Chương 117

Một năm trước, Tư Thần vẫn còn là một đứa trẻ tàn tật.

Nhưng cậu đã làm được.

Triệu Mẫn cảm thấy vui mừng khôn nguôi, cũng cảm thấy đau lòng muốn khóc.

***

Buổi thi được chia làm hai phần, sáng thi lý luận nghiên cứu cao duy xâm lấn, chiều thi nguyên lý cơ giới.

Mỗi buổi thi kéo dài 3 tiếng.

Đối với Tư Thần, hai môn này không có gì khó.

Vì không có thói quen làm xong nộp bài trước nên Tư Thần ngồi đến khi hết giờ mới nộp bài.

Sau khi cậu ra khỏi trường, điện thoại rung lên. Là tin nhắn của Quý Sở Nghiêu, hỏi cậu thi thế nào.

– Bình thường. Chắc là 19 điểm.

Mấy số thập phân lẻ phía sau thì Tư Thần không để bụng lắm.

Bây giờ đều dùng máy móc để tự động hóa việc chấm bài thi, tốc độ rất nhanh.

8 giờ tối hôm sau đã có kết quả, công bố trực tiếp trên mạng.

Vì thí sinh đăng ký nhiều, không có khả năng trúng tuyển hết, trong vòng thi thứ nhất cũng chỉ phân luồng đại khái. Mỗi trường đại học có tiêu chí trúng tuyển khác nhau, nhưng phần lớn chỉ cần tiến hóa giả đạt đủ tiêu chuẩn, không cần phải học quá tốt.

Một trường đại học chất lượng theo đuổi đức nghệ song hinh*, khó tránh khỏi yêu cầu cao đối với thí sinh.

*德艺双馨: thành ngữ Trung Quốc, chỉ tài đức và kỹ năng (nghệ thuật) đều có tiếng thơm

Những người không thi vào trường quân đội có thể được cộng thêm điểm ưu tiên.

Tư Thần tự làm bữa tối cho mình, sau khi ăn xong thì dạy toán cho Trường Sinh Uyên, nhìn lại thời gian thì đã là 9 giờ tối.

Cậu vào trang web, xác minh ID và thẻ dự thi, bắt đầu kiểm tra kết quả.

Hai môn cộng lại được 99 điểm, đạt 19,8% tổng điểm cá nhân.

【 Chúc mừng bạn ! Bạn đã thành công vượt qua vòng thi thứ nhất của đại học Bạch Đế! 】

【 Vui lòng mang theo các giấy tờ liên quan và đến Hiệp hội Tiến hóa để khám sức khỏe trước 20:00 ngày 4 tháng 5 】

Màn hình phụ xung quanh có hiệu ứng pháo hoa chúc mừng.

Tư Thần thuận tay click chuột xem thử năm nay điểm trúng tuyển phần thi luận của đại học Bạch Đế.

– Đại học Bạch Đế (Xếp hạng: 201)

– Học viện chiều cao (Xếp hạng chuyên ngành: 18)

– Điểm trúng tuyển thi luận: 93.

Bàn tay nắm chuột của Tư Thần khựng lại: “… Bây giờ thi thạc sĩ khó như thế này à?”

Trường đại học Bạch Đế là một trường kém danh tiếng mà điểm trúng tuyển đã lên đến 93, thật khủng bố.

Trên thực tế, thí sinh có thể đăng ký vào trường Bạch Đế chỉ có 6 người, người có điểm thấp nhất là 93 điểm.

Mấy ngàn dặm ngoài khu Bắc Thành.

Tống Tử Ngọc ôm đầu khóc rống: “93 điểm, quá cao! Năm nay Bắc Thành cũng chỉ lấy có 79 điểm! Sao Bạch Đế lại lấy tới 93 điểm! Rốt cuộc năm nay tôi thi với ai vậy hả!”

***

Ngày 4 tháng 5.

3 giờ chiều, Tư Thần đến chi nhánh của hiệp hội tiến hóa giả ở khu Giang Xuyên.

Tống Thanh Ngọc không thể mỗi ngày đưa đón cậu được, nên cậu đi phương tiện giao thông công cộng đến.

Ngày 4 tháng 5 mỗi năm là ngày bận rộn nhất của hiệp hội. Nhiều tiến hóa giả không đi thi sẽ tự động không đến để tránh ảnh hưởng đến các thí sinh tham gia thi thực tế.

Người có thể vào đây đều đã qua được vòng thi thứ nhất, trên mặt họ là sự vui vẻ không thể kiềm chế.

Tư Thần tự mình đi đăng ký số báo danh, trước cậu còn có 46 người đang xếp hàng chờ.

Có 3 phòng thi. Tư Thần nhìn thử, cậu đang đứng ở hàng cuối của đội ít người nhất.

Trông cậu rất giản dị, chỉ mặc một áo thun trắng và quần jean.

Nhưng là một người sinh ra với vẻ đẹp lóa mắt, chỉ đứng im bất động nhưng chẳng khác gì một bình hoa quý giá, ai ai cũng đánh mắt nhìn.

Đặc biệt là Quý Lăng Tinh vừa lấy xong số báo danh, gần như không thể dời mắt.

Hắn không tự chủ mà đứng phía sau lưng Tư Thần.

Tư Thần đang cúi đầu xem thể lệ tuyển sinh, không thèm quan tâm.

Vì vậy, Quý Lăng Tinh nhịn không được mà ho khan.

“Khụ!”

“Khụ, khụ khụ!”

Khi Quý Lăng Tinh gần như ho văng cả phổi ra ngoài, Tư Thần cuối cùng cũng quay đầu nhìn.

Biểu tình vẫn lạnh nhạt như cũ.

Giống như lúc trước từ chối hắn, cũng như khi báo cáo giáo viên để cảnh cáo hắn.

Quý Lăng Tinh vô cớ nổi giận.

Hắn cười đầy ác ý: “Bạn học Tư, cậu thi vào chuyên ngành quân đội để khiến bản thân có giá hơn à?”

Tư Thần mím môi.

Thanh âm của Quý Lăng Tinh không nhỏ, xung quanh đã có người tò mò nhìn sang.

Phần lớn thời gian vừa qua, Tư Thần luôn hành động kiệm lời, cực kỳ cẩn trọng.

Vì cậu biết rõ, xã hội này ngoài mặt thì tôn trọng pháp luật, nhưng bên trong vẫn không ngừng tìm cách chà đạp kẻ yếu. Cậu không có quyền được kiêu ngạo.

Nghe qua có chút tàn khốc, nhưng bạn không thể có công bằng nếu chỉ biết bô bô miệng giảng đạo lý.

“Giận rồi?” Quý Lăng Tinh bỗng cảm thấy sảng khoái: “Đừng nói là cậu ráng leo lên chỗ Tống Thanh Ngọc để có tư cách ngồi chung mâm với tôi nhé?”

“Tôi chỉ đang suy nghĩ.” Tư Thần từ từ gấp tờ giấy thể lệ tuyển sinh lại: “Tôi có thể chấp nhận được hậu quả tệ nhất hay không.”

Khi cậu sống, cậu thích giả vờ yếu thế, tranh thủ sự đồng tình và giúp đỡ của người khác. Nhưng trưởng thành bằng luật rừng, Tư Thần hiểu rõ hơn ai hết, chỉ có sức mạnh mới nhận được sự tôn trọng từ người khác.

Hậu quả tệ nhất là bị tống vào ngục giam một thời gian, đến khi được thả ra ngoài sẽ bỏ lỡ cơ hội thi lên thạc sĩ, hoặc là bị công ty sa thải.

Nhưng không sao, cậu có thể đến dã khu một mình. Có một chuyện khiến cậu do dự, không biết về sau có cơ hội gặp được Tống Bạch hay không, để hỏi ngài ấy chuyện của Trường Sinh Uyên.

Ánh mắt Tư Thần liền trở nên ngoan độc.

Giống như một con vật nhỏ trong một đêm đã hóa thành quái vật ăn thịt người.

Tư Thần đấm một quyền vào mặt Quý Lăng Tinh.

Cậu không kiềm chế lực đạo, nguồn năng lượng trung tâm của Quý Lăng Tinh đã kích hoạt lớp phòng ngự tự động. Nhưng ai nấy đều có thể nghe tiếng thủy tinh răng rắc vỡ vụn.

Quý Lăng Tinh ngã xuống đất, gương mặt lõm xuống, vành tai văng ra những vật thể đỏ trắng.

Tư Thần vẫn vô cùng bình tĩnh.

Cú đấm tiếp theo là vào ngực, mục tiêu là nguồn năng lượng trung tâm của Quý Lăng Tinh.

“- Dừng lại!”

Nhân viên hiệp hội la lên.

Nhưng tiếng hô chỉ làm cho động tác của Tư Thần dừng lại trong chớp mắt.

Tư Thần vẫn hạ thủ.

Cậu rút tay ra khỏi l*иg ngực đẫm máu của Quý Lăng Tinh.

Cậu còn bóp nát nguồn năng lượng trung tâm của hắn.

Chuyện này xảy ra gần như trong phút chốc.

Quý Lăng Tinh sẽ không chết. Chỉ cần nhà hắn chịu bỏ tiền ra, vài tháng nữa vẫn sẽ là một tiến hóa giả bình thường.

Nhưng kỳ thi này, không cần tham gia nữa.

Tư Thần đứng dậy, lấy giấy lau máu trên tay.

Nhân viên bắt đầu gọi điện, hẳn là đang gọi cho bệnh viện và cục an ninh.

Tư Thần cũng gọi điện. Cậu gọi cho Quý Sở Nghiêu.

Bắc Thành cách Giang Xuyên 8 múi giờ, bây giờ ở Bắc Thành hẳn là đêm khuya.

Tư Thần cúi đầu, nhìn những mảnh vỡ găm vào mu bàn tay, có cảm giác không chân thật: “Quý Sở Nghiêu…”

Quý Sở Nghiêu nhạy bén nhận ra sự run rẩy trong giọng nói của Tư Thần: “Sao vậy?”

“… Tôi đánh người.”

Hô hấp Quý Sở Nghiêu dừng lại một giây, hỏi: “Đã chết chưa?”

“Chưa.”

“Có nhiều người thấy à?”

“Rất nhiều. Còn gọi cho cục an ninh.” Tư Thần giải thích: “Là bạn cùng phòng đại học của tôi.”