Chương 41

Tư Thần vốn đang tự hỏi nên ăn như thế nào, kết quả thứ sinh vật như nhân sâm phơi khô đã hòa tan như dầu trơn, làn da bên ngoài từ từ hấp thu.

Cậu lại cảm giác hít thở không thông, nhưng lần này là do mũi chảy máu, tự sặc.

Trường Sinh Uyên ăn xong lần này có lẽ sẽ no lâu.

Vì quá mệt mỏi, Tư Thần ăn xong cũng không biết mùi vị gì, chẳng biết hương vị của chủng tiến hóa ra sao.

Ở giữa vùng nước đen ngòm, Tư Thần không xác định được phương hướng.

Cũng may cậu vẫn có bản năng cảm nhận được nguy cơ, vì vậy từ từ bơi lên trên.

Trường Sinh Uyên cũng từ từ không cần che tai cho cậu nữa.

Nhưng Trường Sinh Uyên cũng không trở về, mà là bám sau lưng Tư Thần, vô cùng cảnh giác.

Tư Thần cũng không biết rằng cách đó vài mét có một con cá khổng lồ đang đi theo mình, thong thả tĩnh lặng.

Nó chính là “Ca Giả”. Vừa dài vừa lớn, như một con cá hố vương.

Giống như nhiều loại chim khác nhau trong loài chim, Ca Giả ở biển khác với Ca Giả ở lục địa.

Ca Giả và Trường Sinh Uyên luôn đối kháng nhau.

Trường Sinh Uyên non kia đang cố gắng làm nổ tung lớp vảy trên người để biến lớn hơn, khiến cho kẻ thù kinh sợ.

Nếu không phải sợ Tư Thần chú ý, nó muốn rít gào thật to. Dù tiếng rít gào của nó cũng chỉ nhỏ bé như tiếng kêu của con mèo con.

Ca Giả không sợ Trường Sinh Uyên này, nhưng nó vẫn kiêng kỵ.

Kiêng kỵ… Nơi sâu nhất của hồ nước này có một “Trường Sinh Uyên” khác, dường như “nó” chỉ mới lướt ngang qua.

Vì vậy, Ca Giả dừng lại.

Cuối cùng Tư Thần đã nhìn thấy ánh sáng trên đỉnh đầu. Cậu bơi về phía trước, như là một nhân ngư nhảy ra khỏi mặt nước.

Áp lực nước xung quanh đã vơi bớt, trước mắt Tư Thần đã có ánh sáng.

Cảnh tượng xung quanh lại được con mắt nhân tạo truyền đến trong đại não.

Tìm được đường sống từ chỗ chết, Tư Thần thở phì phò từng hơi, rốt cuộc cũng được an toàn.

Trường Sinh Uyên từ từ chui lại vào trong người cậu.

Cách cậu hơn 10 mét là một bức tường đen vô hình.

Dù không nhìn thấy gì nhưng Tư Thần chắc chắn…

Dưới vực sâu có một đôi mắt đang chăm chú nhìn mình.

***

Là một người cao tuổi đã du lịch nhiều nơi, Bạch Đế cảm thấy khi mình đi ngang qua Giang Xuyên thật ra khá bình thường, hoàn toàn không đến mức khiến cho nhiều người như đang lâm vào đại dịch như vậy.

Thậm chí đi ngang qua đáy nước của không gian gấp khúc 5A, cũng rất bình thường.

Dù sao Bạch Đế cũng là một sinh vật tiến hóa, khó tránh khỏi liên quan đến nền văn minh Hỗn Độn.

Kỳ quái là dù đã ở dưới làn nước đen ngòm, Bạch Đế vẫn có bóng dáng như cũ, hơn nữa còn lớn hơn.

Nếu không ngoài dự đoán, họ hẳn là Trường Sinh Uyên mà Ca Giả đã nhắc tới.

“Nơi này… cũng không có.”

Giọng điệu của Bạch Đế có chút tiếc hận, như thể ông biết không có mới là thái độ bình thường.

Bức tường khổng lồ sụp đổ trước mặt ông, ở đây từng là một nền văn minh huy hoàng rực rỡ, nhưng tất cả đều đã bị chôn vùi theo cái chết của vũ trụ.

Vừa nói, Bạch Đế vừa ngẩng đầu nhìn lên.

Ở đây cách chỗ của Tư Thần vài chiều không gian.

Nhưng Bạch Đế vẫn có thể nhìn thấy rõ.

Ông nghĩ: “Ra đây chính là Tư Thần.”

Bộ chỉ huy trên mặt đất. Tân Tiểu Thảo đang đứng trước mặt Tống Thanh Ngọc tường thuật lại cuộc đυ.ng độ dưới nước của tổ mình.

Nghe đến chủng tiến hóa ở dưới nước, Tống Thanh Ngọc không khỏi nhíu chặt mày.

“Ở trạng thái phi chiến đấu, dao động năng lượng lại vượt qua cả 4000!” Tân Tiểu Thảo sợ hãi nhớ lại: “Chủng tiến hóa đó chắc chắn đã vượt qua cấp Bốn!”

Tống Thanh Ngọc nhìn về phía bộ phận kỹ thuật: “Sao lại không giám sát đến vùng nước cạn?”

Nhân viên lấy khăn lau mồ hôi lạnh trên trán: “Cái này… Tổ trưởng Tống à, có thể là chỉ mới xuất hiện chủng tiến hóa đó nên không có phát hiện kịp thời.”

“Huống, huống hồ, đây là nền văn minh Hỗn Độn, các thiết bị khoa học cũng thường xảy ra sự cố.”

Tống Thanh Ngọc không gây khó dễ cho anh ta, hắn dùng máy liên lạc truyền tín hiệu cho các nhân viên ở khu vực phụ cận, yêu cầu rút lui ngay lập tức.

Dựa vào những hình ảnh của máy bay không người lái truyền đến, trong đường hầm, ngoài một lượng lớn Nhãn Trùng ở trên vách tường, không nhìn thấy bất kỳ dấu hiệu nào từ Tư Thần hay chủng tiến hóa kia.

Sống không thấy người, chết không thấy xác.

Người của bộ kỹ thuật nhẹ giọng nói: “Hình như… Không có gì cả.”

Tâm trạng của Tân Tiểu Thảo tụt xuống không phanh. Hắn ngồi ở trên ghế, hai tay bụm lấy mặt, đầu óc không thể nghĩ được gì.

Hắn vẫn còn nhớ rõ Tư Thần gọi mình là “anh”, một đứa trẻ quá ngoan ngoãn, theo pháp luật là còn chưa thành niên, sao có thể biến mất như vậy được chứ.

Hơn nữa hắn còn nghe nói rằng Tư Thần là trẻ mồ côi.

Dù là bao nhiêu lần đi chăng nữa, Tân Tiểu Thảo vẫn không thích ứng nổi với chuyện sinh ly tử biệt.

Không khí ở hiện trường có phần áp lực.

Khuôn mặt Tống Thanh Ngọc đầy lạnh lùng, nói với tổ hậu cần: “Lấy cho tôi một bộ thiết bị, tôi muốn xuống nước.”

“Nhưng mà… Tổ trưởng Tống à!” Phó tổ trưởng chần chờ: “Ở dưới nước, sức chiến đấu của anh sẽ bị suy giảm rất nhiều. Tôi nghĩ chúng ta nên chờ chi viện đến thì tốt hơn.”

Tống Thanh Ngọc hỏi lại: “Dưới đó rõ ràng có chủng tiến hóa cấp cao. Chờ đợi như vậy há chẳng phải muốn nhân viên của mình đi tìm chết à?”

Phó tổ trưởng nhìn sắc mặt của hắn, nuốt ngược câu “Sinh mạng của anh rất quý giá.” vào bụng.

Và anh ta cũng không dám nói, bởi vì ai cũng hiểu rõ Tống Thanh Ngọc không thích nghe điều đó.

Chỉ có tiến hóa giả xuất thân không cao mới làm nhân viên tầng chót của các tập đoàn lớn.

Những người đó dù có thiên phú, có tài năng cỡ nào cũng khó mà có khả năng xây dựng được địa vị của mình trong xã hội. Càng lên cao, đường đi càng bế tắc. Hoặc là lựa chọn sửa đổi, hoặc là liên hôn với các gia tộc lớn.

Gia trưởng của các gia tộc lớn sẽ chờ con cái mình trưởng thành rồi mang chúng đến các tập đoàn lớn rèn luyện. Làm giả và trộn lẫn vào đó một bộ lý lịch đẹp mắt. Giữa các lý lịch đã trộn lẫn đó nói không chừng chính là một người có tư cách thừa kế.

Hiển nhiên, Tống Thanh Ngọc là một bộ lý lịch mà nhà họ Tống gửi đến đây.

Tống Thanh Ngọc từ khi còn nhỏ đã tiếp thu giáo dục tinh anh, còn được bồi dưỡng trở thành người thừa kế của nhà họ Tống, hắn sẽ quyết định những việc có trách nhiệm hơn Tân Tiểu Thảo.

Tống Thanh Ngọc thay quần áo.

Hắn vừa chuẩn bị xuống nước, nhân viên bộ kỹ thuật đã hấp tấp chạy đến, vẻ mặt hưng phấn: “Tổ trưởng! Có tín hiệu!”

Tống Thanh Ngọc nghiêng đầu: “Cái gì?”

“Nhân viên đội 7 vừa báo cáo mất tích! Vừa rồi kiểm tra đột nhiên nhận được tín hiệu!”

***

Khi Tư Thần lên bờ thì nhận được đãi ngộ vô cùng tốt đẹp.

Cậu được các đồng nghiệp khiêng lên.

Các bác sĩ vội vàng tiến lên, kiểm tra các số liệu sinh mạng của cậu.

“Triệu chứng bình thường!”

“Trạng thái tinh thần ổn định!”

“Không có vết thương ngoài! Không cần đổi mới hay kiểm tra bộ phận nhân tạo!”

Tư Thần tháo máy lọc khí trên mặt xuống, còn chưa kịp nói chuyện thì “phụt” một ngụm máu.

Dạ dày của cậu căng tràn, căng đến mức muốn vỡ. Cả người lung lay sắp đổ, có khả năng bất tỉnh bất cứ lúc nào.