Máu thịt của người bên trong đã bị gặm nuốt sạch sẽ.
Bộ xương của người nọ vẫn còn cầm súng, tay còn lại thì ôm một quyển sách.
Tư Thần cắt kén, lấy quyển sách ra.
“Có chút may mắn.”
Cậu không nhịn được mà lẩm bẩm một câu.
Phòng ốc của khu dân cư này đếm sơ qua có tới mấy ngàn cái, vậy mà cậu lại vào đúng căn phòng này.
Cuốn sách tên là “Quy định của nhân viên Chế Tạo Hỗn Độn”, bề mặt có nhãn hiệu của “Chế Tạo Hỗn Độn”.
Quyển sách rất mỏng, chữ bên trong là chữ in.
1. Trước khi rời khỏi phòng thí nghiệm, xin hãy chắc chắn thực nghiệm thể đã được thu dụng thành công.
2. Luôn mang theo thẻ nhân viên, không đến muộn hoặc về muộn.
3. Vì tương lai của nhân loại, luôn đề cao đức hy sinh.
Nhưng điều 3 lại bị gạch xóa, có người dùng bút viết vài chữ hỗn loạn: 【 Tôi có tội 】.
Tư Thần lật sang trang thứ hai, là bản đồ của phòng thí nghiệm.
Cơ sở Chế Tạo Hỗn Độn chỉ có một tầng. Bên ngoài là khu công nghiệp, tiếp theo là khu cách ly, ở vị trí trong cùng là các phòng thí nghiệm đánh số từ 1 đến 13.
Ngoài hai trang này, những trang còn lại đều là bút ký.
Tư Thần kiên nhẫn đọc. Nội dung ở mỗi trang khá ít, đều là những ghi chép số liệu thực nghiệm, đôi khi ngẫu nhiên cậu có thể hiểu được vài chữ, và chỉ vài chữ đó lại khiến người khác không khỏi kinh hãi.
“Chúng tôi đã cấy vào dạ dày của số 5…”
“Số 5 quá nóng nảy. Tôi biết, vì nó rất đau.”
“Tiến sĩ nói rằng số 5 có thể tự tử, may mắn là chúng tôi đã đông lạnh gen của số 5, số 5 mới được tạo ra phát triển rất tốt.”
Nếu không phải đã biết số 5 là người, Tư Thần cảm thấy đám người này đang nói tới củ cải trắng đang mọc mầm trong đất.
Tư Thần dùng dao cắt hai trang đầu bỏ vào túi.
Cậu cất phần còn lại của quyển sách vào balo, sau đó ra khỏi phòng.
Ngoài cửa nồng nặc mùi máu tươi tanh tưởi. Trên hành lang có vết máu kéo dài, nhưng không nhìn thấy thi thể.
Tư Thần tháo thẻ dự thi xuống, cài lên cổ áo.
Bên ngoài truyền đến một giọng nói thông báo: “Xin chào các bạn thí sinh, tôi là Lâm Giai Lệ. Xin thông báo, các bạn hãy đến tập trung ở phòng dân cư số 3. Chúng ta là đối thủ, nhưng khi đối mặt với sinh vật chiều cao thì vẫn là chiến hữu của nhau. Ở đây, sinh tồn là chuyện quan trọng nhất. Tôi hy vọng chúng ta có thể cùng nhau tiến lên, vượt qua khó khăn…”
Thông báo lặp lại ba lần.
Tư Thần có thói quen đi một mình, nhưng cậu cảm thấy lời của Lâm Giai Lệ khá có lý.
Phòng dân ở đây cách nhau không xa.
Tư Thần không đến phòng số 3 ngay mà rà soát thêm vài căn phòng khác để tìm thêm tư liệu.
Đáng tiếc, phòng nào cũng sạch sẽ lạ thường, giống như là chưa từng có ai vào ở.
Khi cậu đến phòng số 3, ở đó đã có hai người.
Lâm Giai Lệ và Trần Chấp Chu.
Tư Thần đã xem video chiến đấu của họ.
Lâm Giai Lệ là tiến hóa giả cơ giới, cấp Năm, sở trường là dùng cung cơ khí, cây cung của cô tên là “Klein Blue”, không có dây cung hay mũi tên. Đây là sản vật của chiều không gian cấp cao, khi sử dụng chỉ cần cung cấp năng lượng từ nguồn năng lượng trung tâm.
Trần Chấp Chu là thiếu gia của chủ tịch công ty nhà mình. Cậu ta là tiến hóa sinh vật, cấp Bốn, dung hợp với Điểu Xà Thần, đã mọc được bốn cái đầu, hạn mức tối đa là chín cái đầu.
Hai người có quen biết, nhưng không thân, câu được câu không nói chuyện, luôn duy trì phép lịch sự bình thường.
Khi thấy Tư Thần, Lâm Giai Lệ tươi cười: “Tư Thần, tôi biết cậu. Cậu có số báo danh là 13.”
Tư Thần tỏ vẻ mình bị hiểu lầm.
Lâm Giai Lệ nói: “Cậu không cần khẩn trương, tôi không có ác ý gì cả. Tôi chỉ nhớ đến thầy Tống Bạch thôi. Cha thầy có 17 người con, trùng hợp là thầy ấy là đứa con thứ 13.”
Trần Chấp Chu bổ sung: “Cha thầy ấy trực tiếp sinh ra thầy. Mẹ tôi có nói là lúc đó ngài Tống bụng mang dạ chửa, không dám ra ngoài gặp người khác. Thế nhưng đến khi mất vẫn chưa từng đề cập đến cha hay mẹ của thầy Tống Bạch là ai.”
Bạch Đế năm nay 191 tuổi. Khi đó, cao duy xâm lấn đã bắt đầu được nửa thế kỉ.
Tư Thần bỗng nhiên nghe được bí mật của gia tộc lớn, cảm giác người nhà họ Tống có vẻ chịu chơi.
Tư Thần tiếp tục sự nghiệp diễn xuất, trên mặt bày tỏ sự tò mò vô hạn: “Thật ra tôi cũng hơi thắc mắc. Các cậu đều là người thừa kế của gia tộc lớn, sao lại còn chạy đến đây thi cử làm học trò của thầy Tống?”
Tuy vấn đề này hơi ngây thơ, nhưng nụ cười của cậu đã trực tiếp lấy được lòng của Lâm Giai Lệ.
Lâm Giai Lệ muốn bóp bóp mặt của Tư Thần, nhưng lại sợ sau khi ra khỏi đây Quý Sở Nghiêu sẽ liều mạng với mình, đành phải nhẫn nại trả lời: “Vì thầy ấy là Bạch Đế chứ sao. Tôi cũng không rõ vì sao nhưng cha tôi sùng bái thầy ấy lắm. Rõ ràng là tội phạm truy nã của liên minh, trên bảng truy nã vẫn còn tên của thầy ấy kìa, đó, tôi không thể hiểu được.”
“Lệnh truy nã chỉ là để dò xét thái độ của các gia tộc lớn thôi. Họ đánh không lại Bạch Đế nên chỉ có thể… nịnh.”
Trần Chấp Chu bổ sung: “Là do mấy gia tộc lớn đưa ra lệnh truy nã, nhưng họ đánh không lại. Nhiều năm trước có người khích tướng Quý Tư Thành nhưng ngài Quý trực tiếp cáo bệnh từ chức, về nhà dưỡng lão.”
Ba người đợi nửa ngày, thông báo cũng đã lặp lại nhiều lần nhưng vẫn không có ai đến.
Lâm Giai Lệ bất đắc dĩ thu hồi loa: “Xem ra ở gần đây chỉ có ba chúng ta.”
Khoa Học Thành Phụ rất lớn, có thể tụ họp được ba người đã là không tồi.
Tầm mắt của Lâm Giai Lệ đảo qua mặt hai người còn lại, chậm rãi nói: “Chúng ta thẳng thắn với nhau một chút nhé? Số báo danh của tôi là 5. Có tất cả 4 câu hỏi, cộng thêm 1 câu hỏi phụ. Tôi cảm thấy đề thi này vô cùng quái dị, như đang hướng tới thứ gì đó.”
“Số 9, tương tự, câu hỏi số 1 lại liên quan đến Con của Thần số 9.”
Tư Thần nghĩ nghĩ: “Tôi là số 13. Câu hỏi thứ hai hỏi phòng số 13 có gì.”
Những người khác hẳn cũng có số phòng trong câu hỏi tương ứng với số báo danh của mình.
Lâm Giai Lệ thở dài nhẹ nhõm: “Câu hỏi phụ của tôi là thu thập xác Con của Thần nhưng chưa nói số mấy, cho nên đề của chúng ta cũng không khác biệt nhau lắm?”
Trần Chấp Chu: “Tôi cảm thấy thầy Tống cũng sẽ không đẩy chúng ta đến mức chết đâu. Hẳn là thầy đang ở đâu đó giám thị… Như vậy bây giờ chúng ta có phải đang làm rối loạn kỷ cương trong phòng thi không?”
“Chắc là không, đáp án đâu có liên quan tới nhau để sao chép đâu.”
Tư Thần nói vậy thì hai người kia cũng đồng loạt nhất trí.
Tư Thần lấy tờ giấy quy định của nhân viên ra: “Tôi vô tình tìm thấy thứ này, nhìn thử xem.”
Đương nhiên, cậu chỉ lấy ra hai tờ đầu tiên.
Tư Thần đã cố tình vò nát hai tờ giấy để trông chúng cũ kỹ hơn.
Hai người xem xong thì trả lại cho cậu.
“Thật ra tôi có chuyện chưa nói. Vị trí sau khi truyền tống khá xa, vào tối hôm qua, lúc 00:00 tôi vẫn chưa thể vào được một phòng kín.”
Trần Chấp Chu do dự một lát, tháo găng tay đen ra: “Sương đen dâng lên từ mặt đất, có thứ gì trong đám sương đó liên tục truy đuổi tôi. Tôi không dám quay đầy lại. Thẻ dự thi trên cổ áo luôn phát sáng. Tôi tính dùng thẻ dự thi chiếu vào con quái vật nhưng khi vừa nâng tay lên, sương đen đã bao phủ lấy tay tôi.”