Trong nháy mắt cậu đã biết mình gặp nền văn minh nào.
Thiên tai Thần Quái.
Tư Thần không muốn nhấc máy.
Nhưng cậu đợi suốt 3 phút, chuông vẫn reo như cũ, vô cùng chấp nhất.
Tư Thần nhấn hủy cuộc gọi nhưng vẫn không có tác dụng.
Cậu suy nghĩ một lúc, cuối cùng chấp nhận.
Cậu muốn thử nghe xem quỷ gọi điện đến là như thế nào.
Trong điện thoại là một giọng nói của một người đàn ông rõ ràng mạch lạc: “Chào mừng bạn đến với phòng khám Tâm Hồn, tôi là bác sĩ của bạn. Bạn có thể gọi tôi là bác sĩ.”
Tư Thần mặt không cảm xúc: “Anh gọi nhầm số rồi, tôi không có gọi điện thoại.”
Giọng nói trong điện thoại vẫn không hề bị quấy nhiễu: “Người may mắn có thể dùng tuổi thơ để điều trị cả đời, người bất hạnh dùng cả đời để chữa trị tuổi thơ.”
“Nhân vật chính trong câu chuyện lần này của tôi là một người bệnh, cậu ấy tên là Tư Thần.”
“Tư Thần là một đứa trẻ được nhặt ở ngoài đường, không ai biết cha mẹ của cậu là ai. Nghiễm nhiên, mọi người dẫn cậu bé đến viện phúc lợi Trang Sơn để nuôi nấng.”
“Khu Trang Sơn có tất cả 13 viện phúc lợi, Tư Thần được viện phúc lợi số 13 nhận nuôi, ngủ ở giường số 13.”
“Từ nhỏ cậu đã rất thông minh, đáng yêu, nhưng cũng máu lạnh, ác độc, quỷ kế đa đoan.”
Tư Thần vẫn lựa chọn mặc kệ giọng nói này, vì không thể ngắt kết nối nên cậu gõ điện thoại vào bồn hoa, xem thử chuyện quái đản này có kết thúc hay không.
Vì va đập nên điện thoại bị móp méo, bảng mạch điện và chip vỡ nát rơi xuống đất.
Nhưng giọng nói kia vẫn tiếp tục âm hồn bất tán như cũ, còn trộn lẫn thêm âm thanh sóng nhiễu, tăng thêm phần quỷ dị.
“Năm 10 tuổi, Tư Thần giả bệnh, lừa gạt nhân viên viện phúc lợi để lấy thêm nhiều sự quan tâm và tài nguyên…”
Câu nói tiếp diễn, kéo theo sự âm trầm khó tả.
Thân thể của Tư Thần chợt xuất hiện cảm giác yếu ớt quen thuộc.
Cậu bịt miệng lại, đè nén tiếng ho khan trong cổ họng đang lan tràn ra ngoài.
Sau khi trở thành tiến hóa giả, đã rất lâu rồi Tư Thần không ho khan.
Phổi dường như bỏng rát, trong cổ họng cũng có vị sắt rỉ nhàn nhạt.
Trường Sinh Uyên ở trong thân thể cậu nghi hoặc mà phát ra một tiếng “Chi”.
“Tiểu Tư Thần biết rằng tình yêu là một thứ tốt đẹp. Cậu ấy cũng muốn có ai đó yêu mình.”
“Nhưng cậu ấy lại không biết rằng, nhân viên viện phúc lợi thoạt nhìn dịu dàng thân thiện kia, trên thực tế lại là… một tên điên khùng thích làm búp bê bằng da thịt trẻ em.”
Giọng nói trong điện thoại ngừng lại một chút, sau đó khẽ cười: “Cậu còn nhớ rõ không? Tư Thần.”
Cuộc trò chuyện bị gián đoạn.
Tư Thần hơi nhíu mày, cậu đang nhớ lại những tháng ngày sống ở viện phúc lợi.
Nhưng chuyện trước năm 6 tuổi là một khoảng trắng tinh, chỉ có những hình ảnh linh tinh dần hiện ra.
Kim tiêm, thuốc… Xích sắt… Máu, điện giật, khóa…
Hai bên thái dương của Tư Thần đau nhức.
Người bệnh rất hay quên. Đó là một trong những cơ chế bảo hộ của thân thể.
Chỉ quên đi những chuyện vụn vặt, thống khổ, vì chỉ có ngu ngốc, vô tri mới có thể tiếp tục sống tốt.
Tư Thần rút súng ra khỏi bao đựng trên đùi.
Súng bạc chuyển động trên những đầu ngón tay, Tư Thần ngửi mùi máu kỳ quái.
Đây là một loại máu của ngày xưa, không hề mới mẻ, đã bốc mùi lên men vì lâu ngày.
Ngọn đèn vàng ấm áp phía trước bỗng nhiên lập lòe, vầng sáng từ từ chuyển thành màu đỏ.
Dưới đèn đường là một người đàn ông đang mặc một bộ đồng phục bảo hộ của công nhân.
Gương mặt gã trống rỗng, trên tay nắm một sợi dây xích dài. Dây xích đã rỉ sét loang lổ, dính đầy những vệt máu khô.
“Tiểu Thần.” Nhân viên viện phúc lợi nói, âm thanh thô ráp như đá sỏi dưới đáy sông: “Không phải con tan học xong thì nên ở lại hả? Sao lại không nghe lời? Bác sĩ đã nói con rất yếu, cần phải uống thuốc.”
Tư Thần giơ tay, không chút do dự bắn ra một phát đạn.
Ở thế giới Thần Quái, nguồn năng lượng mới quả thật khó mà tạo ra sức sát thương, nhưng cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Mặc kệ là sinh vật chiều cao gì, bản chất đều do “năng lượng” cấu thành.
Viên đạn bay xuyên qua đầu của tên nhân viên viện phúc lợi, gã ngã xuống, đầu cũng đập xuống đất.
Nó ăn đau, thở mấy ngụm khí lạnh, sau đó từ từ đứng thẳng dậy.
Viên đạn bắn qua đầu nó, xuất hiện một cái lỗ đầy máu thịt nát bươm.
Nó hét lên một tiếng, nhào tới chỗ Tư Thần. Xích sắt trong tay vung lên như một tấm lưới.
Tư Thần nghiêng người tránh đi, nhưng dây xích sắt lại tự động đuổi theo thân ảnh của cậu.
Xích sắt hoàn toàn đi vào trong thân thể của Tư Thần.
Trên người cậu không có bất kỳ vết thương nào, nhưng sợi xích rỉ sét vẫn có thể đâm xuyên qua ngực cậu.
Cái lạnh buốt giá lan tràn ra khắp người khiến thân thể của Tư Thần cứng đờ, thiếu chút nữa không thể cầm nổi cây súng trong tay.
Tên đó như đang kéo gia súc, một mực kéo Tư Thần về phía mình.
Rõ ràng không có ngũ quan, nhưng Tư Thần lại cảm thấy nó đang nở một nụ cười dữ tợn.
Tư Thần túm lấy sợi dây xích trên ngực mình, kéo ngược lại.
Máu đen chảy xuôi trong mạch máu cậu, hiện lên dưới da như một hình xăm kỳ lạ.
Tên nhân viên không ngờ cậu lại mạnh như vậy, nhưng nó không sợ hãi, tiếp tục giãy giụa kéo đi.
Nhưng sợi dây xích không chỉ nối với Tư Thần mà còn nối với nó.
Tư Thần dùng sức kéo gã đến trước mặt mình.
Bàn tay cậu bị xích sắt ma sát đau đớn, một chất lỏng màu đen chảy ra như acid, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất, đường nhựa bốc lên bọt khí tinh mịn.
Sinh vật Thần Quái có năng lực trực tiếp gϊếŧ chết tiến hóa giả không nhiều… Ít nhất thì ở khu vực nguy hiểm cấp thấp như thế này thì khó mà gặp được.
Để đối phó với sinh vật chiều cao Thần Quái, cách tốt nhất là dùng sản vật của nền văn minh Thần Quái.
Tư Thần đánh một quyền lên mặt gã, nhưng tay cậu lại sượt qua không khí.
Rất lạnh, cánh tay như thể ngâm vào nước đá.
Nhân viên viện phúc lợi phát ra tiếng cười quái dị: “Mày đi tìm chết! Mày đi tìm chết!”
Xích sắt đen dần dần bị nhiễm đỏ, là máu của Tư Thần.
Xích sắt như một sinh vật sống, thậm chí Tư Thần còn cảm giác nó là một con đỉa tham lam, không ngừng hút máu ừng ực từ ngực mình.
Tư Thần muốn rút sợi dây xích ra nhưng sợi dây như thể kéo dài không có điểm cuối, từng cử động của cậu lại như bị dao cứa vào da thịt đầy đau đớn.
Tư Thần lấy xích sắt buộc vào cổ gã.
Cậu không thể với tới gã, nhưng sợi dây này thì có thể.
Tiếng cười của gã đột nhiên im bặt.
Xích sắt bị siết chặt, phần thân dưới của gã bắt đầu giãy giụa, gã thét chói tai. Sau đó, gã khóc lóc thảm thiết xin tha: “Tư Thần, mày đã quên tao từng yêu thương mày như thế nào sao! Tao chỉ là bị ma quỷ ám vào trong phút chốc, Tiểu Thần… Tao yêu mày mà… Tao không cho bọn họ bán mày đi!”
Tư Thần không mảy may dao động.
Đầu của tên nhân viên viện phúc lợi bị siết đến đứt lìa khỏi cổ, rơi trên mặt đất.
Xích sắt đầy máu ngay ngực cậu cũng rơi ra.
Tư Thần sờ lên ngực, không có máu, càng không có miệng vết thương.
Cậu im lặng cuộn sợi dây xích dài hai mét lên cánh tay mình.
Lần này không có điện thoại, nhưng giữa đường phố trống trải lại vang lên tiếng nhạc du dương.