- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Nhanh
- Cao Duy Xâm Lấn
- Chương 121
Cao Duy Xâm Lấn
Chương 121
Quý Sở Nghiêu: “Gần đây tôi cũng muốn vào không gian gấp khúc. Có khả năng là trong thời gian ngắn không ở đây. Tôi muốn chờ cậu thi xong thì đi cùng nhau nhưng lần này là không gian gấp khúc của nền văn minh Cơ Giới, tôi muốn đi xem. Nhưng mà trước khi đi tôi sẽ gửi cho cậu thông tin của những thí sinh khác, cậu có thể xem thử.”
Tư Thần đáp: “Được. Anh nhớ chú ý an toàn.”
“Cậu cũng vậy.” Quý Sở Nghiêu tính cúp máy nhưng lại nhớ đến chuyện lần trước mình quên: “Đúng rồi, quên nói với cậu…”
“Hửm?”
Giọng nói của Quý Sở Nghiêu vô cùng dịu dàng: “Lần trước cậu thi tốt lắm. Nếu tôi là cậu, tôi cũng không có khả năng làm tốt được như vậy. Dù cậu có đậu hay không, cậu là khoản đầu tư có lời nhất trong đời tôi.”
Tư Thần nhíu mày: “Chỉ có đầu tư thôi?”
“Tất nhiên là không.”
Biểu tình trên mặt của Tư Thần vẫn như cũ, nhưng cái đuôi phía sau đã dựng đứng lên.
***
Thành Bạch Đế.
Tiểu khu Hạnh Phúc, phòng sinh hoạt của người cao tuổi.
“Tống Bạch!” Một cụ ông trừng lớn mắt: “Có một nước cờ mà cũng nghĩ lâu như vậy? Cháu đang lãng phí thời gian của ông đúng không? Cháu không nhớ năm nay tôi 97 tuổi rồi hả? Không thể lãng phí thời gian được.”
Bạch Đế lấy lại tinh thần, cười cười xin lỗi: “Xin lỗi, gần đây cháu bận quá, có chút mụ mị đầu óc nên thất thần chút.”
Ông cụ cầm một quân cờ vây màu đen lên, tò mò hỏi: “Không phải cháu là phú nhị đại à? Bận gì?”
Bạch Đế thở dài: “Tuổi già sức yếu, không biết khi nào ra đi, vì vậy phải đi tìm người thừa kế.”
Nếu không phải trông Tống Bạch nhìn chưa tới 30 tuổi, ông cụ đã tin lời này là thật.
Tư Thần kiểm tra trang bị mang theo lần cuối cùng.
Rìu, bật lửa, thẻ dự thi, bài thi niêm phong, thuốc chữa trị, dịch dinh dưỡng, súng năng lượng…
Tuy thành Bạch Đế giống như một trái tim nằm ở khu vực trung tâm của Khu An toàn nhưng đối với nhiều người, nơi đây chẳng khác gì thâm sơn cùng cốc.
Tư Thần cần phải đi tới hai chuyến xe mới đến nơi. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cậu sẽ đi trước khoảng 10 ngày, đến trước ngày thi 2 ngày.
So với những loại vũ khí khác, rìu có kích thước quá lớn.
Cậu đeo nó ở sau lưng, dùng áo khoác che lại, sau đó lại đeo thêm một cái túi, tạm thời khó mà nhìn thấy.
Ngồi trên xe, cậu nhận được tin tình báo của Quý Sở Nghiêu.
So với danh sách của đại học Bạch Đế, tư liệu này còn ghi rõ chi tiết về phương thức chiến đấu và điểm yếu của những thí sinh khác.
Ví dụ như một người tên là Sở Đông Lưu, là em họ bên ngoại của Quý Sở Nghiêu, đến từ khoa học kỹ thuật Bát Phương, tiến hóa giả cơ giới, cấp Năm.
Quý Sở Nghiêu rất dứt khoát bán đứt đứa em trai này đi, trong tư liệu còn ghi chú khi còn nhỏ Sở Đông Lưu bị ném vào ổ rắn để tập huấn, bị rắn cắn chết đi sống lại, bây giờ vẫn còn sợ rắn.
Ngoài ra còn có thêm một cái USB, bên trong là những video quay cảnh chiến đấu của những người khác.
Đây đều là những hình ảnh quý giá của những người có khả năng thừa kế các gia tộc lớn, mục đích là để các vị trưởng bối có thể xem họ tài giỏi như thế nào, có xứng đáng nhận được sự đồng tình và ủng hộ hay không.
Nếu là ở thời cổ đại, những thí sinh này chính là hoàng tử, hoàng tôn; dù thực lực yếu kém vẫn có cái danh là người của hoàng cung.
Trái lại, xuất thân không cao như Tư Thần, lúc này lại có lợi thế hơn.
Bởi vì hẳn là không có ai lại đi quay video chiến đấu của cậu…
Tư Thần ngồi ở khoang hạng nhất, một khoang xe riêng có giường nằm, còn có cả một màn hình ti vi để giải trí.
Cậu gọi Trường Sinh Uyên ra, cả hai cùng nhau xem vài video chiến đấu, cảm giác như đang xem những bộ phim võ thuật chất lượng cao.
Đa dạng, phong phú các phương thức chiến đấu khiến cho Tư Thần được mở mang tầm mắt.
Vì vậy, buổi tối đi ngủ, Tư Thần nhắm mắt nhưng trong đầu không ngừng phóng chiếu những trường hợp chiến đấu 1vs1.
Kết quả cậu có thể rút ra là…
Với trạng thái hiện tại của cậu, dù đối đầu với thí sinh nào đi chăng nữa, tỉ lệ thắng cuộc chưa tới 40%.
Đây là những nhân tài thật sự.
Theo một cách nghĩ nào đó, tỉ lệ thắng 40% cũng đã khá ấn tượng rồi.
Nhưng họ thi ở trong không gian gấp khúc, không phải ở lôi đài, trong đó có rất nhiều biến số.
Tư Thần đắm chìm trong thế giới của riêng mình, tinh thần cực kỳ khẩn trương và lo lắng, dù nhắm mắt nhưng mày vẫn nhíu chặt.
Trường Sinh Uyên lặng lẽ chui ra ngoài, dùng xúc tu nhỏ ấn ấn lên hai bên thái dương của Tư Thần, nhẹ nhàng xoa bóp.
“Mẹ ơi…” Trường Sinh Uyên ấp úng, muốn nói gì đó, nhưng không đủ từ ngữ để nói: “Không sợ. Tiểu Uyên, mạnh.”
Tư Thần mở mắt giữa màn đêm.
Trường Sinh Uyên vừa nói vừa dùng xúc tu quấn lên đầu ngón tay Tư Thần.
Cậu mỉm cười nhéo nhéo, sờ sờ lên những xúc tu đen nhỏ.
Tư Thần phát hiện ra, cậu sợ không phải vì sợ không đậu, không được học tiếp; mà là sợ khi không đậu, không có cách nào giúp cậu giữ Trường Sinh Uyên ở lại với mình.
***
Tư Thần ngồi xe suốt 8 ngày, đi thẳng từ Giang Xuyên đến trạm giao thông thành Bạch Đế.
Người ở trạm giao thông không nhiều, nhưng cũng không đến mức tiêu điều.
Địa chỉ hội đồng thi là ở vùng ngoại ô thành Bạch Đế, đi xe khoảng 9 tiếng.
Bây giờ là ngày 28, cách kỳ thi 2 ngày. Nhưng Tư Thần vẫn muốn bắt xe đi ngay, tránh trường hợp ngoài ý muốn xảy ra mà đến trễ.
Vì chỗ kia vừa xa vừa vắng người, Tư Thần đợi suốt hai ngày vẫn không có ai nhận. Cậu đành bỏ thêm 50 ngàn tính vào phí vất vả cho tài xế.
Cuối cùng, tiền xe là 98 ngàn, đắt gấp mấy lần so với giá mặt bằng chung.
Có tiền thưởng cao thì sẽ có người nhận, vì vậy đã có tài xế nhận đơn.
Tiền xe đắt, tài xe cũng rất tri kỷ, thái độ vô cùng đoan chính, khi cậu đến trạm giao thông đã có mặt sẵn để chờ.
Không ngờ chiếc xe lại là Xích Ảnh.
Tư Thần nhịn không được phải lùi về sau vài bước, xác nhận lại thêm một lần nữa.
Đây là dòng xe việt dã của Xích Ảnh, càng đẹp giá càng đắt, tính năng chỉ bằng hai phần ba so với siêu xe, vì vậy chỉ có những tên nhà giàu lắm tiền ngu ngốc thích vung tiền mua.
100 ngàn đi xe minibus và 100 ngàn đi Xích Ảnh, ít nhất Tư Thần cảm thấy vế sau có vẻ cũng ổn.
Bỏ tiền ra để mua một bài học nhớ đời.
Tư Thần xem biển số xe, sau đó mở cửa, ngồi ở hàng ghế sau.
Tài xế hỏi: “Là khách có số đuôi 0606 ạ?”
“Đúng vậy.”
Tư Thần nhớ lại một chút, hình như tài xế họ Tống.
Vậy nên cậu mỉm cười: “Làm phiền chú rồi, sư phó* Tống.”
*师傅: thầy dạy, thợ cả, có chuyên môn về một lĩnh vực, nghề nghiệp nhất định
Sư phó Tống có vẻ thường xuyên sử dụng internet để chạy xe, điều khiển tự động có một lớp màn chống nhìn trộm, còn hệ thống tri kỉ nhắc nhở: “Đã khởi động chế độ tự động báo nguy. Nếu lệch khỏi lộ trình, bạn có thể nhấn nút báo nguy…”
Tài xế đưa cho cậu một chai nước khoáng qua tấm màn: “Của công ty phân phát. Sếp nói nên chủ động đưa cho khách hàng, cậu uống không?”
Là nước khoáng đóng chai, trên chai nước có dán nhãn hiệu của một thương hiệu địa phương của thành Bạch Đế, tên là “Tam Nguyệt Xuân”, lấy từ nguồn nước của sông Xuân, giá bán lẻ là 30 điểm tín dụng.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Nhanh
- Cao Duy Xâm Lấn
- Chương 121