Chương 49

Gần như trong nháy mắt, con gấu bông đã vọt tới cửa sổ.

Nó quay đầu, cách Tư Thần mấy mét làm một cái mặt quỷ, sau đó nhảy xuống.

Nó đã chạy mất.

Tư Thần vịn lan can, cúi đầu nhìn xuống.

Tòa nhà rất cao, phía dưới như có sương mù nổi lên, một khoảng đen nghìn nghịt.

Hiển nhiên, con gấu bông kia cũng là một sinh vật chiều cao. Theo cách nói của thiên tai Thần Quái thì là quỷ nháo.

Cậu cho rằng những con thú bông trên đường đi là trường hợp đặc biệt, không ngờ lại không phải.

Tên tự xưng là bác sĩ tâm lý kia hình như rất thích âm thầm điều khiển thú bông.

Có lẽ là đến không gian gấp khúc này muốn bán đồ chơi để thử thời vận.

Tư Thần hỏi: “Có thể ăn không?”

Trường Sinh Uyên suy nghĩ một lát, giọng điệu chần chờ: “… Ăn. Không ngon, ăn.”

“Lần sau bắt được, cho con thịt kho tàu.”

Trường Sinh Uyên hoan hô: “Mẹ ơi~! Ngon ngon~”

Tư Thần vòng về, gõ cửa phòng số 12. Vô cùng lịch sự, “cốc cốc cốc”, gõ ba cái.

Trong phòng không có động tĩnh.

Tư Thần đằng hắng giọng: “Có ai không?”

Trong phòng vẫn là một sự im lặng tĩnh mịch, không có âm thanh nào.

Tư Thần: “Đừng trốn, dù không có tiếng động như tôi biết có người ở trong.”

Một lát sau, một giọng nói run rẩy dò hỏi: “… Mày con mẹ nó là ai?”.

“Con người. Tư Thần.”

Dư Liên ghé vào cửa mắt mèo, nhìn thấy gương mặt của Tư Thần.

Dù có ánh sáng nhưng hành lang vẫn rất tối tăm, tuy nhiên Dư Liên vẫn có thể nhận ra đối phương. Vì đôi mắt dị sắc xinh đẹp đó khó lòng mà quên được.

Hắn cẩn thận mở cửa. Chắc chắn không nhìn thấy thêm gì mới thở ra một hơi, nằm liệt xuống dưới đất.

“Thứ ở bên ngoài đâu?”

“Nhảy xuống lầu chạy thoát.” Tư Thần muốn nói lại thôi: “Anh tốt xấu gì cũng là tiến hóa giả…”

Vì áp lực tinh thần quá lớn nên Dư Liên có cảm giác thả lỏng sau khi căng chặt cả người.

Hắn cười khổ: “Hẳn là cậu cũng nghe được hết rồi.”

“Nghe được.”

Mỗi tầng đều có loa phát thanh, muốn không nghe cũng khó.

“Tôi không muốn gϊếŧ người đó, nhưng tôi là tòng phạm.”

Tư Thần: “Ừm.”

Dư Liên đợi nửa ngày, nhưng Tư Thần vẫn không nói thêm gì.

Hắn hỏi: “… Cậu không muốn nói gì hả?”

Tư Thần vô cùng bình tĩnh: “Chuyện của anh do pháp luật giải quyết, không phải chuyện của tôi. Nếu anh vẫn còn tự trách thì sau khi rời khỏi đây hãy đi tự thú đi.”

Dư Liên mấp máy môi, nói: “Tôi là Dư Liên. Là tiến hóa giả theo phương hướng cải tạo sinh vật, cấp Hai, đặc tính là người gôm.”

Dư Liên hiểu rõ, Tư Thần không có khả năng vô duyên vô cớ tìm đến mình. Một khi đã như vậy thì không bằng chứng mình bản thân có chút giá trị cho người ta.

Hắn giơ tay lên trước mặt Tư Thần, vặn nó thành một cái bánh quai chèo: “Cậu nhìn đi, co dãn rất tốt, còn có thể nghiền nát hoặc kẹt cửa. Nhưng mà cần một ít thời gian để hồi phục, hơn nữa tương đối kỵ đồ vật bén nhọn.”

“Trong phạm vi duỗi thân, có thể tùy ý co rút.” Vừa nói, cổ của Dư Liên không ngừng dài ra, cho đến khi đυ.ng đến trần nhà: “Đây, giống như thế này.”

Trường Sinh Uyên lúc này nói một câu muộn màng: “Mẹ ơi, đói.”.

Tư Thần nhìn Dư Liên với cái cổ dài một mét rưỡi, mặt không cảm xúc nói: “Anh không cần biểu diễn cho tôi xem. Cảm ơn.”

Ở nền văn minh Thần Quái, những đặc tính này thật sự là quá mức kí©h thí©ɧ.

Dư Liên kéo cổ về lại vị trí cũ, xoay xoay đầu nắn lại khớp.

Không hiểu vì sao Trường Sinh Uyên lại phát ra một tiếng thở dài, cảm thấy có chút tiếc nuối.

Tư Thần bỗng nhiên hơi thèm cổ vịt ngon*.

*cổ vịt Juewei của tập đoàn Juewei Food Co.

Cậu xấu hổ, ho khan giấu đi sự đói bụng: “Đối với lần cao duy xâm lấn này, anh nghĩ sao?”

Dư Liên trầm tư: “Vừa lúc cao duy xâm lấn bắt đầu, người bạn đồng hành của tôi nhận được một cuộc điện thoại kỳ lạ. Sau khi cậu ta nhận điện thoại, cậu ta liền đòi đi cứu mẹ, sau đó từ chối hành động với tôi. Theo lý thuyết, cậu ta là tiến hóa giả cải tạo theo phương hướng cơ giới, không thể dễ dàng bị ảnh hưởng bởi sự kiện Thần Quái.”

“Sau đó, tôi cũng nhận được một cuộc điện thoại. Tôi quăng điện thoại vào thùng rác, không bắt máy. Nhưng khi tôi đi ngang qua quảng trường, màn hình LED trên tòa nhà cao tầng bỗng nhiên sáng lên, TV phát ra âm thanh của một người, gã nói gã là bác sĩ chữa trị của tôi…”

Tư Thần ngắt lời hắn: “Vậy anh nhìn thấy bộ dáng của gã rồi?”

Dư Liên mờ mịt lắc đầu: “Màn hình chỉ là sáng lên một mảng lớn, chỉ có âm thanh, không có hình ảnh.”

“Tôi bịt lỗ tai lại, đi theo hướng dẫn đến đây. Mới vừa vào phòng, bên ngoài liền phát tiếng giới thiệu.”

“Có người gõ cửa, lý trí tôi biết đó là những thứ giả dối lừa bịp, nhưng đầu óc tay chân lại không thể khống chế, trong đầu toàn là hình ảnh của người nhân viên bị ngộ sát đến tìm mình. Tôi có thể cảm giác mình đánh mất cả dũng khí và hi vọng, nhưng không có cách nào thoát ra ngoài, thậm chí còn có suy nghĩ chờ chết.”

Tư Thần: “Trải nghiệm của tôi và của anh không khác nhau lắm. Trên đường đi, tôi nhặt được bốn con búp bê hình người. Sau khi đến đây tìm anh, tôi nhìn thấy một con gấu bông cầm búa đang gõ cửa. Tôi cảm thấy những món đồ chơi này là thủ đoạn công kích của “bác sĩ”.”

Hai mắt Dư Liên phát sáng: “Đặc tính của nền văn minh Thần Quái lộ rõ nhất khi căn cứ vào hiện thực! Hình thái của “bác sĩ” có lẽ liên quan đến thú bông, có khả năng đang lẩn trốn trong những món đồ chơi ngẫu nhiên!”

Tư Thần: “Đúng, không sai. Hơn nữa anh có cảm thấy rằng một đường đi đến đây, người có hơi ít không?”

Cứ cho là 100 mét sẽ 1 người, quãng đường Tư Thần đến đây là 2 km, nhưng chỉ gặp đúng mỗi Dư Liên.

Dư Liên: “Hừm, cái này… Tôi cũng không biết. Trong không gian gấp khúc, phần lớn mọi người đều hạn chế gặp nhau.”

Không phải ai cũng đi riêng lẻ như Tư Thần, hơn nữa cậu còn có thể dùng máy rà quét năng lượng những người xung quanh.

Ở đây, mọi người đều tuân theo những quy ước ngầm không nói ra, ví dụ như không nói chuyện với người lạ.

Nếu không phải Tư Thần cứu hắn, chưa chắc Dư Liên đã nói ra những chuyện này.

“Tôi đến đây là vì tôi có máy đo lường, kiểm tra những vật phẩm chiều cao có cấp bậc cao, máy đó thường được gọi là đạo cụ.” Dư Liên nhìn xích sắt treo trên người Tư Thần: “Xích sắt của cậu cũng là đạo cụ, nhìn qua có vẻ chất lượng không tồi.”

Nói xong, hắn tiếp tục ở trong phòng tìm đồ.

Phòng ở tuy không lớn nhưng vì không có đèn, không gian rất tối. Dư Liên ngậm đèn pin, vốn không có ấp ủ nhiều hi vọng, đột nhiên đạo cụ đo lường bắt đầu chớp tắt ánh sáng xanh.

Thứ khiến cho đạo cụ sáng đèn là một cái gương đặt ở trước bàn trang điểm.

Gương hình tròn, tuy chưa biết giá trị là gì nhưng dù sao cũng là vật phẩm cấp cao, đem ra ngoài có thể bán được chút tiền.

Dư Liên vui vẻ, cầm cái gương lên, hơi xấu hổ: “Anh trai, thứ này… là tôi tìm thấy, nên là tôi lấy nha?”

Tư Thần trả lời: “Anh lấy đi.”

Gϊếŧ người cướp của là hành động của nhân vật phản diện, Tư Thần sẽ không làm.

Dư Liên trong lòng rạo rực, lấy túi thu dụng ra.

Hắn đặt cái gương lên bàn, mở túi thu dụng bằng plastic.

Ánh trăng ngoài cửa sổ soi rọi vào, khi chiếu lên mặt gương đã phản quang vô cùng chói mắt.