Bây giờ thì quên đi. Gia chủ có thể xấu xa, có thể thực lực không cao, nhưng chắc chắn không được ngu ngốc, không thể tùy ý đắc tội với người không thể trêu vào.
Khi nhận được điện thoại của lãnh đạo, trước mắt Quý Trác Nguyệt tối sầm, thiếu chút nữa là vào bệnh viện rút luôn bình oxy của Quý Lăng Tinh.
Tư Thần cúi đầu nhìn người mình.
Lúc nãy có những mảnh vỡ kim loại làm trầy xước, vẫn chưa xử lý, nhưng đã không còn chảy máu.
Khoản tiền này có thể không nhận.
Nếu nhận, chuyện này sẽ chấm dứt ở đây, Quý Trác Nguyệt vẫn sẽ giữ được công việc; nếu không nhận, dù không có ai nói nhưng đại khái sẽ bị sa thải, tương lai còn kéo thêm một đống phiền toái.
Lúc trước Tư Thần ghi âm rồi báo cáo với giáo viên và ban giám hiệu nhà trường. Nhưng ban giám hiệu giả vờ như không thấy, mọi người cũng bảo cậu quên đi.
Ra là không phải không có chính nghĩa, chỉ là chính nghĩa không đứng về phe của cậu.
Bây giờ Tư Thần không thiếu tiền, nhưng cậu vẫn nhận thẻ ngân hàng.
Có người sẽ chán ghét những hàng xóm phiền phức, nhưng ít ai lại đi chán ghét, hận thù một con kiến bò qua chân mình.
Quý Trác Nguyện ngay lập tức thở nhẹ một hơi: “Tôi có tổ chức một bữa tiệc ở nhà hàng Tùng Nguyệt, bây giờ thiếu gia Tư có đói bụng không, cùng tôi đi nhé?”
Tư Thần đáp: “Không được. Bây giờ tôi phải về kiểm tra sức khỏe.”
“Được, được, cậu bận, cậu bận.” Quý Trác Nguyệt liên tục lặp lại: “Thiếu gia Tư ngồi motor tới? Cậu có cần tôi chở về không?”
Tư Thần trả lời: “Làm phiền rồi.”
Muốn đi về chỉ có thể đón xe hoặc đi phương tiện giao thông công cộng.
Tư Thần đến cục an ninh 10 phút, giải quyết mọi chuyện ở trước cửa.
Khương Diệc Trần nhìn hai người vội vàng rời đi, chỉ biết trợn mắt há mồm.
Cục trưởng vui tươi hớn hở vỗ vỗ vai hắn: “Tiểu Khương, cậu vẫn còn trẻ lắm.”
***
Tư Thần ngồi xe, về nhà tắm rửa, còn sơ cứu vết thương, đổi quần áo.
Cậu nghĩ Quý Trác Nguyệt đã đi rồi, nhưng tắm xong vẫn còn nhìn thấy xe của đối phương ở dưới lầu.
Cậu lại đi nhờ xe đến hiệp hội tiến hóa giả.
Sợ Quý Trác Nguyệt lại chờ mình, Tư Thần nói: “Ông có thể đi rồi.”
Vì vậy, xe Xích Ảnh tối màu ngay lập tức biến mất trước mặt Tư Thần.
Tư Thần quay lại đại sảnh, tiếp tục lấy số rồi xếp hàng.
Máu trên mặt đất đã được cyber dọn dẹp sạch sẽ, nhìn qua như chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
Quá trình kiểm tra sức khỏe hoàn toàn thuận lợi.
Mục đích chính của việc kiểm tra sức khỏe là kiểm tra trình độ của thí sinh.
Tư Thần nghĩ rằng kiểm tra sẽ rất khó, nhưng vừa vào phòng, việc đầu tiên là điền phiếu, làm kiểm tra đo lường điện não, sau đó lại vào một phòng nhỏ khác, bên trong có một cái hộp được phủ một lớp vải nhung màu đen.
Nhân viên công tác ngồi bên cạnh hướng dẫn: “Cậu cho tay vào, nắm một chút.”
Dụng cụ kiểm tra sức khỏe đã không còn là gì bí mật. Bên trong cái hộp là một sinh vật chiều cao đến từ nền văn minh Nhãn, gọi là “Chân Nhãn”.
Giống như búp bê ngày nắng, đây là đạo cụ có thể sản xuất hàng loạt.
Lớp vải đen che lên là để giúp cho các thí sinh có tâm lý yếu không dám nhìn Chân Nhãn.
Tư Thần cho tay vào, nắm một con mắt trơn trượt. Con mắt này lớn hơn nhiều so với mắt của nhân loại, giống như một trái golf.
Ở khoảng trống phía trên dường như có một vị thần đang từ từ mở mắt.
Trong phút chốc, Tư Thần cảm giác mình bị nhìn thấu tới tận tâm hồn.
Tư Thần lập tức rút tay.
Cũng may đạo cụ này không yêu cầu phải nắm liên tục.
Nhân viên công tác đóng dấu lên phiếu kiểm tra sức khỏe rồi đưa cho Tư Thần. Cô ấn vào nút màu đỏ bên cạnh, đại biểu đã hoàn thành kiểm tra.
Tư Thần cầm phiếu kiểm tra sức khỏe ra ngoài. Cậu đọc thông tin bên trên.
【 Tư Thần 】
Tuổi: 22.3
Thang Trời: Cấp Bốn (4.1)
Trạng thái tinh thần: Tốt. Không có dấu hiệu của khuynh hướng bạo lực và chống đối xã hội.
Kết luận: Đủ tư cách thi vòng hai.
***
Khi Tư Thần về đến nhà đã là 7 giờ tối. Ở khu Bắc Thành có lẽ là rạng sáng.
Tư Thần cảm thấy thế giới quan của mình đã được định hình lại, nhưng cũng không quá mức triệt để.
Vì có một số thứ không thể thay đổi chỉ bằng việc suy nghĩ nên cậu cũng không muốn nghĩ quá nhiều.
Tư Thần mở mạng xã hội, tóm tắt lại chút sự tình.
Vài phút sau, Quý Sở Nghiêu liền trả lời: Tốt. Cố gắng chuẩn bị thi nhé.
Hắn cũng không có thói quen tranh công.
Tư Thần lăn qua lăn lại nửa ngày, cuối cùng nhắn một tin.
Tư Thần: Tôi sẽ cố gắng để bản thân có giá trị hơn.
Ít nhất để Quý Sở Nghiêu cảm thấy đầu tư vào mình là không lỗ.
Quý Sở Nghiêu biết thiếu niên khúc mắc gì. Một đứa trẻ lớn lên chưa từng được yêu thương trọn vẹn sẽ cảm thấy như vậy.
Quý Sở Nghiêu mỉm cười, trả lời: Chắc chắn rồi.
…
…
Phần thi luận đầy kí©h thí©ɧ đã kết thúc, bây giờ là khoảng thời gian chờ đợi thông báo vòng hai.
Trong khoảng thời gian này cũng không cần phải đi không gian gấp khúc. Vì quá nhàn rỗi, Tư Thần đành phải đến công ty mỗi ngày tìm người đánh nhau, huấn luyện chút năng lực thực chiến.
Cậu đã lên cấp Bốn. Người bình thường không thể đánh lại cậu. Mấy ngày qua, cậu đã lôi hết đồng nghiệp lên lôi đài đánh một vòng.
Tư Thần cũng tìm Tống Thanh Ngọc nhưng đáng tiếc dạo này hắn không đi làm.
Cứ như vậy một tuần, sau khi Tư Thần tan làm về nhà đã nhận được chuyển phát nhanh từ đại học Bạch Đế.
Một cái thùng không quá lớn được đặt trước cửa.
Tư Thần ôm cái thùng vào nhà, ngồi trên ghế thong thả mở ra.
Trong thùng là một cái hộp quà vuông bức, gói bằng giấy và có một cái nơ bướm xinh xắn.
Tư Thần mở hộp quà, thứ đầu tiên là một tờ thông báo.
【 Kính gửi thí sinh Tư Thần 】
【 Hoan nghênh bạn đã đăng ký ghi danh vào đại học Bạch Đế. Sau đây là thông tin về vòng thi thứ hai: 】
【 1. Xin đừng làm mất giấy dự thi, khi đi thi luôn phải mang theo, nếu không sẽ phải chịu trách nhiệm. 】
【 2. Vòng thi thứ hai kéo dài 14 ngày, xin hãy hoàn thành bài dự thi đúng hạn. 】
【 3. Địa điểm thi của vòng hai đã được gửi đến thiết bị liên lạc của thí sinh. Xin hãy đọc trước và có mặt ở hội đồng thi trước 12:00 ngày 30 tháng 5. Nếu vắng mặt sẽ bị hủy tư cách dự thi. 】
【 Hiệu trưởng trường Bạch Đế. 】
Tư Thần điều chỉnh góc nhìn, phần ký tên là được viết bằng tay.
Tư Thần xem xong thì đặt tờ thông báo qua một bên.
Bên trong hộp quà còn có thêm một cái hộp nhỏ khác, kích thước bằng một hộp đựng nhẫn, có ghi chú là giấy dự thi.
Tư Thần mở hộp, bên trong là một mảnh kim loại rỉ sét, toàn thân màu đen.
Bên trên có khắc một hàng ký tự rỗng【 013 】
Tư Thần mở điện thoại, phát hiện quả thật đã nhận được một tin nhắn từ trường đại học Bạch Đế, cung cấp vị trí hội đồng thi.
Hội đồng thi ở gần thành Bạch Đế, đi xe mất 8 ngày.
Cậu cẩn thận kiểm tra lại thẻ dự thi.
Mảnh kim loại màu đen trong tay cậu trông khá bình thường, kiểm tra năng lượng dao động cũng không có gì.
Nhưng Trường Sinh Uyên lại hít hít mũi, nói: “Cái này, có thể ăn.”
Nhưng nó sẽ không ăn.
Vì ăn xong, no bụng, sẽ làm mẹ đau.
Tư Thần nghĩ rằng thông tin về hội đồng thi trên giấy thông báo khá thú vị.