Đã vào phòng thi, không cẩn thận sẽ rớt ngay.
Bỗng cậu nghe thấy tiếng đánh nhau.
Trong nháy mắt, Sở Đông Lưu nghe thấy tiếng khóc đè nén của Tư Thần.
“…”
Mẹ nó, sao tên ngu xuẩn bên ngoài lại là chị dâu của mình?!
Búp bê ngày nắng ở trên giường khóc lớn.
Sở Đông Lưu do dự đặt tay lên tay nắm cửa.
Thật ra Quý Sở Nghiêu không hề nhờ vả Sở Đông Lưu giúp đỡ Tư Thần, thậm chí còn không giới thiệu Tư Thần cho bất cứ ai.
Vì Quý Sở Nghiêu biết Tư Thần không cần giúp đỡ.
Huống hồ Sở Đông Lưu còn là em họ của Quý Sở Nghiêu, là con trai út của em trai của mẹ hắn.
Dù có thân thiết cũng không thể nhờ vả trắng trợn như vậy.
Nhưng Sở Đông Lưu biết Tư Thần.
Quý Sở Nghiêu giữ mình trong sạch hơn 20 năm, lần đầu tiên xuất hiện tin đồn như vậy, muốn không biết cũng khó.
Huống hồ, Quý Sở Nghiêu cũng giống Sở Đông Lưu, đều lựa chọn cách xa người mình yêu.
Sở Đông Lưu quyết định nhìn thử.
Cậu đã lên cấp Năm, có chút tự tin với thực lực của mình.
Chỉ một giây thì sinh vật chiều cao bên ngoài có thể gϊếŧ cậu không?
Cậu mở cửa ra một khe nhỏ.
Âm thanh bên ngoài nháy mắt biến mất.
Sương đen như thủy triều ồ ạt chảy vào phòng.
Sắc mặt Sở Đông Lưu biến đổi lớn, hung hăng đè cửa muốn đóng lại.
Nhưng cậu thất bại.
Cửa sắt dày nặng xuất hiện những ngón tay tái nhợt.
Sở Đông Lưu khởi động nguồn năng lượng trung tâm, trên bàn tay phát ra ánh sáng tím.
Cậu đè lên những ngón tay kia, mạnh mẽ bẻ gãy, da thịt chạm vào nhau bốc lên khói trắng.
Cuối cùng, những ngón tay trắng kia phát ra tiếng răng rắc.
“… Ha ha.”
Người ở bên ngoài đang cười, hình như có cảm giác rất thú vị.
Giống như một vài người trưởng thành rất vui vẻ hớn hở nhìn trẻ nhỏ lăn lộn khóc lóc trên mặt đất.
Nhưng nó đã buông lỏng tay.
Sở Đông Lưu đóng sập cửa. Sau lưng vã mồ hôi lạnh.
Sương đen trong phòng đã ngập đến đầu gối cậu.
Sở Đông Lưu nhìn bàn tay bị phỏng, biểu tình ảo não: “… Sơ ý quá.”
Sương mù rất lạnh, chân của cậu như bị đông cứng mất đi tri giác.
Sở Đông Lưu nhảy lên giường, cúi đầu nhìn, thân thể đã khác thường.
Phần da nhân tạo dính sương đã biến thành màu đen, cơ bắp như thịt khô bị hút sạch nước.
Bên ngoài lớp da màu đen còn có những ung nhọt ghê tởm như men sứ đúc vào lò nổi bọt khí.
Hiển nhiên, cậu đã bị ô nhiễm.
“Ô nhiễm” là cách nói của nền văn minh Hỗn Độn, chia thành ô nhiễm tinh thần và ô nhiễm thân thể. Ô nhiễm tinh thần khiến con người sốt cao, nôn mửa, phát điến, cuối cùng chết não; ô nhiễm thân thể giống như sinh vật biến dị, giống như kết quả khi uống quá nhiều nước thải công nghiệp chưa qua xử lý.
Thực tế chứng minh, nếu ngẫu nhiên bị ô nhiễm lại trở thành cái lợi đối với tiến hóa giả, đặc biệt là ô nhiễm đảo ngược.
Vì vậy Sở Đông Lưu không hoảng sợ.
Cậu lấy dịch chữa trị cấp 6 trong túi, phun lên đùi mình.
Phần chân mất đi tri giác bỗng chốc rát đau.
Nhưng phần chân bị ô nhiễm không khôi phục bình thường, ung nhọt mọc ra vỡ nát, máu mấp máy như có sinh mệnh.
Sở Đông Lưu lấy dao cắt phần da thịt này đi.
Đau đớn kịch liệt khiến trước mắt cậu tối sầm.
Máu đen chảy ra từ miệng vết thương như một chất lỏng sền sệt.
Miễn cưỡng khống chế, nhưng da của Sở Đông Lưu không thể khôi phục.
Sở Đông Liêu hít hà một hơi: “Là căn nguyên ô nhiễm… Đừng nói Bạch Đế muốn hiến tế hết dòng chính của mấy gia tộc lớn chứ?”
***
Sau nửa đêm, bên ngoài đã an tĩnh.
Tư Thần nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đối với tiến hóa giả, nhu cầu ngủ đã giảm bớt, nhưng dù là Tống Bạch cũng khó lòng mà không ngủ hoàn toàn.
Cậu lại bị đánh thức.
Tiếng hát mơ hồ từ bên ngoài truyền vào, âm thanh êm tai dễ nghe, giống như tiếng ngâm nga ở những thâm sơn cùng cốc.
Tư Thần nhìn thời gian, 03:37.
Cậu ngủ được đến một tiếng.
“Là Ca Giả…”
Ca Giả, sinh vật chiều cao số 321, không rõ hình thái, đặc tính dùng âm thanh để gϊếŧ người, Tư Thần đã từng gặp một con ở dưới nước.
Tư Thần tắt cây đuốc đèn, không để ánh sáng gây chú ý với bên ngoài.
Tiếng hát ngày càng lảnh lót, Tư Thần dùng tay bịt kín lỗ tai mình. Cậu thấy không khí xung quanh lạnh lẽo dị thường.
Cậu cũng cảm thấy linh hồn mình dường như trở thành một thực thể rõ ràng, trần trụi dưới gió lạnh tuyết trắng, đang từ từ kề cận với cái chết.
Cậu muốn sử dụng đặc tính khống chế lửa.
Ngọn lửa đỏ tím lập lòe trên đầu ngón tay, mang đến một chút ấm áp hiếm hoi.
Tiếng ca vang từ xa đến gần, lại dần đần lan xa.
“Sở Đông Lưu” lừa cậu để cậu mất cảnh giác mà mở cửa.
Nhưng có một việc hắn nói không sai.
Vào ban đêm, trong không gian gấp khúc này có rất nhiều sinh vật chiều cao đi lang thang khắp nơi.
4 giờ sáng, sự lạnh lẽo trong không khí cuối cùng cũng vơi bớt.
Ngoài cửa sổ hừng lên một màu trắng mông lung.
Tư Thần đứng bên cửa sổ, nhìn thấy một mặt trời đỏ như máu đang dần hiện ra.
Ánh nắng bắt đầu xua tan đi màn sương đen.
Đêm thi đầu tiên, kết thúc.
Tư Thần không ra khỏi phòng ngay mà uống một lọ dịch dinh dưỡng rồi tìm kiếm thông tin hữu ích trong phòng.
Cậu cũng không trông mong gì nhiều, chủ yếu là hành động theo thói quen.
Phòng không lớn, chỉ có một nơi có thể cất giấu đồ là tủ quần áo kê sát tường.
Khi tay phải đặt lên cửa tủ, động tác của Tư Thần dừng lại.
Theo số liệu phản hồi của con mắt nhân tạo, bên trong có năng lượng dao động.
Kim loại ở thế giới này có đặc tính cách ly, chỉ ở những khoảng cách thật gần mới có thể kiểm tra đo lường được năng lượng.
Tư Thần hít sâu một hơi, kéo cửa tủ quần áo, bên tai vang lên tiếng đập cánh của côn trùng.
Bản năng chiến đấu của thân thể phản ứng nhanh hơn ý thức, Tư Thần phóng lửa ra phía trước.
Lửa lớn chỉ giằng co một giây.
Trong không khí lan tỏa mùi thơm béo ngậy của thịt bò nướng kết hợp với vị sữa.
Tư Thần cúi đầu, côn trùng màu đen rơi rụng đầy đất.
Hỏa lực vừa rồi khá lớn, nếu là tiến hóa giả có thể sẽ lâm vào trạng thái suy yếu.
Tư Thần cảm thấy cái đuôi của mình hơi bủn rủn.
Cảm giác này không quá mãnh liệt nhưng lại khó mà làm ngơ được.
Phần lớn thời gian cậu không nhớ mình có một cái đuôi, bởi vì nó không phải hàng nguyên gốc.
Nhưng nó vẫn có những cách thức khiến cho Tư Thần phải nhớ tới nó.
Tư Thần phải nhịn xuống xúc động muốn thò tay vào quần xoa xoa.
Trường Sinh Uyên chảy nước miếng: “Mẹ ơi, thơm quá.”
Trường Sinh Uyên đã chui vào lại bên trong thân thể của cậu.
Tư Thần nghĩ nghĩ, dùng khăn giấy nhặt những con sâu nướng lên, gói lại bỏ vào balo.
“Khi đói thì ăn một miếng, không thể ăn nhiều.”
Cậu sợ Trường Sinh Uyên ăn nhiều quá sẽ không khống chế được cảnh giới.
Trường Sinh Uyên ngoan ngoãn vui vẻ “chi” một tiếng.
Trong tủ quần áo không có quần áo, chỉ có một cái kén.
Kén được quấn bằng những sợi tơ trắng, nằm im lìm trong góc, có thể mơ hồ nhìn ra hình hài của một con người.
Bên trong còn có một vỏ đạn rỗng.
Tư Thần nhìn lên mặt cửa tủ, bên trên có máu đen đã khô.
Dựa vào hình dạng tung tóe, có thể thấy người trong tủ đã nổ súng tự sát.
Tư Thần dùng dao rạch một vài sợi tơ. Những sợi tơ này không biết đã dệt được bao nhiêu năm mà lại giống như kẹo bông gòn mềm mại, sau khi bị cắt ra lại trở thành một chất lỏng màu trắng sền sệt hệt nước đường, dây ra trên dao và lòng bàn tay.