Bất tri bất giác, Tư Thần đã thuận theo tự nhiên trở thành người chỉ đạo của đoàn đội.
Người đầu tiên dùng thẻ dự thi là Lâm Giai Lệ.
Ở đây gần khu thí nghiệm nên phòng ốc đã rộng rãi hơn so với căn phòng chật hẹp như quan tài ở vòng ngoài.
Để phòng ngừa, Tư Thần vẫn chọn một căn phòng nhỏ để đi vào.
Căn phòng đánh số 1, cửa đối diện với đường cái, mở cửa ra là có thể chạy ngay.
Đương nhiên, quan trọng nhất là gần căn phòng này có mùi sầu riêng, dù những người còn lại không ngửi thấy như Tư Thần.
Tư Thần thích ăn sầu riêng sấy.
Dựa theo trình tự bốc thăm, hôm nay họ sẽ dùng thẻ dự thi của Lâm Giai Lệ.
Lâm Giai Lệ chọn ngủ trên sô pha, Tư Thần và Trần Chấp Chu có thể cố gắng chen chúc nhau trên một giường.
Sô pha và giường đều được làm từ sắt thép, rất đơn sơ, còn không có chăn mền, nằm lên lạnh lẽo vô cùng.
Tư Thần vốn đã mệt nhọc, chợt nghe Trần Chấp Chu nói: “Tư Thần. Tôi ngủ chung một giường với cậu thế này, lỡ như Quý Sở Nghiêu biết thì anh ta có tức giận không?”
Tư Thần: “…”
Ra là tai tiếng của cậu và Quý Sở Nghiêu trong giới thượng lưu là như vậy ư.
Cậu có hơi ngẩn người, hiển nhiên khiến cho Trần Chấp Chu hiểu lầm.
Trần Chấp Chu nhắm mắt, nhỏ giọng nói: “Anh ta không cần cậu nữa thì cậu tìm tôi, tôi sẽ thay thế.”
Lâm Giai Lệ không nhịn nổi mà liếc nhìn Trần Chấp Chu.
Thay thế cũng có hệ lụy cao, danh tiếng truyền ra không chỉ không dễ nghe mà còn dễ kết thù với Quý Sở Nghiêu.
Bây giờ Trần Chấp Chu đang cấp Bốn, gần lên cấp Năm. Quý Sở Nghiêu lớn hơn cậu 1 tuổi, đã cấp Sáu. Đối phương còn là con độc đinh của Quý Tư Thành, gần như chắc chắn sẽ trở thành người thừa kế chính quy.
Nhìn như thế nào đi chăng nữa, Trần Chấp Chu lựa chọn như vậy cũng vô cùng mạo hiểm.
Trần Chấp Chu không biết vì sao.
Nhưng cậu muốn thân cận với Tư Thần.
Tư Thần cứng đờ người giải thích: “Tôi với anh ấy không phải quan hệ như vậy.”
Trần Chấp Chu nhìn bụng Tư Thần theo bản năng: “Ừm… Không phải đã có con luôn rồi sao?”
Tư Thần không cảm xúc trả lời: “Toàn là lời đồn. Rốt cuộc bên ngoài bàn tán như thế nào vậy?”
Trần Chấp Chu ngáp một cái, mệt mỏi đáp: “Người ta nói Quý Sở Nghiêu nhất kiến chung tình với cậu, vì cậu mà cãi lời Quý Tư Thành, còn dẫn cậu trốn nhà hai lần. Thật ra thì bác Quý hình như đã bác bỏ tin đồn rồi nhưng càng bác bỏ lại càng thấy tin đồn này có vẻ là thật.”
Cảm giác tâm tình Tư Thần không tốt lắm, Trần Chấp Chu an ủi: “Vòng ngoại giao của mấy gia tộc lớn khá nhàm chán, cậu đừng để ý.”
“Tôi nghe nói sau khi cải tạo cơ giới, chỗ kia cũng ảnh hưởng xấu. Một là không lên được, hai là phải đổi thành máy móc cơ khí, sinh hoạt hôn nhân không hài hòa lắm đâu.”
Trần Chấp Chu đang mách lẻo với Tư Thần, nhưng nói xong thì ngậm miệng ngay.
Cậu muốn nói rằng sau khi mình cải tạo thì đã có hai dươиɠ ѵậŧ, nhưng nghĩ lại thì nếu nói ra chẳng khác gì đang quấy rối tìиɧ ɖu͙©.
Lâm Giai Lệ ho khan một tiếng: “Hai người hình như xem tôi như không khí nhỉ?”
Phòng ở đây không có phân chia các khu vực sinh hoạt, là một mặt phẳng vuông vức, WC và phòng tắm đều dùng chung một vòi sen.
Mép giường có một ô cửa sổ bị bịt kín, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài.
Mặt trời lặn dần, khi ánh sáng cuối cùng vụt tắn, Tư Thần lấy điện thoại ra xem thời gian.
23 giờ.
Buổi tối bắt đầu sớm hơn ngày hôm qua 1 tiếng.
Tư Thần lẩm bẩm: “Chẳng lẽ mỗi ngày sẽ tăng thêm 1 giờ? Với quy luật này thì ngày cuối cùng chẳng phải buổi tối sẽ bắt đầu lúc 12 giờ trưa?”
Phòng không có đèn, nhưng khi màn đêm giăng lên, trong phòng lại phát ra một vầng sáng sáng ngời.
Cửa phòng đóng kín lại phát ra một chấn động kịch liệt.
“Rầm -“
Ngoài cửa có người gõ cửa. Nhưng vì lực đạo quá lớn, nghe qua như chủ nợ đến đòi mạng.
Thẻ nhân viên vừa tìm thấy lúc sáng đang phát sáng!
Ánh sáng đó thu hút đám quái vật đến!
Vô số những ngón tay màu đen dán lên cửa sổ, không ngừng đập vào tấm kính bảo hộ, có cả những cái miệng đen ngòm há to phát ra những tiếng thét chói tai.
Sinh vật ngoài cửa thấy mình không thể vào được, lần thứ hai đập cửa, sức lực lớn hơn cả lần trước!
Khung ảnh trên tường rơi xuống đất, cửa xuất hiện một cái khe nhỏ.
Âm thanh từ bên ngoài lọt vào, là những tiếng lải nhải trầm đυ.c không có logic, giống như có người đang niệm chú pháp quyết.
Lâm Giai Lệ tiến lên một bước, dùng cả người chống lên cửa phòng: “Sao lại thế này?!”
Không chỉ là cửa, thủy tinh trên cửa sổ cũng đã nứt ra. Những bàn tay màu đen không còn trong phạm trù của nhân loại, cào lên những đường nứt trắng toát.
Trần Chấp Chu tỉnh táo ngay lập tức, lấy túi thu dụng, bỏ thẻ nhân viên vào nhưng lại không xảy ra chuyện gì. Ánh sáng không thể lý giải tiếp tục bao trùm lấy cả cái túi.
Từ khe nứt trên cửa sổ chảy ra một chất lỏng sền sệt màu đen đầy tanh hôi.
Trường Sinh Uyên trong người Tư Thần hét lên, âm cuối không thể khống chế được mà run rẩy.
Tư Thần cảm thấy một sự ngứa ngáy kỳ quái.
Làn da ở bên ngoài đã bắt đầu xuất hiện những đốm đen. Không chỉ có cậu, hai người còn lại cũng bị như vậy.
Nhưng mức độ biến dị của bọn họ rõ ràng hơn Tư Thần.
Đôi mắt Lâm Giai Lệ đỏ ngầu, không biết là do sợ hãi hay dùng quá nhiều sức lực, cả người bắt đầu run lên, nước dãi chảy đầy miệng. Thân thể của cô bắt đầu trương phình lên bất thường, giống như một quả bóng bị rót đầy nước sắp sửa nổ tung.
Bàn tay bị thương của Trần Chấp Chu không chịu được khống chế mà tự bóp cổ cậu, làn da đã hư thối mọc ra những sợi dây màu đen như giun đất vặn vẹo giữa không trung.
Dù quái vật bên ngoài không vào đây được nhưng với tốc độ này, bọn họ không thể chống cự được đến bình minh!
Tư Thần nhanh chóng đưa ra quyết định.
Cậu quay đầu, hét to với Trần Chấp Chu: “Ném túi thu dụng qua cho tôi!”
Cánh tay bình thường của Trần Chấp Chu đang bẻ bàn tay bị ô nhiễm ra khỏi cổ.
Dung hợp với Điểu Xà Thần nên sức lực của cậu đã được cường hóa, sức mạnh cực kỳ kinh khủng, Tư Thần có thể nghe thấy tiếng xương gãy răng rắc, nhưng cái tay đó vẫn kiên quyết không buông tha cho cái cổ.
“Tư… Tư Thần!”
Thẻ nhân viên bị văng ra ngoài.
Bây giờ người còn năng lực hành động chỉ còn có một mình Tư Thần.
Mở cửa có thể sẽ chết, nhưng Tư Thần ghét việc chờ chết.
“Tiểu Uyên!”
Hiểu ý của cậu, Trường Sinh Uyên “chi” một tiếng đáp lời.
Một tay Tư Thần cầm lấy thẻ dự thi, một tay khác cầm túi thu dụng đựng thẻ nhân viên.
Cậu giật mạnh cánh cửa, ném túi đựng ra ngoài.
Ngoài cửa xuất hiện một lực hút bất ngờ.
Từng xúc tu màu đen quấn quanh người Tư Thần, giữ chặt lấy thân thể cậu, muốn kéo cậu vào màn sương.
“Chi! Chi chi chi!”
Trường Sinh Uyên thét chói tai, phá làn da sau lưng Tư Thần để chui ra ngoài.
Xúc tu thon dài của nó cố gắng bám lấy vật thể trong phòng, cố định lại, kéo Tư Thần quay về.
Tiếng thét của Trường Sinh Uyên tràn ngập phẫn nộ và tuyệt vọng, giống như một đứa trẻ đang bị bọn buôn người bắt cóc, trong lòng vô cùng sợ hãi.
Cả người Tư Thần như bị xé rách, cực kỳ đau đớn.
Hơn một nửa người cậu đã bị kéo vào trong màn sương đen.
Tư Thần có thể cảm giác được trong màn sương có người đang nhẹ nhàng ôm lấy mình. Động tác không hề mạnh bạo như những xúc tu kia mà lại tràn ngập cám dỗ.
Tư Thần cảm thấy cả người mình như đông cứng lại.
Vì cậu nghe thấy có một ai đó đang thấp giọng nói trong màn sương: “Vật chứa thật hoàn hảo.”
Chú thích:(1) Quái vật Kappa: Kappa (河童 Hà Đồng), là một loài thủy quái trong truyền thuyết của người Nhật[1][2][3]. Kappa là âm đọc tỉnh lược của Kawa wappa, cũng bắt nguồn từ chữ Kawa warawa, đôi khi còn được gọi là Gataro (川太郎 Xuyên thái lang) đều chỉ đứa trẻ con sống ở ngoài sông hay hồ chuôm, hoặc Suiko (Thủy hổ), do mặt của nó nhìn chính diện có hình tròn gần giống mặt hổ. Một con kappa có tóc được gọi là Hyōsube (ひょうすべ?) (theo wikipedia)
(2) Bàn Cổ: Bàn Cổ ( phồn thể: 盤古; giản thể: 盘古; : Pángǔ) được coi là vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ trong thần thoại Trung Quốc
Trong đó Bàn Cổ được coi là vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ. Theo Tam Hoàng Thiên Kinh, năm xưa tại núi Côn Lôn có một tảng đá lớn đã thọ khí âm dương chiếu diệu rất lâu đời nên đã hình thành thai người. Sau 10 tháng 16 ngày, đúng giờ Dần, một tiếng nổ lớn vang khắp trời đất, tảng đá nứt ra một vị thần mang hình dáng con người tên Bàn Cổ.
Vừa sinh ra thì vị ấy tập đi, tập chạy, tập nhảy, hớp gió nuốt sương, ăn hoa quả, dần dần lớn lên, mình cao trăm thước, đầu như rồng, có lông đầy mình, sức mạnh vô cùng. Một ngày kia, Bàn Cổ chạy qua hướng Tây, bắt gặp một cái búa và một cái dùi ước nặng ngàn cân. Bàn Cổ, tay phải cầm búa, tay trái cầm dùi, ra sức mở mang cõi trần.
Thuở đó trời đất còn mờ mịt. Bàn Cổ ước cho phân biệt trời đất thì nhân vật mới hóa sinh được. Ngài ao ước vừa dứt tiếng thì sấm nổ vang, thiên thanh, địa minh, vạn vật sinh ra đều có đủ cả.
Ngài liền chỉ trời là cha, chỉ đất là mẹ, muôn dân là con. Ngài chính là tôn chủ sáng lập thế gian, nên cũng gọi ngài là Thái Thượng Ðạo Quân. Ngài tự xưng là thiên tử, tức là con trời, cai trị muôn dân. Ngài là vị vua đầu tiên của cõi thế gian nên gọi ngài là Hỗn Độn.