Nhưng Bạch Đế cũng không có ý giới thiệu, chỉ nói với các thí sinh: “Thầy đi kiểm tra, các em cứ từ từ chơi.”
Nói xong, Bạch Đế đi ngay, trong chốc lát đã cách xa cả trăm mét, trông có vẻ như rất vội vã.
Những thí sinh này có vẻ đã tới đây được vài ngày, xe sau lưng cao hai tầng, trang bị đầy đủ mọi thứ.
Có một chiếc có nhãn hiệu Gen Xà Trượng, trên tầng còn có cả bể bơi lộ thiên.
Tư Thần chọn một chỗ đất trống, lấy lều vải từ trong ba lô ra, vẫy vẫy giữa không trung.
Một khối vải hình vuông bỗng chốc bật ra thành một cái lều mái vòm, rơi xuống mặt đất.
Đây là lều trại kiểu đơn giản, cũng có nhãn hiệu của Gen Xà Trượng, Tư Thần mua với giá 2000 ở siêu thị bán sỉ.
Cậu đang cố định lại lều trại thì có người đi đến bên cạnh.
“Xin chào, tôi là Trần Chấp Chu.” Thanh niên híp mắt, giống như vẫn chưa tỉnh ngủ: “Cậu là nhân viên ở công ty Xà Trượng nhà tôi à?”
Người đứng đầu của Gen Xà Trượng hiện tại cũng họ Trần.
Tư Thần đã xem tư liệu về Trần Chấp Chu.
Đối phương là sinh vật cải tạo, từ nhỏ đã dung hợp Điểu Xà Thần cấp Sáu, cũng đã dung nạp thêm nhiều sinh vật chiều cao khác. Vì có đặc tính ngủ đông nên thường xuyên có trạng thái là chưa tỉnh ngủ, nhưng sau khi tỉnh ngủ thì thực lực vô cùng khủng bố.
Tư Thần nhớ tới Điểu Xà Thần cấp thấp mình từng ăn, cảm thấy Trần Chấp Chu cũng rất thơm, giống như lòng chiên giòn rắc phô mai.
Đói bụng quá.
Phòng ngừa Trường Sinh Uyên tiếp tục béo lên, gần hai tháng nay Tư Thần không dám ăn ngon, không khỏi có chút thèm.
Tư Thần nhịn xuống cơn đói, vươn tay, lễ phép bắt tay: “Xin chào, tôi là Tư Thần.”
Trần Chấp Chu nói: “Tôi cảm thấy công ty cũng nên quan tâm đến chuyện dừng chân của nhân viên khi đi công tác. Cậu thấy sao? Xe tôi rộng lắm, có phòng cho khách đó.”
Nói xong, hắn ngáp một cái: “Ngại quá, mới bị ép phải tỉnh giấc kỳ ngủ đông, bị bắt tham gia thi… nên vẫn còn hơi buồn ngủ.”
Nếu sau khi tốt nghiệp, Tư Thần không làm việc ở tầng chót của viện nghiên cứu, cầm từng đồng lương bán mạng cho tư bản, bây giờ cậu sẽ rất cảm động.
Tư Thần còn chưa kịp từ chối, một người khác đã gia nhập chiến trường.
Sở Đông Lưu mạnh mẽ tiến vào cuộc trò chuyện: “Tiểu Chu à, cậu nói thử xem có trùng hợp không. Sau khi tốt nghiệp tiểu học, chúng ta đã không gặp nhau mười mấy năm rồi đó. Tiểu Chu vẫn là một người rất nhiệt tình rộng rãi nhỉ.”
Trần Chấp Chu giật giật khóe miệng, xem như là đã chào hỏi rồi.
Sở Đông Lưu là tiến hóa giả cơ giới.
Khi còn học tiểu học, hai người này ở chung phòng ký túc xá.
Khi Trần Chấp Chu đi ngủ, đầu biến thành đầu rắn, buổi sáng Sở Đông Lưu tỉnh dậy bị dọa sợ đến mức khóc rống lên.
“Tư Thần, cậu còn nhớ tôi không? Tôi là em họ của anh Quý Sở Nghiêu đây. Lần trước chúng ta có gặp nhau trên đảo Tứ Quý.” Sở Đông Linh nhìn về phía Tư Thần, nở một nụ cười vô cùng thân thiết: “Anh họ có dặn tôi phải giúp đỡ cậu một chút. Tuy bây giờ mới tháng 5 nhưng buổi tối ở đây rất lạnh, hay là cậu đến ở chung xe với tôi đi?”
Trần Chấp Chu cười lạnh: “Trên xe cậu chỉ có một chiếc giường, để cho cậu ấy ngủ dưới đất à?”
Sở Đông Lưu: “Tôi ngủ dưới đất không được à?”
“Cậu thì ngủ trên sàn nhà, còn sủi cảo thì rất ngon, đúng không?”*
*就你还睡地铺,好吃不过饺子是吧: Trung Quốc có câu: Ngon như sủi cảo, nghỉ ngơi còn hơn ngủ
Ngữ khí của Trần Chấp Chu vô cùng trào phúng.
Rất lâu về trước, hai nhà vốn có hôn ước với nhau. Bọn họ đều là con cháu dòng chính, đã sớm phân rõ sự khác biệt giữa tình yêu và hôn nhân, vì vậy dù không thích đối phương nhưng vẫn phải đảm bảo sau này có thể sinh ra một đứa con chung, mỗi nhà mỗi đứa là tốt nhất.
Lúc Sở Đông Lưu đang học đại học bị thất tình, buộc phải kết hôn với người khác. Người nọ còn là người yêu cũ của anh họ xa, môn không đăng hộ không đối.
Kết cục tất nhiên là thảm thiết.
Ngay lập tức, Sở Đông Lưu liền biến sắc: “Trần Chấp Chu, đừng có làm ô uế thanh danh của người khác!”
Thấy không khí bắt đầu nổ thuốc súng, Tư Thần nói thẳng: “Tôi không có quan hệ gì với thầy Tống. Tôi chỉ đặt một chuyến xe trên mạng rồi thầy ấy nhận đơn.”
Cậu nói xong, lấy điện thoại, mở giao diện của chuyến xe: “Tôi không vào ở nhờ xe ai được vì tôi không thể ngủ với người lạ.”
Sở Đông Lưu và Trần Chấp Chu liếc mắt nhau một cái, sau đó khách sáo hai câu thì về xe của mình.
【 Nhóm thi thạc sĩ đại học Bạch Đế 】(nhóm giấu tên)
– Tư Thần nói là đặt xe trên mạng.
– Các cậu tin không?
– Ngài ấy sao lại có thể chạy xe thuê được hả?!
– Thật ra thì năm nay đại học Bạch Đế đột nhiên tuyển siinh cũng khá là khả nghi.
– Anh tôi muốn bỏ học cao học và thi lại.
– Ha ha, với tính tình của mấy người nhà họ Tống các cậu, gia chủ chỉ ráng uống thuốc lên được tới cấp Bảy, cả nhà từ trên xuống dưới chỉ dựa vào mặt của Bạch Đế để sống thôi.
– ??? Có bản lĩnh thì đừng chơi giấu tên
– Không cần cãi nhau.
Cuộc thảo luận lâm vào cục diện bế tắc.
– Tuy rằng… Nhưng mà… Tôi cảm thấy Tư Thần giống giống ngài ấy. Mặt mũi cũng hao hao nhau. Có phải là con riêng gì không?
– Tôi có nghe nói đàn ông qua năm 25 tuổi không thể sinh nữa đâu. Năm nay Tư Thần 22 tuổi, vậy năm cậu ấy sinh ra thì ngài ấy 169 tuổi. Ổn không vậy?
– Các cậu thử suy nghĩ lại đi. Đã bao lâu rồi đại học Bạch Đế không tuyển sinh? 30 năm? Sao lại trùng hợp như vậy?
– Nhưng chỉ trúng tuyển có một người. Tư Thần không có khả năng đậu nổi.
– Nói tiếp, các cậu có ai dám gỡ bài thi ra chưa?
– Không dám. Số hiệu của cậu là bao nhiêu?
– x-07
– x-11
– x-3
…
– Ặc… Đề tài này có nguy hiểm quá không vậy? À có một khả năng, @LâmGiaiLệ, khoa học kỹ thuật Bát Phương đừng có chơi nhìn trộm!
(Nhóm thảo luận đã bị quản trị viên xóa)
***
Tư Thần cũng không qua đêm trong lều trại.
Vì khoảng 10 giờ tối, thí sinh cuối cùng đã đến.
Người đó đến từ Chế tạo Hỗn Độn, là người của nhà họ Thẩm. Sau lưng mỗi tập đoàn không chỉ có một gia tộc lớn.
Thẩm Thu đến không bao lâu thì Bạch Đế cũng đã quay lại.
Dù trên người ông hoàn toàn khô ráo nhưng Tư Thần có thể ngửi thấy một mùi đất ẩm, giống như vừa rời khỏi đầm lầy.
Tư Thần có chút choáng váng.
Đột nhiên cậu ý thức được rằng khi đó Trường Sinh Uyên không phải say xe, mà là choáng đầu vì Bạch Đế.
Bạch Đế vỗ vỗ tay: “Các em đã tập trung đầy đủ thì chúng ta cũng không cần phải chờ đến 12 giờ ngày mai. Được rồi, xin các thí sinh hãy chuẩn bị thẻ dự thi, bắt đầu vòng thi thứ hai… Bây giờ chúng ta sẽ vào nơi thi.”
Tống Tử Ngọc lấy thẻ dự thi trong túi ra, siết chặt trong tay.
Ngón tay của Bạch Đế vẫy vẫy giữa không trung, thẻ dự thi bằng kim loại màu đen bỗng chốc từ trong tay Tống Tử Ngọc bay lên, đậu trên cổ áo.
Bạch Đế mỉm cười nói: “Là mang như vậy.”
Trên thẻ dự thi của Tống Tử Ngọc có đánh số x-11.
Ban đêm ở vùng ngoại thành quả thật rất lạnh, huống hồ ở đây còn gần nước. Cách đó không xa là giao điểm của ba con sông. Trong không khí đều là hơi nước ẩm ướt, mơn trớn trên da, nhanh chóng ngưng tụ thành những bông tuyết nhỏ vụn.