Dù nói thế nào đi chăng nữa, đề thi này cũng khá giống một đề thi bình thường, cũng phải do chính mình tự làm bài, tự ghi đáp án.
Tư Thần đọc nhanh như gió.
Trong thời gian ngắn, thế giới quan của cậu tiếp tục sụp đổ.
Hiển nhiên, nơi mà cậu sống không phải là nơi duy nhất xảy ra cao duy xâm lấn.
Vũ trụ có rất nhiều thế giới xui xẻo như vậy.
Những nền văn minh khác nhau đều có nguy cơ bị tiêu diệt.
Thậm chí, nghĩ một cách rộng hơn, một vài nền văn minh đã tự đào thải chính mình…
Giống như cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tôm tép.
“Vậy là, thế giới này là tôm tép nằm dưới đáy của chuỗi thức ăn? Sau đó chờ sinh vật chiều cao đến nuốt vào bụng?”
Tư Thần nhớ lại những không gian gấp khúc mình từng trải qua lúc trước.
Từ Tâm Hồn đến Khủng hoảng Omnics, những thế giới này dường như cũng đã bị một nền văn minh khác xâm lược.
Mà ở thế giới của cậu, lại bị những nền văn minh khác liên tục xâm lược, chẳng khác gì một con búp bê vải rách nát.
Trong túi da còn có thứ gì đó. Tư Thần lấy ra nhìn, là một tấm bản đồ có kích thước như một tấm bưu thϊếp.
Trên bản đồ, vị trí của cậu được đánh dấu bằng một mũi tên đỏ.
Cách không xa phía trước của mũi tên là Khoa Học Thành Phụ. Cơ sở của Chế Tạo Hỗn Độn nằm ở vị trí trung tâm.
Ngoài ra, bản đồ còn có thêm 13 vị trí được đánh dấu bằng hình chữ thập màu đỏ, những khu vực xung quanh lại bị bôi đen, đầy những bộ xương tượng trưng cho cái chết.
Bản đồ có ghi chú rằng đó là nơi “Thần táng”*, không cần đến gần,
*神葬之地 (Thần táng chi địa): nơi mai táng thần linh
Trong đó có một nơi Thần táng cách rất gần Tư Thần.
Cậu đi lên triền núi, nhìn thoáng qua chỗ được đánh dấu hình chữ thập. Ánh mặt trời vẫn chưa biến mất hoàn toàn nhưng trong phạm vi 5, 6 mét chỉ toàn là sương mù màu đen.
Thấp thoáng giữa màn sương là một cái giá treo cổ màu đỏ tươi. Ở mặt ngoài của giá treo cổ có một hàng chim bồ câu màu trắng.
Bồ câu nhìn qua nhỏ nhắn, có vẻ giá treo cổ cũng không lớn, nhưng Tư Thần biết trông nó nhỏ là vì khoảng cách quá xa.
Nhưng con chim bồ câu đó là những sinh vật nhiễu sóng có sức mạnh vô cùng đáng sợ, giống với kên kên nhặt xác.
Trong đề thi lại yêu cầu thí sinh phải đứng ở giá treo cổ.
Và cơ sở Chế Tạo Hỗn Độn kia lại càng không phải là thứ gì tốt đẹp.
Dựa theo bối cảnh trong đề thi, Khoa Phụ chính là Boss của không gian gấp khúc này.
Còn Con của Thần… nguồn gốc tai họa mới, hình như cũng chẳng phải thứ tốt.
Tư Thần lẩm bẩm: “… Chắc sẽ không toi mạng hết đâu nhỉ.”
Tư Thần thi cử từ nhỏ đến lớn, hiểu rằng độ khó của đề thi đi từ trước đến sau, câu hỏi phụ dành cho thí sinh giỏi, tạo nên khoảng cách chênh lệch với học sinh bình thường.
Cậu nhìn vào câu hỏi số 1.
Số 13 thích chơi cái gì…?
Chẳng lẽ phải đào mộ số 13 ra hỏi? Nhưng cậu không biết làm phép hồi sinh.
Ngoài ra, cậu nhìn thời gian, bây giờ đã sắp tối rồi.
Tư Thần nhìn thời gian trên điện thoại: 【 23:11 】
Theo lý thuyết, thời gian ở trong và ngoài không gian gấp khúc không giống nhau.
Nhưng Tư Thần cảm thấy Bạch Đế sẽ không cố tình để bọn họ vào đây chịu chết với một đống thông tin vô dụng.
00:00, hẳn là thời gian tối ở trong này.
Dã khu không có kiến trúc cầu kỳ đặc biệt, nhưng ở ven đường vẫn có vài chiếc xe nằm chỏng chơ. Nhưng cửa sổ đã bị đập phá, nhìn kiểu gì cũng không thể thỏa mãn điều kiện “không gian kín”.
Thậm chí khi Tư Thần nhìn ở ghế lái còn thấy một khối mỡ bị cháy đen, không biết đã qua bao nhiêu năm rồi.
Cậu quyết định đi theo phương hướng trên bản đồ, vào Khoa Học Thành Phụ tị nạn.
“May là lần này chỉ kéo dài 14 ngày, không biết đề thi của những người khác là gì.”
Cậu cảm thấy đề thi có đối tượng nhắm đến khá rõ ràng, ví dụ như hỏi “Số 13 thích chơi cái gì?”, những người khác cũng không có số báo danh “x-13” như cậu.
Đề thi của mỗi người sẽ khác nhau.
Nếu không thì khi làm bài cũng khá dễ để sao chép.
Còn 40 phút nữa là đến trời tối, Tư Thần gia tăng tốc độ, đi đến Khoa Học Thành Phụ.
Cậu không có cách nào để phóng đi như Bạch Đế, nhưng thân thể đã được cường thóa, tốc độ vẫn rất kinh người.
10 phút sau, Tư Thần đã nhìn thấy bóng dáng của Khoa Học Thành Phụ.
Trên mặt đất là một bức tường thành bằng kim loại bao bọc thành một vòng tròn. Quan sát từ trên cao có thể nhìn thấy trong vòng tròn lại có thêm một vòng tròn khác.
Có tất cả bốn vòng tròn.
Vòng tròn ở trong cùng chính là “Cơ sở Chế Tạo Hỗn Độn”.
Ở vòng bên ngoài là một vài phòng thí nghiệm quan trọng.
Tiếp tục ra ngoài là phòng thí nghiệm nhưng mức độ trọng yếu không bằng những phòng thí nghiệm bên trong.
Và vòng ngoài cùng, là khu nhà ở của Khoa Học Thành Phụ.
Bức tường sắt thép được xây dựng vô cùng đồ sộ, toàn bộ kín mít không nhìn thấy một khe hở.
Ở phần chân của bức tường, ngoài cánh cổng chính lớn nhất, cứ mỗi vài trăm mét sẽ có một cái thang máy như cánh cửa nhở.
Tư Thần đi nhanh hơn. Hai phút sau, cậu đã đến dưới chân tường.
Tới gần nhìn kỹ hơn, trên mặt tường có rất nhiều vết cào.
Tư Thần vươn tay đo đạc một chút, cậu cao 1 mét 8, nhưng bàn tay chỉ to bằng một nửa vết cào.
Sinh vật tấn công vào tòa thành này cao ít nhất 3 mét.
Cửa nhỏ bên cạnh như một cái cột sắt.
Khi cậu đi làm, thứ này thường được gọi là “Máy điểm danh”.
Tư Thần suy nghĩ một lát, gỡ thẻ dự thi trên cổ áo xuống tra vào.
Viện nghiên cứu hoang tàn bỗng phát ra tiếng “Tích” rõ ràng.
Cửa sắt mở ra, tro bụi ầm ầm rơi xuống.
Cậu chuẩn bị đi vào, đột nhiên Trường Sinh Uyên chui ra ngoài, kéo kéo ống tay áo của cậu.
“Mẹ ơi…” Xúc tu của Trường Sinh Uyên chỉ chỉ vào một chỗ không xa, giọng điệu đầy tha thiết: “Tiểu Uyên, muốn chơi.”
Tư Thần sửng sốt, nhìn theo hướng mà Trường Sinh Uyên chỉ.
Trong góc tường của Khoa Học Thành Phụ có một bãi bùn khó nhìn thấy.
Bùn đen đặc, bề mặt còn nổi bọt khí, giống như sau những trận mưa lớn, nước đã tích tụ ngập thành một bãi.
“…”
Tư Thần nhìn thời gian, 23:42.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía trước, nhà ở của người dân cách đó mấy mét. Với tốc độ của cậu, hẳn là không đến mức không kịp.
Tư Thần không có đọc sách giáo dục trẻ em, nhưng khi còn nhỏ cậu cũng rất muốn có vài thứ.
Nhưng không có ai cho cậu cả.
Vì vậy, cậu hít sâu một hơi: “3 phút.”
Trường Sinh Uyên vui vẻ “chi chi”.
Tư Thần nhanh chóng đến bãi bùn bên cạnh, trên mặt tràn ngập sự giãy giụa.
Nhưng Trường Sinh Uyên đã nhảy ra khỏi người cậu, vui sướиɠ lao xuống bùn.
Những xúc tu đen nho nhỏ khoái chí lăn lộn trong bùn đất, bắn bùn lên cả giày của Tư Thần.
Trường Sinh Uyên đã mọc ra 6 xúc tu, không có não, giống như một hoa văn biểu tượng. Trên xúc tu là tròng mắt, xấu đến mức khiến người nhìn choáng váng.
Tư Thần đen mặt đứng ở bên cạnh, tay không tự nhiên đút vào túi. Sau đó cậu cứng đờ cả người.
Bài thi trong túi đột nhiên nóng phỏng tay.
Tư Thần lấy ra xem. Câu hỏi số 1 có màu đen đã trở thành màu đỏ, nhìn qua như máu đang lưu động.