Chương 130

Tư Thần xấu hổ ho khan một tiếng: “Lần đầu tiên tôi lái motor, có chút không quen.”

Năng lực học tập của cậu rất tốt, chỉ cần chạy thêm 2, 3km là đã lái ngon lành, Trần Chấp Chu đã say giấc nồng sau lưng.

Sau khi được tu sửa, các tòa nhà dân cư ở Khoa Học Thành Phụ đều giống nhau như đúc, đường đi cũng như vậy.

Nếu không phải có bản đồ đánh dấu bọn họ đang đến gần cơ sở Chế Tạo Hỗn Độn thì Tư Thần cảm thấy như đang đi trong một vòng tuần hoàn vô hạn.

“Khi những nhân viên nghiên cứu tan làm thì làm sao tìm được nhà của mình?” Lâm Giai Lệ nhíu mày hỏi.

Tư Thần nhìn sang dãy nhà bên cạnh: “Cô thấy không, càng đi thì khoảng cách giữa các cửa ngày càng xa, chứng tỏ diện tích trong phòng cũng lớn hơn.”

Lâm Giai Lệ thuận miệng đáp: “Cũng bình thường thôi, càng vào trung tâm là khu vực nghiên cứu trọng yếu, tất nhiên đãi ngộ cũng phải tốt hơn.”

Tư Thần lắc đầu: “Khi tôi ở Vùng Thiên tai, ở đó nhà ở rộng rãi hơn trong Khu An toàn nhiều, nhưng ai cũng muốn vào trong Khu An toàn. Dù ở trong Khu An toàn chỉ sống như đám kiến hôi nhỏ xíu nhưng ít nhất có được một cái chết tốt đẹp hơn ở bên ngoài.”

Lâm Giai Lệ ngẩn ngơ.

Cô hiểu ngụ ý của Tư Thần: “Ý cậu là… Ở bên ngoài mới là nghiên cứu viên của khu vực trung tâm, còn bên trong này chỉ là những nhân viên bình thường?”

“Đúng vậy. Nhưng đây chỉ là suy đoán của tôi thôi.” Tư Thần chậm rãi nói: “Tôi đề nghị như vầy, nếu muốn tìm thẻ nhân viên, tốt nhất nên tìm ở vòng ngoài. Nếu không yên tâm thì có thể tìm tiếp ở vòng trong.”

Nếu Tư Thần đoán không sai thì trong quyển sách ghi chép cậu nhặt được, “số 5” chính là Con của Thần số 5.

Quyển sách đó khẳng định không phải là đồ vật mà nhân viên nghiên cứu bình thường có thể tiếp xúc.

Lâm Giai Lệ: “Tôi chưa từng ở ngoài Vùng Thiên tai, tôi ở biệt thự trong Khu An toàn. Nhưng tôi hiểu lời cậu nói. Nếu thực nghiệm thể có vấn đề, tai họa ập xuống thì người đầu tiên hứng chịu chính là khu dân cư ở gần khu vực thí nghiệm.”

“Hơn nữa, tôi rà quét thấy có vũ khí.”

Lâm Giai Lệ chỉ vào những mái nhà: “Ở đó có một khoang năng lượng, những bây giờ đã rỗng. Ống pháo nhắm thẳng vào khu vực thí nghiệm.”

Loa của Lâm Giai Lệ vẫn tiếp tục phát thông báo, nhưng dọc đường đi họ vẫn không gặp thêm một ai.

“Vòng lại đi, tôi không tin chúng ta không tìm thấy ai.”

Tư Thần không phản đối.

Đi mãi ở một nơi không có gì biến hóa thật ra khá nhàm chán.

Nhưng chỉ cần không đối mặt với nguy hiểm, Tư Thần nguyện ý chấp nhận sự nhàm chán này.

Nhưng khi cảm giác đói khát vừa tiêu tán bớt lại lập tức trỗi dậy, Tư Thần biến sắc, kêu lên: “Dừng xe!”

Con đường trước mặt truyền đến mùi đồ ăn cực kỳ nồng.

Lâm Giai Lệ phanh gấp lại, thiếu chút nữa té ngã: “Làm sao vậy?”

Đây là một ngã tư, con đường trước mặt nối liền với con đường mà họ đang đi, nhìn qua không có điểm gì khác biệt.

Trần Chấp Chu vẫn ôm Tư Thần ngủ, vòng tay hơi siết lại, cơ bắp trên tay lại căng chặt.

Nhiệt độ của cậu ta rất thấp, giống như đã ngủ đông.

Tư Thần lay đối phương: “Khoan hẵng ngủ.”

Trần Chấp Chu lim dim mắt: “Sao vậy?”

Tư Thần xuống xe, nhặt một cục đá ven đường, dùng sức ném đi.

Cục đá rơi xuống mặt đất, nhưng không có động tĩnh gì.

Tư Thần suy nghĩ một lát, sau đó lấy mấy con sâu bị mình nướng chín ra cột vào một cục đá khác, tiếp tục ném đi.

Lần này, trên mặt đất lại biến hóa rõ rệt. Một vật thể đỏ với những thớ thịt rung rung trồi lên bao bọc lấy cục đá, im lặng kéo cục đá xuống.

Con đường lại khôi phục như cũ, nhưng bên tai Tư Thần là tiếng hít thở của một con cự thú.

Nếu không phải hai cục đá trên mặt đất thiếu đi một cục, dường như mọi thứ chỉ là ảo giác.

Lâm Giai Lệ trợn to mắt: “Sao lại như vậy? Máy rà quét của tôi không hoạt động ư?!”

Cô quá ỷ lại khoa học kỹ thuật.

Trong mắt cô, những thứ yếu ớt là những thứ không đáng tin cậy.

Trần Chấp Chu hơi há miệng, sau đó ngáp một cái.

Cơn buồn ngủ khiến cậu xem nhẹ cơn đau trên cánh tay.

Trần Chấp Chu hơi kéo ống tay áo, nhìn thoáng qua.

Phần da màu đen trên bàn tay đã lan đến khuỷu tay. Bàn tay lại mọc ra thêm một cục thịt mới, giống như bệnh ung thư ngoài da.

Với tốc độ này, chỉ cần 14 ngày, cả người cậu sẽ hoàn toàn hóa đen gớm ghiếc.

“Trạng thái hiện tại của tôi không thích hợp.” Trần Chấp Chu bình tĩnh nói: “Ngày thường tôi cũng buồn ngủ, nhưng không có dễ dàng như hôm nay. Tôi nghi ngờ vì hôm qua tôi đã bị thứ gì đó cắn, và bị sương đen ảnh hưởng. Nhưng năng lực cảnh giác của tôi rất mạnh, nếu gặp nguy hiểm, bản năng thân thể sẽ tự động tỉnh giấc… Từ nhỏ tôi đã được huấn luyện, đã hình thành phản xạ có điều kiện, không cần lo lắng.”

Trần Chấp Chu nhìn Tư Thần: “Dọc đường còn sẽ gây phiền phức cho cậu, nếu vẫn tiếp tục như thế này thì còn đỡ, nhưng tôi lo rằng trạng thái ngủ đông của tôi sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn. Đợi lát nữa chúng ta lập một hợp đồng, tôi thuê cậu làm tài xế của tôi.”

“Tình huống liên quan đến tính mạng, cậu có thể mặc kệ tôi. Sau khi ra khỏi đây cứ đưa hợp đồng cho gia đình tôi, nhà họ Trần sẽ không gây phiền toái cho cậu. Và nếu an toàn thoát ra ngoài, chúng tôi cũng sẽ trả công thật xứng đáng.”

Lời nói của Trần Chấp Chu rất lịch sự, lễ phép, cũng đã tính toán đến khả năng từ chối nhỏ nhất của Tư Thần.

Sở dĩ chọn Tư Thần mà không phải Lâm Giai Lệ vì nếu bị nhà họ Trần uy hϊếp, Lâm Giai Lệ căn bản không bị ảnh hưởng.

Nếu cô đã có ý muốn gϊếŧ chết Trần Chấp Chu thì nhà họ Trần cũng không thể tính sổ. Ai cũng nhận thức được rằng hai bên không thể vì một người thừa kế mà khiến cả hai gia tộc trở mặt với nhau.

Trần Chấp Chu: “Tôi sẽ đưa ra một mức giá công bằng… Thật ra tôi thấy rằng dù tôi không nói, cậu cũng sẽ không tùy tiện ném tôi xuống đường, nhưng ký hợp đồng vẫn giúp chúng ta yên tâm tin tưởng nhau hơn.”

Tư Thần không cự tuyệt: “Được.”

Dù sao với bộ dáng ăn vạ của Trần Chấp Chu, cậu có thể kiếm lời một chút cũng không tệ.

Trần Chấp Chu thở dài nhẹ nhõm một hơi, tiếp tục dựa lên lưng Tư Thần: “Cảm ơn cậu. Nếu cậu không đậu đại học Bạch Đế, tôi lại xin công ty cho cậu nghỉ làm ba năm để thi thạc sĩ.”

Nói xong liền nhắm mắt ngủ.

Tư Thần cảm thấy thi thạc sĩ ba năm thì rất đen đủi.

Đây là khinh thường ai vậy?

Lâm Giai Lệ dùng đầu lưỡi chọc chọc quai hàm.

Cô hơi đói. Cũng không quá dói, vì trước khi xuất phát cô đã uống một lọ dịch dinh dưỡng.

Dịch dinh dưỡng của cô không phải loại bình thường lưu thông trên thị trường mà là cô tự mình điều chế trong phòng thí nghiệm ở nhà.

Lâm Giai Lệ đã uống từ nhỏ đến lớn, rất rõ ràng, một lọ như vậy có thể giúp cô chống đỡ đến 24 giờ.

Nhưng bây giờ chỉ mới có 4 tiếng trôi qua, cô đã đói bụng.

Chuyện này khiến cô không khỏi nhớ đến câu hỏi số 1 trong đề thi của mình.

-Con của Thần số 5 thích ăn gì nhất?

Lâm Giai Lệ áp chế bất an trong lòng: “Tư Thần, cậu dẫn đường đi.”

Mặc kệ Tư Thần dùng cách nào phát hiện ra nguy hiểm, ít nhất, nó vẫn nhanh nhạy hơn so với máy quét của cô.

Cô nhìn sang Trần Chấp Chu, đè thấp thanh âm: “Ngoài điều kiện của cậu ta, tôi có thể giúp cậu có 10 năm thi tiến sĩ, cũng sẽ không gây phiền toái cho cậu. Nếu cậu muốn có hợp đồng, chi bằng ký hợp đồng với tôi.”

Trần Chấp Chu đang nhắm mắt ngủ liền thè cái lưỡi rắn: “Tôi nghe thấy đấy.”