Chương 114

Học tiến sĩ hai năm, Quý Sở Nghiêu đã phải đi tới hơn 10 không gian gấp khúc có nền văn minh Cơ Giới để đi tìm bóng dáng của Đồ Linh.

Trước mắt chỉ mới công nhận có ba Chủ thần ở nền văn minh Cơ Giới là Đồ Linh, Zeus, Nữ Oa. Tư Thần ở không gian gấp khúc đã gặp được hai người.

Cậu cảm thấy Zeus không xứng làm Chủ thần lắm, có vẻ như bản thể đã bị Đồ Linh làm cho nổ tung rồi.

“Hình như anh rất thích Đồ Linh?” Tư Thần thử hỏi.

Quý Sở Nghiêu: “Không hẳn là thích. Cha tôi rất ngưỡng mộ ngài ấy, từ nhỏ đã đọc tài liệu về ngài ấy nên có chút quen thuộc.”

Thật ra Quý Tư Thành chỉ là muốn nịnh nọt Đồ Linh trong thân thể nhỏ thôi.

Quý Sở Nghiêu hỏi: “Cậu có muốn gặp cha tôi không?”

Tư Thần: “… Thôi, tôi không thoải mái lắm.”

Gương mặt của Quý Tư Thành thường xuyên xuất hiện trên TV, sách tuyên truyền, thậm chí có cả sách giáo khoa, trông vừa giỏi giang và uy nghiêm.

Thật ra Tư Thần sợ mình sẽ gặp phải kịch bản cũ như “Cho cậu 500 triệu, rời khỏi con trai tôi ngay.”.

Nếu cậu là Quý Tư Thành, cậu sẽ tìm mọi cách đánh rớt hết những người đàn ông dám trộm con trai mình đi.

Quý Sở Nghiêu cũng không ép cậu.

Tư Thần: “Tôi muốn về Giang Xuyên.”

Ở đảo Tứ Quý tuy thoải mái nhưng đây không phải nhà của cậu.

Muốn về Giang Xuyên, trước tiên phải ngồi xe đến Bắc Xuyên, rồi từ Bắc Xuyên bắt xe về.

Quý Sở Nghiêu nghĩ nghĩ: “Để tôi sắp xếp người chở cậu về.”

Tư Thần không từ chối.

Quý Sở Nghiêu như bậc cha mẹ la rầy lải nhải bên tai con cái: “Sau khi về thì phải chuẩn bị cho kỳ thi. Nhiệm vụ nguy hiểm thì đừng đi. Cứ xin nghỉ, Tống Thanh Ngọc sẽ thông cảm. Nếu có thể đậu đại học Bạch Đế thì tốt, không đậu thì tôi sẽ tìm cách liên hệ với ngài Tống cho cậu.”

Tư Thần đáp: “Hẳn là không đến mức không đậu đâu.”

Từ nhỏ cậu đã là một con mọt sách, quay về trường thi chẳng khác gì quay về tổ ấm thứ hai.

Quý Sở Nghiêu không muốn tạo áp lực tâm lý cho Tư Thần nên gật đầu: “Đúng vậy, chủ yếu do chất lượng học sinh đăng ký vào đại học Bạch Đế tương đối khá, tôi nghe nói toàn là những người được đề cử cao trong việc thừa kế các gia tộc lớn.”

Tư Thần: “Đúng vậy.”

“Đề thi của đại học Bạch Đế hẳn là không gian gấp khúc của nền văn minh Hỗn Độn.” Quý Sở Nghiêu bổ sung: “Khi cậu về có thể hỏi Tống Thanh Ngọc một chút, anh ta là họ hàng đời thứ tư của Tống Bạch. Tống Bạch là người tương đối đặc biệt, ông ấy không có đời sau, người của nhà họ Tống đều muốn tìm một người thừa kế ông ấy.”

“Trong thời gian này, đừng để Tiểu Uyên tiến hóa thêm, sẽ không thể khống chế.”

“Được.”

Đầu ngón tay trái của Quý Sở Nghiêu gõ gõ lên cái nhẫn trên bàn tay phải của mình: “Có phải tôi quản cậu hơi nhiều không?”

Tư Thần ngồi ở ghế sau, từ từ nhắm mắt: “Không có.”

Thật ra cậu không ghét.

Tư Thần chậm rãi nói: “… Còn có… Tôi và Bùi Hàm Ngọc chỉ yêu đương một quãng thời gian ngắn khi còn học quân sự. Chỉ có hai tháng, sau này không gặp nhau nữa.”

Khóe miệng Quý Sở Nghiêu cong lên: “Tôi biết rồi.”

***

Quý Sở Nghiêu chở Tư Thần ra sân bay, sau đó lái xe trở về nhà chính.

Quý Tư Thành mở cửa, khó tránh khỏi chăm chú quan sát con trai mình.

Quý Sở Nghiêu nói: “Cha đừng nhìn nữa, người ta đi rồi.”

“Vậy…”

Quý Sở Nghiêu: “Đã sắp xếp chuyến bay cho cậu ấy, là máy bay tư nhân. Khoảng 18 tiếng sau sẽ tới Giang Xuyên. Quà kỉ niệm có hai lọ thuốc gen cấp 7 và súng năng lượng mới phiên bản mới nhất.”

Quý Tư Thành: “Gần đây trong gia tộc có lưu truyền những tin đồn xấu, cha đã dọn dẹp sạch sẽ rồi.”

Lúc trước, khi Quý Sở Nghiêu một thân đầy máu ôm Tư Thần đi ra khỏi không gian gấp khúc, chờ Quý Tư Thành kịp phản ứng thì lời đồn đã lan xa.

Quý Sở Nghiêu đương nhiên không bị những lời đồn đãi đó ảnh hưởng. Quý Tư Thành lo lắng là vì sợ chúng lại động chạm đến người khác.

Quý Sở Nghiêu dò hỏi: “Cha à, cha không muốn gì sao?”

Quý Tư Thành khoát khoát tay: “Có thể gặp được người mình thích quả là không dễ dàng, ở nhà chúng ta, xét về điều kiện vật chất thì ai cũng nghĩ người con chọn là trèo cây cao. Nhưng nếu đó là người con chọn thì hẳn thằng bé là một người tốt.”

Ánh mắt của Quý Tư Thành dừng trên mặt của Quý Sở Nghiêu, nhưng lại không phải nhìn con trai của mình.

Ông đang nhìn Đồ Linh.

Tư Thần lớn như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cậu hưởng đãi ngộ được chuyên cơ đưa đón.

Không gian trong máy bay tư nhân không quá rộng vậy mà lại có đầy đủ tiện nghi, thậm chí còn có một phòng tắm, sau khi tắm xong có thể ngồi xông hơi.

Tư Thần quyết định sẽ dành 12 tiếng để dạy Trường Sinh Uyên học toán, 6 tiếng để ngủ.

Khi xuống máy bay, Trường Sinh Uyên đã thút thít nhớ được hai hàng đầu tiên của bảng cộng số 9.

Tư Thần cảm thấy vô cùng vui mừng.

Máy bay hạ cánh ở sân bay của nhà họ Quý, tài xế phụ trách đưa đón cậu đã chờ sẵn từ trước.

Đến Tư Thần cũng cảm khái, chẳng trách nhiều người muốn trèo cao để được gả vào danh gia vọng tộc như vậy.

Chất lượng sinh hoạt cuộc sống quá cao, tốc độ gần như nhanh chóng mặt, có thể nói là bằng 50 năm phấn đấu của người bình thường.

Nhà cậu đã trống vắng suốt một tháng qua, cũng may có máy thông gió và máy lọc khí, không có phủ bụi hay mùi hôi.

Tư Thần khởi động máy tính, đăng nhập vào tài khoản của công ty, nhìn thấy hộp thư đầy ứ, thông báo nổ bạo.

Không gian gấp khúc 2A này cũng có những nhân viên khác trong công ty tham gia, tính cả cậu là có 8 người.

Nhưng ngoài cậu, không còn ai sống sót.

Thoát ra khỏi không gian gấp khúc đó chỉ có 5 người.

Nếu là cấp 3A hoặc cao hơn, chết nhiều người như vậy là chuyện bình thường.

Nhưng không gian gấp khúc này chỉ có 2A!

Tư Thần chọn vài tin để trả lời. Không ngờ đã 10 giờ tối mà tổ trưởng vẫn còn tăng ca.

Tống Ngọc Thanh: Đã nhận.

Tống Ngọc Thanh: Có thời gian rảnh thì viết báo cáo, có thể lấy điểm và tiền thưởng.

Nhắn xong, liên kết nội bộ bị gián đoạn.

Đáng lẽ ra chuyện này là do đội trưởng đội Long Tước thông báo với Tư Thần… Nhưng nếu Tống Thanh Ngọc nhìn thấy thì cũng lười tìm người trung gian chuyển lời giúp, hắn trực tiếp nói cho cậu luôn.

Ghi chép báo cáo là nghĩa vụ thứ nhất của nhân viên trong hợp đồng.

Nếu không thì công ty cũng sẽ không nuôi mấy trăm đến cả ngàn tiến hỏa giả mỗi tháng như vậy.

Tống Thanh Ngọc: Lần sau nếu còn gặp chuyện như vậy, không cần làm đơn xin nghỉ phép. Cậu không có kinh phí thì sẽ được nhận trợ cấp đi lại.

Tư Thần: Đã hiểu, cảm ơn sếp.

Đây là lần đầu tiên cậu làm đơn xin nghỉ phép, chưa quen với công việc lắm.

Tư Thần click chuột, trên màn hình nhảy ra thông báo nhắc nhở, đại khái là nếu nhân viên nói dối dẫn đến công ty đưa ra quyết sách sai lầm sẽ phải chịu truy cứu trách nhiệm hình sự.

Tư Thần tin rằng cú click chuột kế tiếp thì máy tính sẽ bị công ty theo dõi. Mỗi lần cậu sửa báo cáo sẽ bị ghi chú lại.

Cậu suy nghĩ một lát thì mở điện thoại ra liên lạc với Quý Sở Nghiêu.

– Bây giờ tôi phải viết báo cáo. Có nên viết chuyện của Zeus không?

Quý Sở Nghiêu trả lời rất nhanh.

– Có. Những gì nên biết cũng đã biết. Hơn nữa, viết về Zeus có thể giúp cậu kiếm thêm điểm.