Trần Chấp Chu đọc hợp đồng nhanh như gió, ngáp một cái rồi ấn dấu tay ký tên. Có hợp đồng, cậu ta càng danh chính ngôn thuận đu lên người Tư Thần ngủ, chẳng khác gì một món trang sức phụ thêm.
Tư Thần cất hợp đồng, sau đó đưa tờ giấy ghi chép thực nghiệm cho Lâm Giai Lệ.
Tư Thần nói: “Hôm qua tôi tìm thấy nó ở trong phòng.”
“”Chúng tôi cấy vào dạ dày của số 5…”…” Lâm Giai Lệ đọc nội dung, biểu tình dần nghiêm túc hơn: “Cái tên bôi đen này là gì? Chẳng trách tôi luôn cảm thấy đói.”
Tư Thần gật đầu: “Đúng vậy, mỗi thí sinh sau khi có thẻ dự thi thì số báo danh bên trên lại ứng với số thứ tự Con của Thần. Trần Chấp Chu thích ngủ, còn cô thì đói khát.”
“Vậy còn cậu thì sao?”
Tư Thần suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Tôi chưa biết.”
Cậu cảm thấy chính mình vẫn không có gì dị thường.
Lâm Giai Lệ lầm bầm lầu bầu: “Rốt cuộc thì Con của Thần là thứ gì?”
“Là tiến hóa giả trước chúng ta. Nhưng so với “Thần” chân chính thì hẳn là cũng cách xa.” Sau khi nói xong Tư Thần bổ sung: “Là tôi nghĩ như vậy.”
Lâm Giai Lệ cười ra tiếng: “Cách ra Thần chân chính? Cậu gặp Thần rồi hay sao mà lại có thể khẳng định như vậy?”
Tư Thần không trả lời.
Trong nháy mắt, trong đầu cậu nghĩ đến một người.
Váy trắng.
***
Sau một buổi sáng lãng phí, ba người lại về điểm xuất phát ban đầu.
Tư Thần lấy điện thoại ra xem, 2 giờ chiều.
Cách buổi tối còn sớm.
Cậu véo Trần Chấp Chu sau lưng tỉnh dậy.
“Tỉnh tỉnh, ở đây là tòa số 6. Cậu lục soát tòa 7 đến tòa 9, mục tiêu là tìm thẻ nhân viên của phòng nghiên cứu. Tôi không rõ trông nó như thế nào nhưng hẳn là sẽ có năng lượng dao động. Tìm được thì quay lại đây tập hợp. Đừng đi loạn, khả năng là có nguy hiểm.”
Tư Thần phát hiện nghiên cứu viên mình tìm thấy cũng không có mang theo thẻ nhân viên.
Trần Chấp Chu chớp chớp mắt mông lung vì buồn ngủ, đáp lời: “Được.”
Vì Tư Thần có Lâm Giai Lệ có xe nên phạm vi tìm kiếm sẽ rộng hơn một chút.”
Cửa ở đây không khóa, nhìn qua có vẻ không cần đề phòng trộm cướp.
Tư Thần làm một thí nghiệm nhỏ. Cậu thử dán thẻ dự thi lên cửa khi trời còn sáng. Thẻ dự thi giống nam châm dán lên cửa, nhưng cửa vẫn có thể mở ra như cũ.
Với thí nghiệm này có thể thấy được rằng đây là những căn phòng chuyên dụng để tránh sinh vật chiều cao.
Tư Thần thở dài một hơi.
Với suy nghĩ này, nếu có thí sinh mất thẻ dự thi, muốn vào trong thì muốn ngăn cũng không ngăn được.
Tư Thần không ngại suy đoán ác ý về lòng người, chỉ có thể hy vọng trường hợp xấu nhất không xảy ra. Dù sao ở phó bản này, các thí sinh đều có học thức cao và danh dự.
Mỗi phòng không lớn, cũng không có dấu vết sinh hoạt nên việc lục soát cũng không khó khăn lắm.
Tư Thần phát hiện ra nó ở trong một ngăn kéo trên bàn làm việc.
Khi cậu chạm vào, cảm giác được một nguồn năng lượng rung lên.
Cậu mở ngăn kéo lại ngửi thấy được một mùi hôi tanh tưởi.
Trong ngăn kéo lúc nhúc những con sâu mập mạp. Hai đầu của chúng dẹt lại, phần thân thì lại dày lên. Mỗi con to bằng một đốt ngón tay. Thân hình béo tốt trắng trẻo còn có một vòng hoa văn, chúng bị nhé đầy, lấp kín cả ngăn kéo.
Những con sâu này không biết đã chết bao lâu, nhưng nhìn từ bên ngoài vẫn căng đầy mọng nước, sinh động chân thật.
Cậu thừa nhận, cậu mắc ói vì ghê tởm.
Trường Sinh Uyên cũng ngửi thấy: “Ói.”
Quả là hiếm thấy khi Trường Sinh Uyên lại không muốn ăn một thứ gì đó.
Tư Thần đổ những thứ trong ngăn kéo ra ngoài.
Những cái xác này trông như những tiêu bản nghiên cứu. Bên trong ngăn kéo còn có thẻ nhân viên và bảng tên màu trắng.
Ngoài ra, dưới đáy ngăn kéo còn có một lá thư tuyệt mệnh.
【 Tôi không biết người xui xẻo nào sẽ đọc được lá thư này. 】
【 Chúng tôi đã gặp báo ứng khi gϊếŧ chết Con của Thần. Cao duy xâm lấn ngày càng nghiêm trọng hơn, nhưng bây giờ lại không có thế hệ tiếp theo Con của Thần… 】
【 Ngay cả Khoa Phụ cũng đã bất lực. 】
【 Tôi đã bị ô nhiễm. Có lẽ sẽ bị phân giải thành một đống sâu bọ. Cứu tôi, tôi ghét nhất là sâu. 】
【 Gϊếŧ tôi đi. Tôi thà đi ra khỏi Khoa Học Thành Phụ, tự mình trục xuất. Tôi không muốn đến dã khu. Vì ở đó chết rất thảm. 】
【 Có phải bạn tò mò sao căn phòng này nhỏ giống như quan tài không? Đây chính là quan tài, bạn của tôi. Đương nhiên, nếu bạn có thể tìm đến được dây thì ít nhất đây cũng không phải là một quan tài bình thường. Dù sao đi chăng nữa, cũng không có nhiều người xứng đáng nằm trong quan tài, đúng không? Chúng tôi là những nhân viên nghiên cứu ở gần với Con của Thần nhất. 】
【 Nhìn chữ viết của tôi, hẳn là bạn đã hiểu, trạng thái hiện tại của tôi rất tệ, dù là thể xác hay tinh thần. 】
【 Với sức mạnh của tri thức phía sau, lẽ nào Khoa Phụ thật sự không động tâm ư? 】
【 Ôi, trên thực tế thì dù công tác ở Chế Tạo Hỗn Độn nhưng chúng tôi cũng rất ít khi nhìn thấy Khoa Phụ. Có trời đất chứng giám, khi tôi vào trong văn phòng lấy tư liệu, tôi đã ngửi thấy một mùi hôi thối… Tôi thấy có một chiếc xe lăn rất lớn thường được đẩy vào bên trong phòng thí nghiệm đó. 】
【 Người ở trên xe lăn như là một đống thịt chết, làn da như mỡ đang chảy, thịt đỏ gần như chỉ còn một nửa trong suốt, những sợi dây đen đặc múa may… Chúng tôi biết đó là thứ gì, là ấu thể của Trường Sinh Uyên. Con của Thần số 13 đã dung hợp với thứ này. Sự thật chứng minh, số 13 là kẻ mạnh nhất. 】
【 Giám đốc nói rằng đó là thành tựu vĩ đại của Khoa Phụ. 】
【 Ông ấy cảnh báo tôi… Nếu không muốn bị khai trừ thì phải giữ kín bí mật này, đem nó xuống mồ. 】
【 Ha ha, tôi quả thật là đã đem nó xuống mồ. Bạn của tôi, bạn đang đọc lá thư này thì hãy nói cho tôi biết đi. 】
【 Khoa Phụ còn sống không? 】