Con trai ngoan của bố đang ở đây!”

Tư Thần: “… Anh đang ở tầng mấy?”

“Tầng 11!” Dư Liên hô to với nơi phát ra giọng của Tư Thần: “Tôi vẫn đang đi xuống dưới, tới chỗ giao nhau giữa tầng 11 với tầng 10 thì đυ.ng một cái… Ôi chao, vãi lắm, tôi cũng không biết nói cho cậu nghe như thế nào, nói chung là đυ.ng vào một người đang bò trên mặt đất.”

“Hai chân sau của người đó quặt lên cổ, cứ như thế mà bò trên mặt đất, cả người toàn là máu. Tôi con mẹ nó sợ tới mức đầu đập lên trần nhà, sau đó chỉ biết quay đầu bỏ chạy.”

Cơn chấn kinh của Dư Liên hẳn là chưa dứt, tốc độ nói cực nhanh, nghẹn ngào nói xong thì thở dốc: “Vốn tôi muốn tìm cậu, kết quả là vẫn ở mãi một chỗ không thoát ra được. Còn sinh vật chiều cao kia thì lại không thấy đâu. Anh trai, cậu còn ổn không? Đèn pin của tôi không biết ném đi đâu rồi, bây giờ không thấy gì hết.”

“Tôi đang ở tầng dưới.” Tư Thần: “Anh đi xuống thử xem.”

Hai chân của Dư Liên lại run lẩy bẩy. Hắn nhìn hành lang tối đen như mực, lấy hết can đảm đi xuống vài bước.

Tư Thần nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ trên đỉnh đầu.

Cậu giơ đèn pin lên, chiếu thẳng vào ngõ ra hành lang.

Trong màn sương đen, một cánh tay tái nhợt vươn ra, đầu ngón tay run rẩy như đang sờ cái gì đó.

Giọng của Dư Liên run lên: “Anh ơi anh ở đâu, tôi lạnh muốn đóng băng luôn rồi, ở đây lạnh quá.”

Tư Thần cũng cảm giác được. Cái lạnh này hoàn toàn không liên quan đến hoàn cảnh ở đây, mà là cái lạnh tỏa ra từ sâu trong tâm hồn, xông thẳng đến đỉnh đầu.

Con mắt nhân tạo xác định được hình dáng mơ hồ trong màn sương.

Tư Thần im lặng một lát, giơ tay lên, đan mười ngón tay vào nhau.

Dù có chuẩn bị tâm lý nhưng khi cậu kéo Dư Liên ra khỏi màn sương, Tư Thần vẫn không nhịn được mà tê dại cả da đầu.

Hai chân Dư Liên bị bẻ quặt ra sau lưng, vòng qua bả vai rồi vòng xuống cổ, hai gót chân hướng ra trước.

Thứ vặn vẹo không chỉ có người hắn, mà còn có cổ.

Cổ Dư Liên bị bẻ gãy sang trái, hẳn là đã chịu một ngoại lực tác động vô cùng mạnh.

Tư Thần nhớ lại, khi nào mình sẽ gặp tư thế như thế này?

Nhảy lầu, tư thế cắm đầu khi rơi xuống đất.

Dư Liên chưa chết, chỉ là bị sinh vật chiều cao xâm chiếm, đặc tính người gôm khiến hắn phải chịu như thế này.

Nói cách khác, đây là quỷ chiếm xác.

Tư Thần đã cấy ghép Trường Sinh Uyên, hiểu theo nghĩa nào đó cũng thuộc phạm trù sinh vật chiều cao xâm chiếm thể xác của mình.

Biểu tình của “Dư Liên” âm trầm, trong hốc mắt là con ngươi nhợt nhạt. Nó nghiêng đầu, lấy tròng trắng ngước lên nhìn Tư Thần, không nói một lời.

Cái lạnh vô hình từ từ lan tràn ra khắp nơi.

Trên mu bàn tay của Tư Thần nứt ra một cái khe máu, xúc tu của Trường Sinh Uyên chui ra ngoài khe hở, quấn một vòng rồi một vòng lên cánh tay của Dư Liên.

Nếu Tư Thần không đủ mạnh, cậu cũng sẽ giống như Dư Liên, bị sinh vật chiều cao làm cho biến chất.

Hai người không có hậu nghị gì thâm tình, Tư Thần không động thủ, vì không thể chắc chắn sau khi giải quyết Dư Liên thì có thể thuận tiện giải quyết luôn thứ ở trong người hắn hay không.

Trên cánh tay đột nhiên có một lực kéo.

Dư Liên kéo Tư Thần, đi xuống cầu thang, ý bảo đi theo.

Tư Thần nghĩ nghĩ, không cự tuyệt.

Sau khi đi qua hai tầng lầu, Tư Thần nhìn thấy ở giữa tầng có một mặt tường vốn dán đầy bảng quảng cáo lại xuất hiện một cánh cửa đang mở.

Trên cánh cửa treo một vòng hoa, giấy đen chữ trắng, viết một chữ “Điện”*. Trong góc tường có vài bó hoa cúc trắng, nửa tươi nửa héo, âm khí nặng nề.

*奠: (động từ) cúng tế, dâng hiến; (danh từ) lễ vật, tế phẩm

Một chén cơm nguội đặt ở trước cửa, đầy vun lên như một ngọn núi nhỏ.

Cơm không có đũa, ở giữa cắm ba cây nhang.

Nhang đã cháy một nửa, lửa tắt không ai để ý, tro rơi vãi xuống chén cơm.

Dư Liên nắm chặt tay cậu, kéo kéo cậu đi vào trong.

Điều kiện kinh tế của chủ nhân ngôi nhà này có vẻ không khấm khá lắm, trong phòng bài trí những vật dụng giá rẻ mang phong vị cổ xưa.

Sau khi vào cửa là một phòng khách ngăn nắp, không có đèn, tối đen như mực.

Tư Thần rọi đèn pin, trên tường phòng khách có treo một tấm di ảnh đen trắng, trên ảnh là một người con gái đang cười thẹn thùng, cô mặc váy, nhìn qua chỉ mới 17, 18 tuổi.

Trên sàn phòng khách rơi đầy tiền giấy, giỏ trái cây trên bàn cơm đã hư thối biến chất.

Cửa phòng ngủ chính đang mở, sáng đèn.

Trong phòng truyền đến tiếng khóc bi thương của một người phụ nữ, giống như tiếng kêu rên của một dã thú bị thương.

“Chào mừng bạn đến phòng khám Tâm Hồn, tôi là bác sĩ chữa trị, bác sĩ Hùng…”

Người mẹ tuyệt vọng chất vấn: “Không phải ông nói rằng nó hết bệnh rồi sao? Đã có thể xuất hiện học tập bình thường, sinh hoạt bình thường? Sao nó lại nhảy lầu hả?”

“Thưa bà, chúng tôi chân thành xin lỗi…”

Giọng nói của người phụ nữ khàn khàn nhưng đầy phẫn nộ: “Để chữa bệnh cho nó, tôi đã tốn 2 triệu 7 tiền thuốc! Mấy người đã chữa trị như thế nào vậy?!”

“Thưa bà, sau khi em ấy rời khỏi trung tâm hồi phục, không phải đã thừa nhận sai lầm và hứa sẽ không thích người cùng giới nữa? Em ấy nhìn ảnh chụp của bạn bè còn nôn mửa. Sao bà lại cho rằng chúng tôi chữa trị không khỏi cho em ấy?” Bác sĩ Hùng ôn tồn nói: “Bà muốn chúng tôi chữa bệnh đồng tính cho em ấy, chứ không phải bệnh trầm cảm. Đúng không?”

Người đồng tính có thể kết hôn. Nhưng Tư Thần chỉ mới biết “đồng tính luyến ái là bệnh tâm thần” trong một số ít các tác phẩm văn học, không ngờ sự tình lại có thể xảy ra như thế này.

“Dư Liên” kéo cậu từng bước từng bước đi vào phòng ngủ.

Tư Thần bắt đầu rà quét, trong phòng ngủ không có người, cũng không có sinh vật chiều cao.

“Tôi đã đọc nhật ký của nó sau khi về nhà. Mấy người lấy kim đâm nó, lấy điện chích nó, không cho nó ăn, nó còn bị những bệnh nhân khác cười nhạo, mấy người…”