Tư Thần: Đúng vậy. Bây giờ tôi đang làm ở bộ sản xuất. Vừa đi tới đó, đã về. Gặp một chút phiền toái nhỏ, nhưng đã giải quyết xong.
Tư Thần nhớ tới đống quà thăm bệnh của đồng nghiệp, thuận tiện nhắn: Đúng rồi, tôi vừa ký lại hợp đồng. Lương một tháng tới 7 triệu, có mua vài thứ cho anh.
Nói xong, theo thói quen còn gửi thêm sticker mèo nhỏ đáng yêu.
Lần này, Quý Sở Nghiêu cả nửa ngày vẫn chưa trả lời.
Vì hắn cảm thấy thật ngoài ý muốn, lơ đãng bóp nát luôn điện thoại trong tay.
Tư Thần dò hỏi: Hỏi anh một chuyện, tiến hóa rốt cuộc là tiến hóa như thế nào?
Cậu chỉ biết Trường Sinh Uyên sẽ kêu đói, hơn nữa chỉ thích uống dịch dinh dưỡng, ăn sinh vật chiều cao; chờ đến lúc Trường Sinh Uyên ăn no rồi thì Tư Thần sẽ tiến hóa theo nó.
Tóm lại, hết thảy những chuyện này đều không liên quan đến tự thân cậu vận động.
Quý Sở Nghiêu: Đối với cải tạo cơ giới, phải xem xét nguồn năng lượng trung tâm. Đối với cải tạo sinh vật, sẽ cải tạo trong quá trình gϊếŧ chết sinh vật chiều cao, giữ lại các bộ phận đặc tính. Đối với cải tạo linh năng thì tôi không quá hiểu biết, nhưng phương hướng hẳn là giống với cải tạo sinh vật.
Tư Thần: Phương hướng tiến hóa này đều phải dựa nhiều vào sinh vật chiều cao. Không có cách nào dựa vào bản thân ư?
Quý Sở Nghiêu: Nếu có thì sao lại gọi là “tiến hóa chiều không gian”? Trước kia có, nhưng dựa vào chính mình thì chỉ có thể đến được cấp Bốn. Cho nên phương hướng này đã bị bỏ quên.
Quý Sở Nghiêu: Hơn nữa, là một sinh vật cấp thấp, hạn chế của nhân loại quá mức rõ ràng; chuyện này đúng thật là không có cách nào cả. Cậu không cần nghĩ nhiều đâu.
Tư Thần: Được, cảm ơn anh. Vậy tôi đi đọc sách đây.
Theo thường lệ, cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc.
Quý Sở Nghiêu rối rắm một lát, cuối cùng lại mở điện thoại ra.
Hắn ý đồ giả bộ lơ đãng mà hỏi: Đúng rồi, lãnh đạo của cậu là ai?
Tư Thần: Tống Thanh Ngọc.
Quý Sở Nghiêu: Người khác tốt hơn.
Xuống dòng, bổ sung: Có hơi yếu, mới đến cấp Năm “Thang Trời”.
Trên màn hình, tin nhắn của Quý Sở Nghiêu chỉ cách nhau có 1 giây.
Quý Sở Nghiêu: Hơn nữa còn lớn hơn tôi 10 tuổi.
Quý Sở Nghiêu: Trong nhà cũng không có nhiều tiền bằng tôi.
Quý Sở Nghiêu: Cũng chỉ thường thường thôi.
Tư Thần có chút nghi hoặc, cậu lướt lên trên, đọc lại tin nhắn nửa ngày, cuối cùng mới nhận ra mình có nhắn một tin nho nhỏ như thế này.
– “Lãnh đạo rất tốt.”
Tư Thần: “…”
Nghe nói đến năm 30 tuổi thì não của con người mới phát triển toàn diện, có lẽ đúng thật.
Tư Thần dành chút thời giờ để sắp xếp lại đồ gửi cho Quý Sở Nghiêu.
Để bày tỏ lòng thành, cậu còn lên mạng mua thêm vài món linh kiện mới ở trang web công ty, cũng đóng gói chung vào phần quà.
Cậu biết Quý Sở Nghiêu không hề thiếu những thứ này, nhưng vẫn phải có chút tâm ý.
Nếu không thì là ở nhà người ta lừa ăn lừa uống… Quá ngại.
Ý thức đạo đức, phải phép của Tư Thần không cao nhưng cậu hay suy nghĩ, và đã mang ơn người ta thì sớm muốn gì cũng phải trả.
Đến lấy hàng chuyển phát là một cyber, để cho thuận tiện hơn, cyber này không chế tác thành hình dạng con người mà là một cái thùng tròn tròn, khoang bụng to dùng để chứa đồ chuyển phát.
Tư Thần khiêng từng thùng bỏ vào cho cyber, sau đó cyber nói: “Xin cảm ơn vì đã sử dụng.”.
Phí chuyển phát nhanh là 300.
Buổi sáng Tư Thần gửi đồ, buổi chiều thì nhận được tin nhắn của Quý Sở Nghiêu.
Quý Sở Nghiêu: Địa chỉ giao hàng có ghi địa chỉ của cậu, vậy lần sau tôi đến được không?
Tư Thần: .
Tư Thần tắt điện thoại, không trả lời.
Cậu nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy hình như mình cũng không thấy ngại nếu đối phương đến đây ở hai ngày.
Đối với cậu, trở thành người yêu hay ở chung nhà sẽ rất khó khăn, nhưng là bạn bè thì không có vấn đề gì.
Không chủ động, cũng không cự tuyệt. Hỏi một lần là anh trai tốt, hỏi lần hai là một người tốt.
Trên diễn đàn của nhân viên trực thuộc bộ sản xuất đã đăng khá nhiều tư liệu mới, thời gian gần đây bọn họ vẫn tiếp tục khai thác không gian gấp khúc kia.
Tư Thần có nhìn qua. Những tập đoàn khác cũng đã phái người đến không gian đó, các nhân viên tập trung xử lý sạch sẽ suốt vài lần.
Bên trong có khá nhiều sinh vật chiều cao nguy hiểm nhưng các tập đoàn lại không thu hoạch được như ý.
Đánh mãi, vật phẩm và trang bị đều không đạt yêu cầu, còn thiệt mạng mất mười mấy người. Nói tóm lại, vô cùng mệt.
Tất cả những đồ vật của các sinh vật chiều cao kia đều không thể dùng cho nhân loại.
Các vật phẩm chiều cao có tính công kích càng lớn, đặc tính chết người càng nhiều, chỉ có thể bảo tồn để tránh mang đến tai họa.
Nhãn Trùng chính là sinh vật chiều cao chưa xác định trước đó, bây giờ cũng đã có hình ảnh minh họa trên trang web.
Tư Thần xem thử, Nhãn Trùng có tên khoa học cũng là Nhãn Trùng, đánh số 1873. Hiệp hội nhận định mức độ nguy hiểm của nó ở tầm trung, tính công kích không cao, mạnh về xâm chiếm tinh thần.
Nhìn một hồi, tròng mắt trên mu bàn tay của Tư Thần lại vọt ra ngoài.
Trên mu bàn tay hở ra một cái khe, có thể nhìn thấy máu thịt đỏ tươi nhưng lại không hề chảy máu.
Thật ra không đau, nhưng mu bàn tay có chút trướng trướng, giống như là miệng vết thương bị nhiễm trùng, không thoải mái chút nào.
Tư Thần vỗ vỗ nó: “Về đi.”
Trường Sinh Uyên ăn đau, ủy khuất “gào” lên một tiếng, thu tròng mắt đi về: “Mẹ ơi~”
Nó không kêu đói bụng, nhưng âm cuối lại kéo dài giống như làm nũng.
Tư Thần cảm thấy hình như Trường Sinh Uyên có thông minh hơn một chút, ít nhất trí thông minh đã giống như trẻ em ba tuổi.
Trường Sinh Uyên: “Chơi~”
Ý muốn là cùng cậu chơi.
Tư Thần trầm tư một lát, lấy sách tập đọc của trẻ em ra đặt trước mặt nó, nói: “Học thuộc hết chữ ở trang này thì mẹ chơi với con.”
Trường Sinh Uyên: “…”
Trên mu bàn tay của Tư Thần lại nứt ra một khe hở, nhưng không có tròng mắt, chỉ có hai cái xúc tu đen nho nhỏ chui ra ngoài, quật cường cầm cuốn tập lên.
Tư Thần đang xem thông báo về cao duy xâm lấn trên trang web.
Khoa học kỹ thuật phát triển, bây giờ khả năng dự đoán cao duy xâm lấn xuất hiện đã tăng lên tới 60%.
Lúc trước Quý Sở Nghiêu có kiến nghị với cậu nên đi diễn tập thực chiến một chút.
Tư Thần cảm thấy rất có đạo lý.
Đánh quái trong game mô phỏng không giống với đánh quái ở ngoài hiện thực. Game mô phỏng chỉ có thể mô phỏng lại trạng thái khẩn trương và kí©h thí©ɧ, đại não cũng nhận thức được đó là hình ảnh mô phỏng, đồng thời cũng không có trải nghiệm một vết thương trí mạng nào, ngược lại, tình huống ở thế giới hiện thực sẽ phức tạp hơn nhiều.
Tư Thần tìm thử vài khu vực có khả năng xảy ra cao duy xâm lấn cấp A.
Cậu tính toán khi kỳ nghỉ phép này còn chưa kết thúc thì sẽ tự mình đến một không gian gấp khúc trải nghiệm.
Những địa điểm này đề ở gần Giang Xuyên, đi xe mất khoảng 1 đến 3 ngày.
Chờ Tư Thần chuẩn bị đồ đạc xong xuôi thì Trường Sinh Uyên đã nằm bẹp lên sách mà ngủ.
Tư Thần gãi gãi xúc tu của nó, vừa mềm vừa đàn hồi, giống như thạch trái cây.
Trường Sinh Uyên: “… Chít?”
Tư Thần lấy một xấp giấy vo tròn ra trước mặt nó: “Chọn một cái.”
Trường Sinh Uyên bò bò đến cục giấy gần mình nhất, đưa cho Tư Thần.