Chương 122

Tay của vị tài xế này thon dài trắng nõn, không hề có một vết chai.

Tư Thần có nghe nói rằng có vài phú nhị đại trong nhà không thiếu tiền, nhưng thích rất thích làm tài xế chạy xe. Vì ít nhất, lao động như vậy có thể giúp họ cảm thấy sinh hoạt có giá trị.

Cậu nhìn bàn tay này, cảm thấy sư phó Tống rất giống kiểu người như vậy.

Cậu không dám chắc chắn vì cũng có những tiến hóa giả mỗi ngày đều chịu huấn luyện cường độ cao nhưng cũng có vết chai nào trên người.

Nhưng tiến hóa giả cũng sẽ không… nhàn hạ đến mức lái xe thuê. 100 ngàn tiền thuê xe nhưng phải nộp lại cho công ty 30 ngàn.

Tư Thần suy nghĩ, nhận lấy chai nước, ôn hòa đáp: “Cảm ơn.”

Nhưng cậu không uống.

Ba phía có núi non vây quanh, là địa hình đất bằng, trong nội thành của thành Bạch Đế còn có ba con sông hội tụ với nhau.

Nhưng so với những thành phố lớn như Giang Xuyên, Bắc Thành thì thành Bạch Đế cũng không tính là phồn hoa. Tòa cao ốc không nhiều lắm, nhưng đều tăm tắp và khá đẹp.

Bây giở, ở được đây cũng là một chuyện khó khăn.

Vì khu dân cư ở Khu An toàn rất nhiều.

Dù đã nâng cao mức độ bảo vệ cũng như khả năng đăng ký danh ngạch trong hộ khẩu cũng khó lòng ngăn cản dòng người chạy nạn từ Vùng Thiên tai.

Nhiều người muốn vào sống ở Khu An toàn, giá nhà cao, diện tích sống lại ngày càng thu hẹp. Để sinh ra nhiều lợi nhuận hơn, nhiều người hận không thể xây thêm những tòa nhà cao 100 tầng lầu.

Thần sắc mỗi người đều mỏi mệt và chán chường. Bọn họ không còn là những cục pin mới, bây giờ chỉ cần chờ hết năng lượng sẽ trực tiếp sập nguồn, không chút lưu tình bị ném ra ngoài như một thứ rác rưởi đã hết giá trị sử dụng.

Tư Thần hạ cửa kính xe xuống, nhìn thấy một người đang dắt cho đi dạo ở bên đường.

Cậu vẫn luôn nghĩ chuyện này chỉ xảy ra ở đường phố của tầng lớp thượng lưu… Nhiều chỗ ở Giang Xuyên không có đường đi bộ vì sợ rằng lãng phí tài nguyên đất.

Không thể tin nổi ở đây không chỉ có đường đi bộ, mà còn có cây cảnh.

Có một hòn đảo nổi ở trung tâm thành phố.

Cây xanh như bị đột biến, cao chót vót như những bức tường thành, bên trên còn có hoa đang nở, ngăn cản tầm nhìn của những người tò mò muốn nhìn vào bên trong.

Tài xế hơi mỉm cười: “Đó là trường đại học duy nhất ở chỗ chúng tôi, trường đại học Bạch Đế. Đừng nhìn thấy nó xếp hạng không cao mà tưởng lầm, là do liên minh cố ý đánh điểm thấp thôi. Họ không cho chúng tôi tuyên truyền ra bên ngoài, hạn chế phát triển. Thứ chó liên minh đó có ngày bị ông trời trừng phạt.”

Giọng nói của tài xế rất dễ nghe, còn có sự trầm ấm hoài cổ, dù đang nói tục lại như đang ngâm thơ.

Tư Thần thu hồi tầm mắt, trong khoảng thời gian ngắn không biết có nên phụ họa theo không: “… Ừm.”

Sư phó Tống lái xe có chút táo bạo, đặc biệt khi đã ra khỏi trung tâm, trực tiếp đạp ga tới số lớn nhất, xe lao đi vun vυ"t, cảnh sắc xung quanh chỉ còn lại những vệt mờ.

Bánh xe được thu hồi, thay vào đó là hệ thống phản lực.

Tư Thần cài đai an toàn, cảm giác như mình đang ngồi trên tên lửa.

May mắn là tính năng của Xích Ảnh không tệ lắm, dù chạy nhanh như vậy vẫn không khiến Tư Thần bị say xe.

Hoặc do thể chất của tiến hóa giả không giống người bình thường.

Tóm lại, chỉ trong vòng 7 tiếng, cậu đã tới nơi.

Toàn bộ hội đồng thi được giăng dây cảnh giới, trước cổng trường còn có mấy chiếc xe việt dã cỡ lớn.

Ngoại trừ Tư Thần, ai cũng tự lái xe đến.

Trường Sinh Uyên nấc lên một cái: “Mẹ ơi… Chóng mặt, ô…”

Không biết vì sao, Trường Sinh Uyên cảm thấy vừa lên xe đã rất chóng mặt, còn muốn ói.

Tư Thần vốn đang đau lòng, kết quả, giọng nói của sư phó Tống vang lên từ hàng ghế trước: “Ôi chao, sao lại mang theo con trai vậy?”

Trường Sinh Uyên nói chuyện với cậu, người ngoài không thể nghe thấy.

Tư Thần đã nghiêm túc nghiên cứu nguyên lý, có được kết luận rằng âm tần của Trường Sinh Uyên tương đối đặc thù, chỉ có tiến hóa giả đã cải tạo với nó mới có thể nghe được âm thanh của nó.

Thân thể của Tư Thần cứng đờ, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào ghế lái xe.

Tấm màn hạ xuống, Bạch Đế quay đầu, tươi cười, trông có vẻ rất sung sướиɠ: “Khẩn trương thế? Quen tôi hả?”

Tư Thần chớp mắt, thân thể dần thả lỏng.

Vì cậu biết rằng dù phản kháng hay làm gì đi chăng nữa trước mặt người này chẳng khác gì trò cười.

“… Thầy…” Tư Thần dừng một chút: “Bạch Đế…”

Bạch Đế cởi đai an toàn: “Thật hả? Thầy tới để làm giám thị, vừa lúc thấy con có đơn, thuận tay nhận để kiếm thêm thu nhập. Chắc con không để ý đâu nhỉ? Còn ngồi đó làm gì, xuống xe đi.”

Nói xong, liền trực tiếp mở cửa bước xuống.

Xe vừa đến nơi, người trên xe bước xuống khiến ai cũng ngoái đầu nhìn.

“Ngài Bạch Đế.”

“Thành chủ Tống.”

“Ông chú cố!”

Từng thí sinh đều cung kính cúi đầu, mỗi người một xưng hô.

Bạch Đế hơi mỉm cười, giơ tay vẫy vẫy, vẻ mặt không chút tức giận, giọng điệu đoan trang: “Không cần khách khí, gọi thầy được rồi.”

Tư Thần: “…”

Làm sao bây giờ, bây giờ thật sự có thể xuống xe sao? Liệu có bị những thí sinh bên ngoài gán cho tội danh đi cửa sau không…

Địa hình tổng thể của thành Bạch Đế là bình nguyên.

Khu vực thi là ở ven bờ sông Xuân. Lúc này đang là tháng 5, tháng 6, có thể bắt gặp những đàn sếu và vịt trời lăn lộn trong bùn đất.

Chúng vung những đôi cánh dài vào giữa lớp bùn ấm áp, đem phần lưng dán xuống đất vui vẻ cọ cọ, đôi khi còn vỗ cánh phành phạch, bắn bùn tanh lên mặt đất.

Trên bờ, ngoài dây được giăng lên còn có một tấm bia đá nhắc nhở.

“Khu bảo tồn 5A của thành Bạch Đế”

“Xin đừng tới gần, nếu không tự chịu trách nhiệm.”

Cụm “nếu không” này không tính là hiếm thấy, nhưng Tư Thần lại cảm thấy ngữ khí có chút quen thuộc.

Tư Thần nhìn một lát, không biết vì sao, cả người ngưa ngứa.

… Nói thẳng ra thì, bỗng nhiên muốn lăn lộn trong bùn.

Ý nghĩ này khiến Tư Thần giật mình một cái.

Dù điều kiện sống từ nhỏ không tốt nhưng Tư Thần là một đứa trẻ thích sạch sẽ.

Khi tóc những đứa trẻ cùng tuổi đầy bọ chét, mỗi ngày Tư Thần đều dùng nước máy tắm rửa kỹ càng.

Đừng nói là lăn lộn trong bùn, dù là ngày mưa cũng phải mang ủng đi!

Như vậy, chỉ có thể nói là cậu bị ảnh hưởng.

Trường Sinh Uyên nhìn đầm lầy gần trong gang tấc, ánh mắt phát sáng khát vọng: “Mẹ ơi, Tiểu Uyên, muốn chơi…”

Tư Thần vỗ vỗ nó về, cả giận nói: “Cái này không thể chơi.”

Thật ra Trường Sinh Uyên cũng không hứng thú với đất bùn.

Nhưng ở thế giới của nó có rất nhiều bùn, còn đặc biệt phì nhiêu màu mỡ; có thể giúp Trường Sinh Uyên trong thời kỳ phát dục cọ rớt những đám vảy cũ, mọc ra lớp vảy mới đầy cứng rắn.

Tư Thần chờ đợi một lát, Bạch Đế niềm nở thân thiết chào hỏi vẫn chưa xong.

Cậu đành phải lặng lẽ mở cửa xe, bước ra ngoài.

Khí chất của Tư Thần rất đặc biệt, chỉ vừa xuất hiện đã có cảm giác như cả người phát quang, toàn bộ ánh đèn đều chiếu thẳng vào người cậu.

Theo lý thuyết thì khí chất cần phải có trải qua đào tạo hoặc trải nghiệm, nhưng cũng có những người là do trời sinh, dù có ném vào bùn cũng vẫn phát sáng như cũ.

Sau khi Tư Thần xuống xe của Bạch Đế, không khí bỗng dưng đình trệ lại.