Quý Sở Nghiêu suy nghĩ một chút: “Quý Lăng Tinh?”
Khi hắn xem hồ sơ của Tư Thần, có nhìn thấy cái tên này hai lần, đều không phải sự kiện tốt đẹp gì.
Tư Thần nhỏ giọng đáp: “… Đúng vậy.”
Còn là giọng mũi.
Quý Sở Nghiêu mở danh sách liên lạc ra: “Không sao, yên tâm. Tôi sẽ gọi cho cha cậu ta, sẽ không có việc gì.”
Để áp bức kẻ có quyền lực, chúng ta cũng phải nhận thức mình cũng bị áp bức bởi quyền lực.
“Tư Thần, đừng sợ.”
Tư Thần nắm chặt tay, từ từ ngồi xổm xuống, vừa muốn cười vừa muốn khóc.
Cậu đã lên kế hoạch cho tình huống xấu nhất. Cậu biết mình làm như vậy là quá bốc đồng, nhưng cậu không thể nhịn nữa.
Nếu không, nhiều năm sau, cậu vẫn sẽ nhớ đến cảnh tượng khi nãy.
Dù cảnh giới có cao, linh hồn của cậu vẫn sẽ nhớ lại, liên tục nhấm nuốt những thống khổ vụn vặt lặp đi lặp lại.
Từ xưa đến nay, Tư Thần không phải là một người vị tha.
Là người, không thể hoàn hảo.
Hấp tấp, phẫn nộ, lãnh cảm.
Không quan trọng.
Cậu chấp nhận tất cả.
Người bình thường khi đánh nhau sẽ liên hệ với cảnh sát.
Tiến hóa giả đánh nhau, chỉ có thể tìm cục an ninh.
Cục an ninh tên gọi đầy đủ là “Cục Quản lý sự cố Cao duy xâm lấn các Khu An toàn và Vùng Thiên tai”, khi mới thành lập là một nhóm quân binh phụ trách dọn dẹp không gian gấp khúc, sau khi các tiến hóa giả sôi nổi tham gia vào các xí nghiệp, sản nghiệp của gia tộc, quyền lực của cục an ninh cũng đã yếu thế hơn trước nhiều.
Lần này, cục an ninh gửi đến một nhân viên, Tư Thần cũng biết đối phương, đó là Khương Diệc Trần.
Bác sĩ đã đến, khiêng nạn nhân lên cáng rồi chở đến bệnh viện.
Nhân viên ở hiện trường báo án tiến lên, trần thuật lại: “Đây là hai thí sinh tiến hóa giả đến để kiểm tra sức khỏe. Không biết đã nói gì với nhau mà xảy ra ẩu đả…”
Nhân viên cũng không dám nói Tư Thần là đơn phương ẩu đả, do Quý Lăng Tinh trong nháy mắt bị mất năng lực hành động, nếu đối kháng song phương, hai người chắc chắn sẽ đánh qua đánh lại.
Khương Diệc Trần đọc hồ sơ của hai người, thuận miệng đáp: “Được, tôi biết rồi.”
Khương Diệc Trần công tác đã 7, 8 năm, chuyện như thế này đã thấy nhiều.
Khu An toàn rộng lớn, bình thường đều có thể bắt gặp hình ảnh tiến hóa giả trọng thương được mang ra khỏi mấy con ngõ nhỏ.
Hắn nhìn về phía Tư Thần.
Chỉ vừa gặp mấy tháng trước, Tư Thần lúc đó mới trở thành tiến hóa giả, trên trang web ghi chú là cấp Một. Sau vài tháng, đối phương chỉ dùng hai đấm đã giải quyết gọn nhẹ Quý Lăng Tinh cấp Hai.
Dù đặt trên người của những người thuộc gia tộc lớn, tốc độ này cũng khá là khủng bố.
Khương Diệc Trần hỏi: “Đi với tôi đến cục an ninh một chuyến đi?”
Ngữ khí thương lượng, nhưng là mệnh lệnh không cho Tư Thần từ chối.
Vì vậy, sau mấy tháng, Tư Thần lại ngồi trên motor của Khương Diệc Trần.
Khương Diệc Trần cảm thấy mình nên nói gì đó: “Nếu đối phương không muốn hòa giải, dựa theo luật pháp, cậu sẽ phải vào tù khoảng ba tháng.”
Có tin đồn lưu truyền trong thế giới ngầm là tiến hóa giả vào tù ăn cơm lâu nhất không phải là người phạm trọng án, mà là đắc tội với người ngoài.
Trên thực tế, khi gặp phải sinh vật nhiễu sóng hoặc sinh vật chiều cao cấp cao khó giải quyết, cục an ninh vẫn xin viện trợ từ các phạm nhân trong tù.
Tư Thần nhàn nhạt đáp: “Tôi biết rồi.”
Khương Diệc Trần lái motor không khỏi “chậc” một tiếng: “Lần này không khóc à?”
“Khóc với anh có tác dụng gì không?” Tư Thần hỏi.
Khương Diệc Trần cảm thấy lời của Tư Thần vừa thực tế lại đau lòng: “… Hình như không. Quý Lăng Tinh là con cháu dòng thứ của nhà họ Quý, có tên trong gia phả. Nếu chọc giận họ, cậu thật sự phải ngồi tù tận 3 năm. Nhưng sao cậu lại đánh nhau với người ta?”
Tư Thần nhớ lại: “Chúng tôi học chuyên ngành gen sinh vật, luận văn tốt nghiệp tương đối phức tạp. Nếu thành công có thể đăng ký bản quyền, bán được giá hời. Nhưng cậu ta động tay động chân vào thí nghiệm của tôi, khiến tôi ghi nhầm số liệu, thiếu chút nữa bị gán tội danh “học thuật giả”, ngay cả tốt nghiệp cũng không xong. Hơn nữa còn mất tư cách bảo nghiên*.”
*保研: những sinh viên tốt nghiệp đại học xuất sắc được khuyến nghị miễn thi lên thạc sĩ
Khương Diệc Trần hít một hơi khí lạnh: “Sao cậu lại chắc chắn là cậu ta làm?”
Tư Thần nhếch miệng: “Cậu ta tự tìm tôi nói, tôi còn giữ băng ghi âm. Tiếc là chẳng làm được gì.”
Quý Lăng Tinh đến ký túc xá hỏi cậu có tò mò vì sao số liệu nghiên cứu lại bị sai không.
Hắn cũng nói dù luận văn tốt nghiệp có 0 điểm, điểm chuyên ngành của Tư Thần vẫn sẽ đứng thứ 4, còn nói cậu không cần bảo nghiên làm gì.
Bảo nghiên và thi thạc sĩ, điểm khác biệt duy nhất là học phí.
Tư Thần không muốn nhớ lại vẻ mặt của tên đó lần thứ hai, tránh cho bị kinh tởm đến buồn nôn.
Hai người đã đến trước cổng cục an ninh.
Khương Diệc Trần dừng xe, ngoài ý muốn nhìn thấy cục trưởng đang đứng trước cửa chờ. Bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên xa lạ.
Khương Diệc Trần đọc thông tin của đối phương trong cơ sở dữ liệu.
“Quý Trác Nguyệt. Cha của Quý Lăng Tinh. Giám đốc bộ phận kinh doanh Trung Tâm Cơ Giới chi nhánh Giang Xuyên.” Khương Diệc Trần thấp giọng nói: “Cậu có tìm được ai làm người giám hộ chưa? Nếu cậu vào tù ba năm, sau khi ra ngoài đã vượt qua độ tuổi quy định tuyển sinh chuyên ngành quân đội.”
Các chuyên ngành khác không có yêu cầu cao đối với độ tuổi của sinh viên, trước năm 40 tuổi đều có thể theo học.
Nhưng chuyên ngành quân đội lại khác, bắt buộc phải trước năm 25 tuổi, bởi vì tuổi tác lớn sẽ không có tiềm lực phát triển.
Năm nay Tư Thần 22 tuổi.
Tư Thần chậm rãi trả lời: “… Chắc là phải tìm rồi?”
Cậu không biết Quý Sở Nghiêu xử lý xong chưa.
Khương Diệc Trần gật đầu: “Chờ một chút xem thế nào, Quý Trác Nguyệt muốn bồi thường ra sao. Cục trưởng của chúng tôi bản tính không xấu. Nhưng nếu không ổn thì cậu nhớ khóc nhiều một chút.”
Không thể trách Khương Diệc Trần bất công được.
Vỉ chỉ cần mở hồ sơ của Quý Lăng Tinh ra là thấy một danh sách tiền án dài dằng dặc.
Chỉ còn cách cục trưởng 3 mét, Khương Diệc Trần sõi đời* đon đả tươi cười tiến lên, còn thuận tiện châm một điếu thuốc cho cục trưởng: “Sếp, ngọn gió nào mang ngài đến đây? Vị này là…?”
*老油条 (lão bánh quẩy): trải đời nhiều, đã thành thạo hơn xã hội, và tinh vi hơn trong việc xử lý mọi việc.
Hắn liên tục nháy mắt ra hiệu cho Tư Thần, thế nhưng Tư Thần chưa kịp có động tĩnh gì, Quý Trác Nguyệt đã vội vàng chạy tới, trên mặt là nụ cười xu nịnh.
Quý Trác Nguyệt nắm lấy tay Tư Thần nhưng bị cậu tránh né, đành phải bất động thanh sắc nói: “Thằng con trai nhà tôi đã gây phiền toái cho thiếu gia rồi.”
“Cậu yên tâm, chờ đến khi nó xuất viện, tôi chắc chắn sẽ dạy dỗ lại nó cho đàng hoàng.”
“Sau đó sẽ chuyển đến chỗ khác học, cam đoan sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa!”
Tư Thần vẫn lãnh đạm: “Ừm.”
Quý Trác Nguyệt lấy một thẻ ngân hàng, hai tay đưa qua, tươi cười nói: “Thiếu gia Tư bị thương không nhẹ, tôi thấy máu chảy nhiều quá. Đây, đây là tiền thuốc men bồi thường.”
Tiền trong thẻ là tiền tích cóp nhiều năm của Quý Trác Nguyệt.
Chỉ có thể nói, đẻ con như đẻ thêm một cục nợ. Quý Trác Nguyệt có bảy đứa con, Quý Lăng Tinh là đứa thứ ba. Vì từ nhỏ học tập tốt, còn có thiên phú rèn luyện, nên ông đã chọn nó để bồi dưỡng làm người thừa kế.