Mặt trời chói chang trên cao, sóng nhiệt bỏng rát thiêu đốt vạn vật. Một cậu bé gầy yếu lặng lẽ chuồn ra từ nhà kho tối tăm. Cách đó không xa, vang lên những âm thanh chém gϊếŧ liên hồi. Cậu biết, lúc này bọn họ đang tiến hành đợt tuyển chọn tiếp theo cho "Thiếu Chủ Đêm Đen".
Cậu bé co mình ngủ đông bên ngoài nhà kho, gần vòng bảo hộ được chắn bằng lưới sắt. Cố vươn cổ ra ngoài để quan sát, dường như mơ hồ nghe thấy tiếng còi cảnh sát vang vọng.
Giây tiếp theo, cậu thấy một cậu bé khác đang kéo mình chạy như điên về phía trước. Cả hai liều mạng bỏ trốn, nhưng vẫn bị đuổi kịp. Cậu thấy cậu bé kia dùng hết sức đẩy mình ra, còn bản thân cậu bé kia thì bị người ta hung hăng ghì chặt xuống đất. Những kẻ xung quanh mang gương mặt như ác quỷ đến từ địa ngục, giơ những ống tiêm lên cao. Dù cậu gào thét đến mức nào, cũng không thể ngăn cản...
Tư Nam từ cơn mộng choàng tỉnh dậy, trong đầu vẫn hiện lên ánh mắt kiên quyết của đứa bé kia. Đôi mắt ấy… anh đã tìm suốt 22 năm.
Anh đứng dậy, kéo ngăn kéo ra, đổ hai viên thuốc vào miệng rồi nuốt xuống. Anh liếc nhìn đồng hồ, giờ là 6:00 sáng. Anh chợt nhớ đến lời của Phó Trầm Xuyên đã nói với mình trên đường đưa anh về hồi tối qua.
“Chuyện tính hướng của Đỗ Tang không thể giấu được nữa. Huống hồ, chuyện này cũng chẳng có gì to tát. Pháp luật đều đã cho phép, thì có gì quan trọng hơn mạng người chứ?” Phó Trầm Xuyên vừa lái xe, vừa tùy ý mà mở miệng.
Tư Nam không nói gì, anh thừa biết Phó Trầm Xuyên đang chờ mình lên tiếng, nhưng chẳng hiểu sao, anh lại cố tình không muốn nói.
Quả nhiên, cuối cùng Phó Trầm Xuyên thiếu kiên nhẫn, vẫn tiếp tục chủ đề: “Anh biết bí mật của anh ta, trong lòng anh ta đau khổ, vì vậy anh muốn giữ danh dự cho anh ta. Dựa vào thân phận của anh và tính cách của hai người, chỉ có một khả năng… anh từng làm cố vấn tâm lý cho anh ta. Nhưng mà, giáo sư Tư, khi đã dính đến một vụ án hình sự, quy tắc bảo mật của cố vấn tâm lý không còn hiệu lực. Anh hẳn là rất rõ điều đó đi.”
“Tôi cũng không có ý định là sẽ giấu.” Tư Nam quay đầu nhìn hắn, ánh đèn đường chớp tắt lướt qua gương mặt anh: “Là do các người chưa từng hỏi tôi.”
Phó Trầm Xuyên nghẹn lời. Hừm… nghẹn đến khó chịu. Đây đúng là một sơ sót của cảnh sát, bọn họ chưa từng điều tra đến Tư Nam. Nếu giờ hắn lại thảo luận với Tư Nam về mấy chuyện kiểu “công dân gương mẫu” hay ý thức tự giác báo cáo, e rằng chẳng hợp với con người của Tư Nam chút nào. Thế nên, hắn dứt khoát im lặng, chỉ tập trung lái xe.
“Ngày mai tôi sẽ đi.” Tư Nam lại là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
“Hả?” Phó Trầm Xuyên sững người một chút, rồi phản ứng lại… có lẽ Tư Nam đang nói đến chuyện vào cục trình bày tình huống: “À.” Mãi đến khi đỗ xe dưới lầu nhà Tư Nam, hắn mới quay đầu nhìn anh: “Giáo sư Tư, anh có thiếu tài xế không? Tôi miễn phí đấy!”
Bất thình lình, Phó Trầm Xuyên hỏi với giọng điệu hơi nhây khiến cho Tư Nam rùng mình một cái, lập tức mở cửa xe, bước nhanh xuống. Phía sau vang lên tiếng cười không kìm được của Phó Trầm Xuyên, ừm… xem như hòa nhau một ván.
Trong văn phòng đội hình sự, Hầu Duệ bưng ly cà phê bước nhanh vào, dừng lại một chút bên chỗ ngồi của Đào Hân, rồi huých khuỷu tay chọc cô: “Nhìn thấy chưa? Kia đúng là kiểu khác biệt với thế gian, thanh cao và thoát tục đó. Nói thật, nếu hồi đại học tôi mà có một người thầy như vậy, đảm bảo giờ đã là ngôi sao mới nổi của giới tâm lý học rồi. Đương nhiên, tôi thẳng, Hân Hân, cô rõ nhất mà!”
Đào Hân gõ một cú vào đầu anh, tiện tay nhận lấy ly cà phê: “Bị ngốc hả? Có một đại mỹ nam như đội trưởng đứng sờ sờ trước mắt, thì thanh cao thoát tục có là gì chứ! Với lại, anh thẳng hay không thẳng, không quan trọng, chẳng ai quan tâm đâu!” Nói xong, cô quay sang liếc nhìn Quan Phong, người vẫn đang ngơ ngác đần ra như bức tượng: “Lão Quan, anh đừng có mà học theo anh ta đấy!” Dứt lời, cô bưng ly cà phê, lập tức bước vào phòng họp.
Quan Phong liếc nhìn Hầu Duệ, nuốt nuốt nước miếng: “Khoan đã, tiểu Duệ, một năm nay đội trưởng đã trải qua chuyện gì thế?!”