Chương 48

“Người phụ nữ khóc quá đáng thương. Dư Liên cũng đau lòng vô cùng.”

“Vì vậy Dư Liên không chỉ không báo nguy mà còn giúp người phụ nữ xử lý thi thể. Bọn họ đã lái xe, vứt xác của người chồng kia vào vùng đất trống.”

“Trước khi tách ra, người phụ nữ còn nói với anh: “Cảm ơn anh, anh là một người tốt.””.

“Nhưng ngày hôm sau trở về nhà, Dư Liên nhìn thấy lệnh truy nã ở trên TV. Người phụ nữ là tội phạm truy nã, là một tiến hóa giả có đặc tính mê hoặc nhân tâm, trước đó một ngày vừa gϊếŧ chết một nhân viên của cục an ninh.”

“Dư Liên đáng thương đã trở thành đồng lõa, nhưng anh lại không dám thừa nhận. Vì anh còn cần công việc, cần duy trì cuộc sống ngăn nắp thường lệ, cần tiếp tục giữ gìn thể diện “tấm gương sáng cho người khác”. Anh là niềm kiêu ngạo của cha mẹ. Anh không thể vào tù được, đúng không?”

Gương mặt của Dư Liên trở nên trắng bệch trong phút chốc, cả người cứng đờ.

“Không phải là không báo, mà là thời điểm chưa đến. Bây giờ, đã 17 năm trôi qua, oan hồn đã tới đòi mạng.”

“Lần này, người phạm sai lầm là anh. Anh sẽ làm như thế nào đây? Bác sĩ cũng rất tò mò.”

Ngoài hành lang, bốn bề chìm trong tĩnh lặng, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

“Cốc, cốc, cốc.” Ba lần.

Dư Liên là một tiến hóa giả, thính giác rất nhạy, hắn có thể nghe thấy tiếng đập cửa xuất phát từ hành lang bên trái.

Cửa phòng số 1 bị gõ. Dư Liên đang ở phòng số 12 ở bên phải.

Vì không có ai mở cửa, sau một khoảng thời gian ngắn ngủi, cửa số 2 lại được gõ tiếp.

Vẫn là ba lần như cũ.

Tiếng gõ cửa đều đều như nhịp trống, từng chút từng chút gõ vào tim của Dư Liên.

Trán hắn toát mồ hôi lạnh, trong lòng là nỗi chột dạ và hoảng loạn trước nay chưa từng có.

“Tại sao…” Thậm chí hắn còn muốn cắn móng tay: “Trước nay tôi chưa từng nói với ai, không thể có người biết được.”

Người có hoài nghi như vậy ở trong không gian gấp khúc còn rất nhiều.

Đây không phải lần đầu tiên Dư Liên đối mặt với Thần Quái, nhưng hắn không thể không thừa nhận rằng nơi này tà đạo hơn so với những không gian gấp khúc khác rất nhiều.

Chúa tể của không gian gấp khúc này sẽ đào bới trong nội tâm của con người về những quá khứ họ không muốn nhớ lại; dưới danh nghĩa của “chữa bệnh”, bắt tất cả phải đối diện với đau khổ thêm một lần nữa.

Dư Liên đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới, ở đây là tầng 22. Bên dưới sâu không thấy đáy, theo lý thuyết hắn có thể từ đây nhảy ngoài, nhưng quá mạo hiểm.

Tiến hóa giả cấp thấp chỉ có tố chất thân thể mạnh mẽ hơn người bình thường, từ độ cao này ngã xuống vẫn sẽ mất mạng.

Dư Liên lấy búp bê ngày nắng trong túi ra, nắm chặt trong tay.

Tiếng gõ cửa ngày một gần, từ tốc độ chậm chạp đã tăng nhanh hơn, trở nên dồn dập, hối thúc, như một loài dã thú đang thở hổn hển vì phẫn nộ.

Theo tiếng đập cửa đang đến gần, nụ cười của búp bê ngày nắng dần biến mất, khóe miệng cong vòng xuống.

Dư Liên là tiến hóa giả tiến hóa theo phương hướng sinh vật. Cấp Hai, cũng không quá thấp ở trong không gian gấp khúc này.

Nhưng không biết vì sao, hắn lại mất đi dũng khí, còn có ảo giác “chuyện này sớm nên tới từ lâu”.

Giống như lời bác sĩ nói, mấy năm nay Dư Liên luôn sống trong dằn vặt. Vì luôn tự trách nên hắn luôn mất ngủ vào ban đêm.

Hắn đã đến thăm mộ của nhân viên cục an ninh xấu số, khi chết chỉ mới 37 tuổi, cuộc sống chỉ vừa mới bắt đầu.

Đáng lẽ hắn nên báo nguy khi nhìn thấy lệnh truy nã.

Nhưng lúc chôn thi thể, Dư Liên đã tận mắt nhìn thấy cái túi co giật.

Người phụ nữ bị dọa nên hốt hoảng khóc, cô rất đẹp, khi khóc rất động lòng người.

Thế nên, Dư Liên như bị quỷ ám, bắn một phát súng vào túi xác.





Dư Liên lấy dao ra, ghì chặt trong tay. Hình ảnh túi xác đầy máu đang không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu.

Hắn chống tay lên cửa, cảm thấy không khí ngày một lạnh lẽo dần, một cái lạnh thấu xương khi tay chân phát đau.

Tiếng gõ cửa đã vang lên ở phòng bên cạnh.

Nhanh chóng, chỉ vài giây sau, sẽ đến chỗ này.

Dư Liên trợn mắt, lắng nghe âm thanh của thẩm phán đến giữa không gian tĩnh mịch.

***

Tư Thần cảm thấy muốn đánh được Boss thì vẫn nên tìm thêm vài nhân viên lao động khỏe mạnh.

Giống như khi cậu còn ở phòng thí nghiệm.

Dù những nghiên cứu đó cậu có thể một mình làm nhưng nếu có người giúp đỡ bên cạnh, hiệu suất hoàn toàn tăng cao.

Trong không gian gấp khúc nhỏ như thế này, có thể gặp một ai đó còn sống trong phạm vi 10 km thì cần phải có chút may mắn.

Dư Liên là cột sóng đầu tiên mà cậu ghi nhận được trong phạm vi rà quét.

Tư Thần cũng không biết bản thân cậu có thể quét được Dư Liên. Không chỉ do con mắt nhân tạo của cậu tiên tiến mà còn có máy móc lắp ráp bên ngoài của Dư Liên là sản phẩm của Trung Tâm Cơ Giới, đồng thời Tư Thần lại có quyền hạn rất cao ở trong Trung Tâm Cơ Giới.

Quý Sở Nghiêu đã cho cậu tài khoản quyền hạn của hắn, quyền hạn đó có cấp bậc ngang ngửa với quản lý cao cấp của tập đoàn Cơ Giới.

Công năng là có thể dùng con mắt nhân tạo rà quét, kiểm tra “người dùng”.

Đây là xâm phạm quyền riêng tư của công dân, cách đây vài năm cũng đã có người lên tiếng phản đối, biểu tình; nhưng bây giờ quyền riêng tư của đại bộ phận đã bị xâm phạm, người thường cũng không còn để ý đến vấn đề này nữa.

Huống hồ tập đoàn Cơ Giới cũng có một dịch vụ luôn được xếp đầu, mỗi tháng chỉ cần đóng 100 điểm tín dụng là bạn có thể tự cấp quyền đóng lại khả năng định vị. Thế nên những người biểu tình ban đầu cũng đã thưa thớt dần.

Tập đoàn Cơ Giới chỉ cần dựa vào dịch vụ này đã có thể kiếm hơn 1 tỷ mỗi tháng.

Mặt ngoài, họ nói định vị đã đóng.

Nhưng trên thực tế, có thể nhìn thì vẫn nhìn được; hơn nữa còn xác định rất chuẩn xác, và ở trong không gian gấp khúc vẫn có hiệu lực như bình thường.

Tư Thần đi vào tiểu khu, đi theo hướng phát ra cột sóng.

Dựa theo số liệu, người sống đang ở tầng 22.

Cậu nghĩ là phải đi thang máy.

Nhưng khi cậu vào thang máy, nhấn vào nút tầng 22, cửa thang máy đóng rồi mở, mở rồi đóng, nhưng kiên quyết không đi lên, vô cùng phản nghịch.

Đèn dây tóc lập lòe trên đầu như thể đang cười nhạo cậu.

Vì vậy, Tư Thần cười một tiếng, cắt dây điện của thang máy trả thù rồi lạnh lùng bỏ đi.

Cậu vẫn còn treo sợi xích sắt trên người, xích sắt thoạt nhìn không dài nhưng lại khá nặng, ép lên người khiến eo của cậu đau.

Chờ cậu thở hồng hộc bò được đến tầng 22 thì vừa lúc nhìn thấy một con thú bông mặt một bộ đồng phục đang gõ cửa ở phòng số 12.

Con thú bông kia là một con gấu nhỏ, trên đồng phục có đánh số của công nhân viên chức của cục an ninh.

Trông nó khá đáng yêu, nhưng trên bụng lại có một cái lỗ đầm đìa máu, bên trong có vài miếng vải nỉ màu đỏ như ruột bị lòi ra, kéo lê trên mặt đất, tạo thành một con đường máu trên sàn nhà.

Nhìn thấy Tư Thần, con gấu bông run lập cập, kéo ruột của mình lên chạy qua bên hàng hiên.

Ý thức của Tư Thần còn chưa kịp phản ứng nhưng thân thể đã thành thật đuổi theo.

Không chột dạ, đồ vật kia lại chạy đi làm gì?

Con gấu bông nhìn có vẻ nhỏ nhưng tốc độ lại rất nhanh, hệt như một con thỏ, một bước nhảy dài gần hai mét.