Chương 50

Có người đang nằm trên lưng cậu.

Là một người mặc váy trắng.

Đầu của người nọ đang tựa lên vai Tư Thần, hai tay ôm lấy cổ cậu, như một con koala đu trên cây.

Những sợi tóc rũ xuống nhẹ nhàng lay động theo gió thoảng, tựa hồ như còn đang ngâm nga một điệu nhạc.

Tư Thần lớn lên rất đẹp, người mặc váy trắng cũng có gương mặt giống cậu, nhưng nhìn đối phương lại có nét tinh tế và mong manh hơn.

Nhận thấy thân thể của Tư Thần cứng đờ, người mặc váy trắng bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía mặt gương.

Gương không có dấu hiệu vỡ nát, nhưng gần như nổ mạnh, những mảnh thủy tinh lạo xạo rơi xuống đất.

“Vãi!” Dư Liên hốt hoảng la lên, đau lòng đến tột độ: “Sao đột nhiên gương lại vỡ? Đạo cụ này bán sỉ hai cái ngoài thị trường à?!”

Tư Thần ban đầu cho rằng con gấu bông nhìn thấy cậu rồi bỏ chạy là vì nó không đánh lại cậu được.

Nhưng bây giờ mới biết sự tình không đơn giản như vậy.

Tư Thần sờ sờ sau lưng mình, không có cái gì. Cậu cũng không cảm nhận được trọng lượng của người váy trắng.

Nhưng Tư Thần biết, người đó vẫn luôn ở đây.

Cậu mấp máy môi: “Trước tiên đi ra ngoài đi.”

Vì Tư Thần tùy hứng cắt rớt dây điện, bây giờ không chỉ không có thang máy mà còn không có đèn.

Dư Liên vô cùng kinh ngạc: “Tôi lên đây bằng thang máy mà, sao bây giờ lại không có?”

Tư Thần ngượng ngùng nói là mình làm.

Hai người đành phải sờ soạng cầu thang để đi xuống.

Kiến trúc sư của tòa nhà này hẳn là không thể nghĩ đến chuyện năm 47 Tân Lịch còn có người đi cầu thang bộ, nên phần lối đi vô cùng chật hẹp.

Tư Thần đi phía trước, trong tay cầm đèn pin. Hai người từng bước đi trên cầu thang eo hẹp, lộp cộp lộp cộp.

Thật ra Dư Liên có chút sợ quỷ.

Hắn biết những thứ đó là “sinh vật chiều cao”, cũng là một loại “năng lượng”; nhưng nếu đầu óc giữ bình tĩnh tốt thì cũng sẽ không có nhiều người nghỉ làm như thế vào giây phút cuối cùng.

Tư Thần quá im lặng, Dư Liên muốn giảm bớt không khí ngượng ngùng: “Anh trai, anh là người ở nơi nào vậy? Bao nhiêu tuổi rồi? Năm nay tôi 42, ở Khu An toàn, đã tốt nghiệp đại học 20 năm trước, trong nhà có ba phòng. Thu nhập mỗi năm là 5 triệu.”

“Sau khi tốt nghiệp, tôi có đi phỏng vấn ở bốn tập đoàn lớn, nhưng mà tích điểm của tôi không ổn, họ không cần tôi. Sau khi tích cóp đủ tiền thì tôi tự mình buôn bán nhỏ. Trong một lần tránh khỏi cao duy xâm lấn, tôi đã thành tiến hóa giả.”

“Ôi… Đây là điểm không tốt của Thiên tai Thần Quái, quá dễ khiến tinh thần xuống dốc, còn có rất nhiều quy tắc kỳ quái khác, đáng ra tôi nên mang theo máy đo lường các số liệu, triệu chứng sinh mạng.”

Khi hắn nói chuyện, âm thanh rất vang.

Tư Thần rút súng ra từ giữa chân, thấp giọng nói: “Im lặng, đừng có gọi tôi là anh.”

Cậu nhỏ hơn Dư Liên tới 20 tuổi, hơn nữa, còn bị gọi là “anh trai”… Trật tự cấp bậc không thể loạn như vậy.

Dư Liên thấy cậu rút súng thì có chút khẩn trương.

Hắn vốn dĩ cảm thấy mình chỉ nhiều lời một chút cũng không đến mức bị gϊếŧ người diệt khẩu.

Nhưng mà còn chưa nói gì, búp bê ngày nắng trong tay hắn đột nhiên tan biến thành cát bụi.

Búp bê ngày nắng là đạo cụ mà Dư Liên lấy được ở một phó bản cấp thấp khác.

Sau khi được hiệp hội giám định, đây là một con búp bê có thể báo trước được tai ương, số lần sử dụng là 3 lần.

Lúc trước gặp Tư Thần, đã mất một lượt. Sau đó nghe âm thanh giới thiệu trên loa phát thanh, lại mất thêm một lượt.

Bây giờ là lần thứ ba.

Động tác của Dư Liên chợt cứng đờ lại.

Sau khi hắn im lặng, Tư Thần cuối cùng nhận ra có gì đó khác thường.

Ví dụ như tiếng bước chân hơi ồn, giống như không chỉ là tiếng bước chân của hai người.

Dư Liên sống đến năm nay cũng không phải giả ngây giả dại, mơ hồ cười cười cho qua ngày.

Hắn điều chỉnh lại tiết tấu trên đường đi, hòa cùng với tiếng bước chân của Tư Thần.

Tiếng bước chân dần dà có quy tắc, vì vậy tiếng bước chân còn lại đã trở nên rõ ràng hơn.

Không có tiếng nói, người thứ ba đang đi theo bọn họ dường như vô thanh.

Tư Thần dừng lại, tiếng bước chân kia cũng dừng lại, giống như đang chờ đợi.

Tư Thần tắt đèn pin.

Dư Liên thấp giọng hỏi: “Bố ơi, bây giờ phải làm gì?”

Vì quá mức tĩnh lặng, câu hỏi này của hắn như vang vọng khắp nơi.

“…” Dân thành phố mấy người đùa vui nhỉ.

Tư Thần đẩy cửa an toàn, trên cửa có trí năng phát ra ánh sáng màu xanh, biểu thị tầng 13, yêu cầu cậu nhập mật mã.

Hiển nhiên, bọn họ bị nhốt trong một quy tắc nào đó của sinh vật chiều cao.

Tư Thần dựa vào ngay chỗ rẽ trên cầu thang, nói: “Anh tiếp tục đi về phía trước, đừng ngừng lại.”

Chân Dư Liên run lập cập.

Hắn nghe thấy tiếng tim mình đang đập nhanh, adrenalin khiến cho máu toàn thân dồn lên não.

Nhưng hắn hiểu rõ, mình có thể ngẫu nhiên giúp đỡ, trong thời khắc mấu chốt có thể phát huy giá trị sử dụng.

Dư Liên ra dấu OK: “Được, cậu nhớ cẩn thận.”

Nói xong, hắn bắt đầu đi xuống lầu.

Tiếng bước chân của Dư Liên càng lúc càng xa.

Mà tiếng bước chân thứ ba thì không ngừng tới gần.

Trên cầu thang không có đèn, nhưng Tư Thần có mắt nhân tạo, có thể dùng tia hồng ngoại để nhìn trong bóng tối.

Nghe theo tiếng bước chân đang đến gần, tầm nhìn của cậu dần đen đặc.

Đây hẳn là đặc tính của sinh vật chiều cao.

Tư Thần lập nên những cảnh tượng có thể gặp được, sau đó lặp đi lặp lại căn dặn bản thân không được khẩn trương, hi vọng có thể khắc chế nỗi sợ hãi.

Không liên quan đến lòng dũng cảm. Đây là phản ứng tự nhiên của con người khi đối mặt với những thứ mình chưa biết.

Trên cầu thang bỗng xuất hiện một mùi hương kỳ lạ, giống mùi formalin ngâm xác chết.

Rất gần.

Tiếng bước chân gần như dán lên lỗ tai của Tư Thần.

“Cộp”, “cộp”.

Cả người Tư Thần căng thẳng, gắt gao nhìn chằm chằm vào lối rẽ của cầu thang, giống như một mũi tên đang chờ sức vận động.

Khi mũi tên chuẩn bị được bắn, đột nhiên tiếng kêu thảm thiết của Dư Liên truyền đến từ dưới lầu.

Tiếng kêu thê lương đến cực điểm.

Để phòng ngừa, Tư Thần bắn vài phát súng vào lối rẽ, sau đó mở đèn pin, chiếu sáng vào màn sương đen đang bao phủ.

Không có gì, ở chỗ rẽ cũng không có gì.

Tư Thần cuối cùng mới nhận ra. Quỷ không theo bọn họ đi xuống lầu.

Tiếng bước chân chỉ là ngụy trang. Nó đang đi lên lầu.

Sau khi nhận thức được kế sách của sinh vật chiều cao, Tư Thần chạy nhanh xuống lầu.

Cậu chạy thẳng xuống tầng 10.

Tiếng bước chân ở phía sau đã từ từ dừng lại.

Cảnh tượng ở đây không giống với lúc cậu đi lên.

Mặt tường của tầng 10 không được trét xi măng, giống với những tòa nhà lát gạch cổ xưa, Tư Thần chỉ từng nhìn thấy những bức tường như thế này trong những bộ phim tài liệu lịch sử.

Giữa hành lang có bóng đèn kích hoạt bằng giọng nói tỏa ra ánh sáng vàng cam.

Bóng đèn sáng ngời, chiếu rọi hai bên vách tường dán những khẩu hiệu được sơn mực đỏ.

Tư Thần nhìn qua, tất cả đều là những bảng quảng cáo như “□□XXXXX”, “Sửa ống nước: XXX”, “Mở ổ khóa XXX”…

Ở giữa bức tường ngổn ngang quảng cáo, cậu phát hiện một thông tin hữu ích.

“Phòng khám Tâm Hồn, luôn luôn quan tâm đến sức khỏe tinh thần. Liên hệ qua số điện thoại XXXX (Bác sĩ Hùng).

Thông tin này được viết ở trên trần nhà hành lang.