Chương 126

【 1. Con của Thần số 13 thích chơi trò gì nhất? 】

【 Nghịch bùn. 】

Cậu hoàn toàn sửng sốt.

Trò chơi số 13 thích nhất là nghịch bùn.

Tư Thần không hề cảm thấy Trường Sinh Uyên là Con của Thần số 13. Từ nhỏ nó đã ở bên cạnh Tư Thần, nhìn kiểu gì cũng vẫn là một đứa trẻ.

Còn cậu… Dù cho cậu có chết ở đây, bắt cậu nhảy lầu tự sát đi chăng nữa cũng không có khả năng cậu sẽ thích chơi bùn.

Kết hợp với thông tin trong đề thi, Tư Thần đưa ra phỏng đoán rằng Con của Thần số hiệu 13 là một tiến hóa giả cải tạo sinh vật đã dung hợp với Trường Sinh Uyên.

Ngoài ra, nếu số 13 có thể ngăn cản cao duy xâm lấn, sức mạnh hiển nhiên không hề yếu kém. Nhưng dù vậy, người đó vẫn chết trong tay của Khoa Phụ.

Thời gian để Trường Sinh Uyên nghịch bùn cũng không nhiều.

Hết 3 phút, Tư Thần không chút do dự vớt nó từ trong bùn ra.

Cậu còn đeo tới hai lớp bao tay.

Có vẻ Trường Sinh Uyên vẫn chưa thỏa mãn, nhưng nó không giãy giụa quá nhiều, về lại trong tay Tư Thần thì đặc biệt ngoan.

Vì chưa tắm rửa sạch sẽ nên Tư Thần không muốn nó chui vào trong người mình.

Trước 00:00, cậu vào trong Khoa Học Thành Phụ, vào căn phòng gần nhất.

Cửa vẫn có thể mở.

Phòng rất nhỏ, giống như một cỗ quan tài, diện tích chật hẹp chỉ vừa hai bước chân. Cậu nhìn qua tất cả những căn phòng còn lại, chúng đều có những cánh cửa giống nhau.

Giường là một miếng sắt được hàn vào mặt đất, hoàn toàn không thoải mái, ngoài cửa ra vào chỉ còn một cửa sổ để thông gió.

Tư Thần lại gần nhìn thử, diện tích cửa sổ cũng chỉ vừa đủ một khuôn mặt.

Một giường đơn, một tủ quần áo, một cái bàn. Không có ghế, trên tường có một kệ sách do Khoa Học Thành Phụ cung cấp. Căn phòng chật hẹp rộng không đến 2 mét vuông.

Tư Thần cảm thấy thân thiết lạ thường, nhưng lại không có ký ức gì về căn phòng này.

Cậu nhớ lại ghi chú của bài thi, lấy thẻ dự thi đặt lên cửa, hơn nữa còn đóng chặt cửa lại.

Thẻ dự thi màu đen như một viên nam châm dán chặt vào chính giữa cánh cửa.

Nếu Tống Bạch không có ý định lừa thí sinh vào đây để tàn sát thì lời nhắc nhở trên bài thi chắc chắn quan trọng.

Tư Thần vừa vào đây, vẫn chưa muốn khiêu chiến với quy tắc của thứ gì.

Vài phút sau, thời gian trên điện thoại hiển thị 00:00.

Ngoài cửa sổ, tia sáng cuối cùng đã biến mất. Không có ánh trăng, bên ngoài là một sự im lặng chết chóc.

Tư Thần run rẩy cả người. Không có máy sưởi, nhiệt độ ban đêm lại không ngừng hạ thấp.

Cậu đặt balo lên giường, lấy búp bê ngày nắng và một cây đuốc đèn ra đặt lên bàn.

Cây đuốc đèn là sản phẩn của Khoa học kỹ thuật Bát Phương, rất hữu dụng, nghe nói là được cải biên từ nền văn minh Pixel.

Ở chiều không gian cấp cao đó, mọi sự vật đều tồn tại dựa trên hình thức pixel, kể cả máu cũng là những ô vuông vức.

Cái lạnh căm căm này rất khó thấy trong các phó bản, nhưng khi gặp thì chẳng đem đến sự vui vẻ gì.

Ánh sáng của cây đuốc đèn không quá tỏ, chỉ có thể chiếu sáng trong phạm vi 1 mét. Đèn chỉ to bằng một cây son, chân đáy có nam châm, có thể đứng vững trên bề mặt kim loại.

Trường Sinh Uyên thò đầu ra khỏi túi áo Tư Thần: “Chi?”

Nó không hiểu, sao mẹ không cho nó về lại trong người.

Bên ngoài quá lạnh, Trường Sinh Uyên còn bị đông lạnh đến run cầm cập.

Tư Thần ngồi trên giường, lấy khăn giấy thấm ướt rồi lau từng xúc tu nhỏ của nó. Giấy trắng nhanh chóng dơ hầy.

Cậu tưởng xúc tu của Trường Sinh Uyên là những cục thịt mềm, nhưng khi bóp vào lại chảy ra chất lỏng sền sệt, còn có mùi tanh gay mũi từ biển.

Vết bẩn làm dơ tay của Tư Thần.

Trường Sinh Uyên xấu hổ giấu xúc tu này dưới xúc tu khác khiến cả người co cụm lại thành một quả cầu.

Tư Thần thấp giọng nói: “Không sao.”

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Tư Thần ngay lập tức tiến vào trạng thái đề phòng. Tiếng bước chân vang lên từ xa đến gần, bây giờ đã ngừng trước cửa phòng.

Giây tiếp theo là tiếng đập cửa kịch liệt.

“Tư Thần! Là cậu đúng không?” Giọng nói chứa đựng sự vui mừng khó tả: “Tôi thấy thẻ dự thi của cậu trên cửa, tôi là Sở Đông Lưu đây. Có thể mở cửa được không? Tôi làm mất thẻ dự thi rồi!”

Giọng nói đúng là của Sở Đông Lưu.

Tư Thần quay đầu nhìn về phía búp bê ngày nắng trên bàn.

Nó đang khóc.

Vì vậy Tư Thần im lặng ngồi trên giường, không làm gì. Cậu còn lấy súng ra, siết chặt trong tay.

Tiếng đập cửa dồn dập nóng nảy: “Có thứ gì đó đang đuổi theo tôi, làm ơn giúp tôi, cho tôi vào đi – Tư Thần! Ban đêm ở bên ngoài sẽ bị sinh vật chiều cao tấn công! Trong thành đều là thực nghiệm thể…! Tôi vất vả lắm mới chạy ra thoát được!”

Có vẻ thấy Tư Thần không muốn mở cửa, Sở Đông Lưu không nói nữa.

Ngoài cửa truyền đến tiếng cào lên kim loại lạnh sống lưng.

Tư Thần đột nhiên ý thức được một chuyện, Sở Đông Lưu đang cạy thẻ dự thi của mình ở trên cửa.

Trong nội dung đề thi không nói nếu làm rớt thẻ dự thi sẽ có hậu quả gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện gì tốt đẹp.

Tư Thần cảm thấy mình không thể ngồi yên chờ chết, cái thẻ kim loại đen thui đó không chỉ là bùa hộ mệnh ở thế giới này mà còn là thẻ xác nhận để cậu thi lên thạc sĩ!

Cậu chửi thầm một tiếng, chuẩn bị mở cửa liều mạng với thứ ở bên ngoài.

Nhưng xúc tu của Trường Sinh Uyên lại gắt gao nắm lấy đầu ngón tay Tư Thần.

Trường Sinh Uyên khi nãy còn động đậy bây lại im lặng lạ thường, thân thể còn mơ hồ run rẩy.

Do nó đang sợ hãi thứ ngoài cửa.

Sợ đến mức không dám phát ra tiếng.

Tư Thần sửng sốt, ngồi lại chỗ cũ.

Tiếng chó sủa vang lên ở chỗ khác.

Tư Thần dán mặt lên cửa sổ, dù đã khởi động con mắt nhân tạo nhưng vẫn không nhìn thấy được gì.

Căn phòng nhỏ như đã được giăng kết giới, chia cắt bên trong và bên ngoài.

Ở ngoài cửa là tiếng kêu thảm thiết của Sở Đông Lưu, trên hành lang bắt đầu ồn ào tiếng chó sủa xen lẫn tiếng kêu rên của Sở Đông Lưu khiến cho người nghe lạnh cả người.

Rất rõ ràng, người ở ngoài cửa không phải là Sở Đông Lưu, nhưng tình cảnh khi nãy quá mức chân thật, khiến cho tâm tình của Tư Thần trầm xuống.

Hơn 10 phút sau, bên ngoài khôi phục sự yên tĩnh.





Sau nửa đêm, Sở Đông Lưu cũng gặp chuyện tương tự.

Cậu ngồi ở trên giường chơi game, nhanh chóng nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài hành lang.

Người này hình như đang chạy trốn, tiếng thở dốc nặng nề mỏi mệt. Sinh vật trên hành lang rõ ràng không chỉ có một thứ.

Tiếng bước chân ngày càng hỗn loạn.

Sở Đông Lưu đã được huấn luyện chuyên môn, có thể phân biệt được thứ chạy phía trước có hai chân, thứ đuổi theo sau có bốn chân.

Cậu tiếp tục chơi xếp hình Tetris, mí mắt không thèm nhấc.

Có người xuất hiện ở bên ngoài, chứng tỏ có hai tình huống.

Thứ nhất, người kia quá ngu, không làm theo ghi chú của đề thi. Chỉ số thông minh thấp như vậy thì không đáng cứu.

Thứ hai, người kia có làm theo, nhưng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn cho nên thẻ dự thi không hoạt động. Với tình huống này, dù hắn có ra cứu cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Sở Đông Lưu cũng không có tâm tình để đồng cảm.

Dù sao mọi người đều là đối thủ cạnh tranh của nhau, chỉ có một người được vào học. Bây giờ không phải là thời điểm để đưa tay giúp đỡ.