Chương 47

Tư Thần ngẩng đầu, nhìn về phía phát ra âm thanh. Đó là khu vực quảng bá trước siêu thị.

“Nhân viên viện phúc lợi hạ thuốc mê với Tiểu Thần nhỏ bé. Gã lôi cậu bé xuống tầng hầm, dùng xích sát trói cậu trên ghế, hiển nhiên là xem Tư Thần như một món đồ triển lãm do mình sở hữu.”

“Đây là đầu tóc của Tiểu Minh, đây là đôi mắt của Tiểu Mỹ, đây là làn da của Tiểu Khả, bọn họ là những đứa trẻ được nuôi trong viện phúc lợi, sau đó bị khâu thành một con búp bê!”

“”Con là đứa trẻ xinh đẹp nhất ta từng thấy.”, nhân viên viện phúc lợi nói, “Con có thể trở thành một con búp bê hoàn chỉnh nhất. Ta không thể chờ nổi.””

Tư Thần bỗng hoảng hốt, như thể nghe thấy tiếng cười cũng những đứa trẻ khác.

Tiếng cười đó từ xa đến gần, vang lên cùng với tiếng bước chân.

“Nhưng bất hạnh thay… Còn chưa kịp động thủ thì gã đã đột ngột bỏ mạng.”

“Gã thật sự là đột ngột chết ư? Không một ai biết. Vậy thì cứ tạm thời cho là đột ngột chết đi.”

“Thi thể của nhân viên viện phúc lợi mục rữa, bốc mùi hôi thối, mọc ra giòi bọ. Một tuần sau mới có hàng xóm phát hiện ra.”

Thi thể của gã đang nằm trên mặt đất nhanh chóng hư thối. Trong vài giây ngắn ngủi đã có giòi bọ, bốc lên mùi tanh tưởi đầy buồn nôn.

“Mà Tiểu Tư Thần của chúng ta, bị trói ở trên ghế, cũng ngồi yên nhìn thi thể đó suốt một tuần liền.”

“Đó cũng là lần đầu tiên cậu bé nhìn thấy váy trắng. Cậu rất sợ hãi nên luôn trò chuyện với váy trắng.”

“Đúng vậy, cậu không đoán sai. Cậu bé, bị, điên!”

Bên tai Tư Thần xuất hiện nhiều âm thanh hỗn tạp, cậu chỉ còn một đôi mắt, tròng mắt màu trắng đã sung huyết đỏ bừng.

Âm thanh kia càng ngày càng chậm.

“Váy trắng nói rằng: “Đừng sợ, đứa trẻ ngoan, chúng ta làm một giao dịch đi.”

“Ặc… Ưm!” MC như gặp phải vấn đề gì đó mà trở nên ấp úng, nói không nên lời.

Giọng nói lúc trước hòa nhã nhưng đầy ác ý bây giờ lại tràn ngập sợ hãi.

Giọng nói ấy lại kêu lên, một tiếng hét bén nhọn khiến màng nhĩ phát đau.

Rồi biến mất.

Tư Thần đứng đợi ở dưới đèn đường một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng động nào khác.

Còn thi thể của nhân viên viện phúc lợi nằm trên mặt đất đã biến thành một con búp bê sứ đứt đầu.

Sau đó búp bê sứ cũng vỡ nát.

Tư Thần dùng chân đạp nó thành từng mảnh nhỏ, dù chỗ gốm sứ đó không thể bật dậy đả thương ai, hiển nhiên nó cũng đã mất đi đặc tính Thần Quái.

Không gian gấp khúc này quỷ dị hơn những lần cao duy xâm lấn cậu trải qua lúc trước.

Nhưng Tư Thân có thể chắc chắn một chuyện rằng thứ tự xưng là “bác sĩ” kia là một sinh vật chiều cao, có lẽ là Boss ở không gian gấp khúc này.

Để thoát khỏi không gian gấp khúc có hai cách. Một là chờ năng lượng của không gian tiêu hao hết; hai là gϊếŧ chết chủ nhân của không gian.

Tư Thần chọn con đường thứ hai. Quan trọng hơn, cậu rất tò mò những chuyện mà “bác sĩ” kể có phải là thật hay không.

Tư Thần dùng con mắt nhân tạo rà quét, tiếp tục tiến về phía trước.

Ở trên đường đi, cậu phát hiện nhiều thứ như những con thú bông sinh động, nhìn qua như là phiên bản thu nhỏ của con người.

Dù gương mặt của chúng là do chắp vá mà thành, vẫn còn dấu vết may cắt.

Chúng nằm tan tác ngã trên mặt đất, trong tay còn cầm một con dao nhỏ sắc nhọn.

Nếu không phải trên dao có máu, những con búp bê này nhìn vẫn có chút đáng yêu.

Tư Thần ngồi xổm xuống, nhặt một con lên, nhéo nhéo.

Búp bê lại nói tiếng người: “He he, lúc trước ở viện phúc lợi, tôi từng ôm cậu rồi!”

Tư Thần sửng sốt: “…?”

Cậu lục soát hết con đường bộ này, phát hiện có tất cả là bốn con thú bông nhỏ.

Mỗi lần sờ một con xong thì chúng sẽ phát ra những âm thanh khác nhau.

“He he. Lúc trước ở viện phúc lợi, tôi từng ôm cậu rồi!”

“Thuốc của em là do anh trộm, vô cùng xin lỗi.”

“Bọn họ bắt nạt cậu, tôi nhìn thấy. Tôi đi nói với viện trưởng nhưng ông ấy nói chuyện đó là bình thường.”

“Đứa trẻ tôi quý nhất bán được 700 ngàn. Cậu thì sao?”

Tư Thần rơi vào trầm tư.

Cậu biết nền văn minh Thần Quái có xảy ra chuyện gì thì cũng không nên quá để ý, ở đây không có logic, nhưng cậu vẫn mơ hồ cảm thấy tay chân mình dần lạnh lẽo hơn.

Cũng không phải vì nghĩ mà sợ, mà là do tò mò chính mình đã quên đi những gì.

“… Quên đi.”

Dù sao đám người đó cũng đã chết hết rồi.

Ngay cả người sống sót duy nhất là 13 cũng đã chết, lửa đã hủy diệt hết mọi thứ. Đối với Tư Thần, chuyện đã qua thì cũng không còn ý nghĩa nữa.

Cậu đào một cái hố, vùi đám thú bông xuống lòng đất. Còn thả vài bông hoa dại xuống hố.

Khi bỏ con cuối cùng vào, nó nói: “Cảm ơn. Nếu cậu muốn đi tiếp thì đừng quay đầu lại."

Đêm vẫn chưa kết thúc.

Bình Lâm. Không gian gấp khúc. Khu dân cư.

Dù giá nhà có thấp hơn nhưng phòng ốc ở đây cũng giống với Khu An toàn, đều là những căn phòng rộng mười mấy mét vuông.

Trên hành lang, các cánh cửa san sát đối diện nhau, giống như các căn phòng nối dài trong ký túc xá.

Trên góc tường truyền đến giọng nói của một người đàn ông.

“Xin lỗi, vừa rồi có chút chuyện ngoài ý muốn.”

“Bây giờ chúng ta sẽ tiếp tục câu chuyện khi xưa vào đêm nay. Tôi là bác sĩ chữa trị tâm hồn cho cậu, cậu có thể gọi tôi là bác sĩ.”

Giọng nói vẫn ôn hòa như cũ nhưng không biết vì sao, khán giả có thể nghe thấy được chút cảm giác mặt mũi của MC bị bầm dập.

“Lúc trước kể đến đâu rồi nhỉ? À, đúng rồi, Dư Liên là một người mới của tổ chức, là một chiến sĩ ưu tú, đồng thời là một vị thân sĩ ưu nhã.”

“Những người quen biết với Dư Liên đều ca ngợi anh là một người tốt, trọng tình trọng nghĩa. Vì vậy anh cảm thấy chuyện đạo đức ngày một suy tàn, đồng tiền lên ngôi trong xã hội là một chuyện khó mà chấp nhận nổi.”

“Từ nhỏ anh đã thề rằng sẽ giúp đỡ người thiện, bài trừ cái ác, cưu mang những người khó khăn… Sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh đã trở thành một nhân viên ngân hàng, là một công việc khá tốt.”

Một người đàn ông nấp ở trong phòng thấp giọng mắng một câu: “Má *, sao lại tới đây nữa? Dây dưa mãi không hết.”

Dư Liên là người mặc tây trang đã có ý tốt nhắc nhở Tư Thần trước khi cao duy xâm lấn bắt đầu.

Bọn họ vốn có một nhóm hai người.

Nhưng khi cao duy xâm lấn xảy ra, bạn đồng hành của Dư Liên đã tách ra.

Sau khi người đó nhận một cuộc điện thoại thì khóc lóc nói muốn đi “Cứu mẹ”, khuyên như thế nào cũng không quay trở lại.

Dư Liên đành phải một mình lên đường, dựa theo máy quét đến khu đào quặng.

Máy quét có thể biểu hiện những khu vực có năng lượng cao trong không gian gấp khúc.

Dư Liên không ngờ rằng ở một khu dân cư bình thường, cũ kỹ thế này lại có thứ gì đó đáng giá.

Giọng nói giới thiệu vẫn tiếp tục: “Thế nên, khi phát hiện một thi thể trên xe khách mình đang đi, Dư Liên đã lựa chọn không báo nguy trước.”

Dư Liên đang lục lọi đồ, nghe thấy vậy thì ngẩng đầu, vô cùng kinh ngạc.

Hắn chưa hề kể cho ai nghe về chuyện này!

Người giới thiệu tự xưng là “bác sĩ”, sao lại biết được?

Bác sĩ phì cười: “Một người phụ nữ nói cho anh rằng thi thể giấu trong túi đó là chồng của cô, là một tên tội phạm hϊếp da^ʍ, đồng thời cũng bạo hành gia đình mình. Trong một lần tranh chấp, cô đã lỡ tay gϊếŧ chết…”