Việc huấn luyện hằng ngày không cần phải nói nhiều, đến chập tối, Matsuda Jinpei mới nhớ ra hình như mình quên hỏi địa chỉ buổi giao lưu ở đâu.
Vì rất hứng thú với máy móc, sở thích được bồi dưỡng từ nhỏ khiến ngón tay anh vô cùng linh hoạt. Matsuda Jinpei một tay soạn tin nhắn gửi cho Hagiwara Kenji: [Địa chỉ ở đâu? Thời gian cụ thể.]
Gửi xong, Matsuda Jinpei đang định cất điện thoại lại vào túi, lại không ngờ điện thoại nhanh chóng rung lên.
Chàng thanh niên tóc xoăn mở điện thoại ra lần nữa, nhìn cái tên trên màn hình, anh khựng lại trong giây lát.
Hagiwara Kenji: [Chỗ chúng ta từng đến rồi đó~[Tim][Tim]
Tái bút: Rõ ràng là trước đây Jinpei cậu có bao giờ hỏi vấn đề này đâu.]
Vì trước giờ toàn là Hagiwara Kenji ép Matsuda Jinpei đi cùng, Matsuda Jinpei căn bản không cần tự nhớ địa chỉ và thời gian, nếu quên thì cứ thế bùng luôn lời mời.
Matsuda Jinpei cúi đầu nhìn tin nhắn được hồi âm trên màn hình, mắt anh lóe lên, nhưng ngón tay vẫn rất linh hoạt tiếp tục gõ chữ.
Matsuda Jinpei: [Ừ, tôi quên rồi.]
Hagiwara Kenji: [Hết cách thật. Mặc dù Jinpei trở nên độc lập, không cần tôi nhắc nhở, lẽ ra tôi nên vui. Nhưng mà Kenji không được cần đến cũng sẽ cô đơn đó~]
Matsuda Jinpei: [Đừng nói như kiểu tôi không thể tự lo liệu được.]
Hagiwara Kenji: [Nhưng tôi nói thật mà? Trở nên đáng tin cậy ở nơi tôi không thấy hay sao… xem ra tôi cũng phải cố gắng hơn mới được.]
Matsuda Jinpei: [Không cần thiết.]
Matsuda Jinpei: [Thay đổi quá lớn ngược lại sẽ khiến người ta phiền não.]
Hagiwara Kenji: [Jinpei, cậu đang nói chính mình đấy à?]
Matsuda Jinpei: [……]
Hagiwara Kenji nhìn tin nhắn toàn dấu chấm lửng này, đang định thoát ra để tiếp tục gửi tin nhắn, lại đột nhiên chú ý tới một điểm.
Với dòng điện thoại hiện tại, sau khi gửi tin nhắn xong, cuối cùng đều sẽ có một dòng thông báo [-end-].
Nhưng dòng [……] ngắn ngủi này, bên dưới lại không xuất hiện thông báo.
Hagiwara Kenji nhướng mày, nhấn nút đi xuống, sau mấy hàng trống, anh nhìn thấy dòng tái bút ở tít bên dưới.
Đúng lúc này, Morofushi Hiromitsu đi ngang qua, đang định chào hỏi người bạn: "A, Hagiwara, buổi giao lưu tối nay…"
Nhưng lời còn chưa dứt, anh đã thấy người bạn cùng khóa nổi tiếng nhất trong nhóm của họ, dùng tay cầm điện thoại che mặt, nhìn kỹ thì tai còn hơi đỏ.
Morofushi Hiromitsu không khỏi có chút tò mò, phải biết Hagiwara là người nổi tiếng nhất trong số họ, giỏi đối phó với người khác phái nhất.
Bình thường ngoài thời gian ở cùng Matsuda, xung quanh Hagiwara Kenji lúc nào cũng có ít nhất ba cô gái vây quanh.
Ở một đất nước mà nạn bắt nạt nghiêm trọng như Nhật Bản, với thuộc tính dễ bị đồng giới ghen ghét này, Hagiwara Kenji lại gần như không bị ai thù ghét xa lánh.
Dù có hâm mộ ghen tị đến đâu, các nam sinh khác đều có phản ứng kiểu "A, dù sao đó cũng là Hagiwara, chịu thôi."
Hagiwara Kenji luôn tỏ ra ung dung tự tại trong các mối quan hệ xã hội. Rất hiếm khi thấy cậu ấy có phản ứng - không tự nhiên như vậy?
Morofushi Hiromitsu bước tới vài bước, chào hỏi: "Hagiwara."
"...Hiro?" Hagiwara Kenji bỏ tay xuống, thở ra một hơi: "Chào buổi chiều, mà nói mới nhớ, Furuya đâu rồi?"
"Cậu ấy vẫn ở trong ký túc xá, nói là đợi gần đến giờ thì gọi." Morofushi Hiromitsu cong mắt lên, đôi mắt mèo ánh lên ý cười: "Còn cậu, vừa thấy gì thế? Tai đỏ hết lên rồi kìa."
Hagiwara Kenji sờ tai, cúi đầu trả lời tin nhắn xong, mới cất điện thoại vào túi: "Là Jinpei, đôi khi Jinpei thật sự rất đáng sợ."
Morofushi Hiromitsu tò mò nghiêng đầu: "Hửm? Xảy ra chuyện gì à."
Hagiwara Kenji không trả lời thẳng, mà hỏi ngược lại: "Hiro, cậu thấy Jinpei là người thế nào?"
"Ừm... Năng lực xuất sắc, khả năng hành động rất đáng nể?" Morofushi Hiromitsu trả lời.
"Không, ý tôi là tính cách, tính cách…" Hagiwara Kenji bổ sung.
"Tính cách à... Hơi nóng nảy, có chút tùy hứng? Nhưng có niềm tin đủ kiên định?"
"Còn đối nhân xử thế?"
"Tùy hứng. Ngoài những người đặc biệt ra, thì hoàn toàn là tính cách chỉ làm theo ý mình." Morofushi Hiromitsu nhớ lại: "Cậu ấy không quan tâm lắm đến cách nhìn của người khác, nhưng tôi lại thấy tính cách như vậy thực ra rất tốt."
Morofushi Hiromitsu cười hỏi: "Sao đột nhiên cậu lại hỏi chuyện này?"
"Vậy cậu có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Jinpei khi hẹn hò không?" Hagiwara Kenji hỏi.
Morofushi Hiromitsu im lặng một chút, rồi lắc đầu: "Xin lỗi, hơi khó tưởng tượng."
Hagiwara Kenji cười: "Thế nên ngay cả Hiro cũng nghĩ vậy à."
Vẻ mặt anh lộ chút đắc ý: "Thực ra Jinpei cũng rất nổi tiếng, chỉ là vẻ mặt lạnh lùng đó đáng sợ quá. Thực ra có không ít cô gái hỏi tôi Jinpei thích gì đó?"
"Tiếc là Jinpei hình như hoàn toàn không để ý đến phương diện này, làm không ít người tổn thương rồi."
Hagiwara Kenji và Morofushi Hiromitsu cùng đi về phía ký túc xá của Matsuda Jinpei, cũng đến lúc phải xuất phát rồi.
"Mà những cô gái đó ấn tượng đầu tiên về tính cách của Jinpei là... ừm, hơi khó ở? Nóng nảy, trông đáng sợ? Dễ xù lông? Có cảm giác xa cách?" Hagiwara Kenji nhớ lại đánh giá của họ, khóe miệng nhếch lên: "Nhưng thực tế, Jinpei là một gã cực kỳ bình tĩnh, tư duy logic đáng sợ. Hơn nữa còn siêu thẳng thắn."
Matsuda Jinpei thích máy móc, thích tháo dỡ, anh rất hứng thú với mọi sự vật xung quanh, đặc biệt là những thứ có kết cấu hơi phức tạp. Mà thứ chống đỡ cho tất cả những điều này, là khả năng tư duy và logic mạnh mẽ.
"Khi một người lợi hại như vậy, nghiêm túc nói thẳng những lời thật lòng, sức sát thương luôn rất đáng sợ đúng không?"
Ký túc xá của Matsuda Jinpei đã ở ngay trước mắt. Hagiwara Kenji gõ cửa: "Jinpei, đi thôi!"
"Ra ngay." Bên trong truyền ra tiếng đáp lại. Matsuda Jinpei khoác thêm một chiếc áo khoác ngắn tay, cầm lấy chiếc điện thoại vứt tùy tiện bên cạnh, trên màn hình chưa tắt là một tin nhắn chưa hồi âm.
Là của Hagiwara Kenji: [Thế tôi qua tìm cậu bây giờ nhé?]
Mà ngay trên tin nhắn đó, là tin [……] Matsuda Jinpei gửi cho Hagiwara Kenji.
Tiếp tục kéo xuống dưới nữa sẽ thấy dòng chữ bên dưới dấu chấm lửng: [Tái bút: Câu thứ ba của tin nhắn thứ sáu từ trên xuống, xóa chữ "không" đi. Tôi không định nhớ mấy chuyện tôi không hứng thú đâu, nên cứ như trước đây, giao cho cậu nhắc tôi đấy. Tôi cần cậu, không cần phải phủ nhận điều này.]
Matsuda Jinpei tắt điện thoại, mở cửa, nhìn hai người bạn ngoài cửa: "Còn hai người kia đâu?"
"Dĩ nhiên là đến tìm cậu trước, rồi đi tìm Furuya và Lớp trưởng..." Hagiwara Kenji quen thói khoác vai Matsuda Jinpei: "Nhưng nói thật, Lớp trưởng hoàn toàn là đi cho đủ số mà."
"Dù sao thì cậu ấy cũng có bạn gái rồi." Matsuda Jinpei thản nhiên đáp.
Morofushi Hiromitsu cười nói: "Ừm, dù sao thì cuối cùng cũng sẽ thành show diễn một mình của Hagiwara thôi đúng không?"
"Đổ lỗi cho tôi à?" Hagiwara Kenji giả vờ tức giận: "Chẳng lẽ không phải vì các cậu ai cũng chỉ chú ý đồ ăn, hoàn toàn không đếm xỉa đến mấy cô gái đối diện sao? Date có bạn gái rồi, không thể bắt cậu ấy ra mặt được. Các cậu có biết tôi đã cố gắng thế nào để không khí không bị gượng gạo không!"
"Ừ ừ, vất vả cho cậu rồi." Matsuda Jinpei trả lời qua quýt.
"Câu "các cậu" đó chắc không bao gồm tôi đâu nhỉ?" Morofushi Hiromitsu thong thả nói: "Thái độ của tôi cũng không tệ lắm, đúng không?"
"Đúng vậy, rất không tệ. Nếu không phải sau khi giao lưu xong, ngay cả bước trao đổi số điện thoại cũng bỏ qua mà chuồn thẳng, thì còn tốt hơn." Hagiwara Kenji nói đầy ai oán: "Dù có trao đổi số điện thoại, Hiro cậu cũng hoàn toàn không chủ động gì cả."
Morofushi Hiromitsu sờ má, ngượng ngùng nói: "À... vì không biết nên nói gì?"
"Nhưng dù sao cũng đỡ hơn Zero."
"Đừng lấy mình so sánh với Furuya chứ! Gã Zero đó thần kinh thô còn hơn cả Jinpei đấy!"
"Này này, tôi còn ở đây đấy. Mấy lời này không phải nên nói sau lưng tôi à?" Matsuda Jinpei châm chọc.
Hagiwara Kenji thở dài thườn thượt: "Các cậu đúng là lãng phí khuôn mặt đẹp trai của mình quá."
Matsuda Jinpei: "Thế thì xin lỗi nhé."
Trong lúc đó, họ cũng đến trước cửa ký túc xá của Furuya Rei, tập hợp đủ người xong, nhóm năm người cùng nhau đi đến địa chỉ đã hẹn.
Trên đường đi, họ thấy một cửa hàng tiện lợi hay ghé, trước cửa vừa thay một cái xe nhún trẻ em mang đậm không khí Giáng Sinh, hôm trước lúc Matsuda Jinpei đến mua thuốc vẫn chưa có.
Matsuda Jinpei liếc qua không mấy để ý, còn Hagiwara Kenji thì tò mò: "Còn hơn nửa năm nữa mới đến Giáng Sinh mà?"
"Mua nhầm à?" Morofushi Hiromitsu đoán.
Furuya Rei thì khá thờ ơ: "Chuyện này không quan trọng, mà nói mới nhớ, tối nay đi đâu ăn?"
Những người còn lại: "..."
Furuya Rei ngơ ngác: "Hửm? Sao tự dưng không ai nói gì vậy?"
Hagiwara Kenji mang vẻ mặt "hết thuốc chữa": "Furuya, cậu còn nhớ chúng ta ra ngoài làm gì không?"
Furuya Rei: "... Ăn cơm? Có gì không đúng à?"
Matsuda Jinpei cười khẩy một tiếng, lập tức châm ngòi cho Furuya Rei. Furuya Rei lập tức xù lông: "Này! Matsuda, cái phản ứng đó của cậu là sao."
Hagiwara Kenji ôm mặt, bi thương nói: "Chúng ta đi giao lưu mà Furuya!"
"... Giao lưu và ăn uống thì có gì mâu thuẫn à?" Furuya Rei bị kéo lệch trọng tâm.
"Không, trọng điểm của một buổi giao lưu bình thường không phải là cơm mà là người!!" Hagiwara Kenji cảm thấy bạn cùng khóa của mình không cứu nổi nữa rồi.
Furuya Rei lại nhún vai, kỳ quái nói: "Mảng đó không phải việc của Hagiwara cậu sao? Không phải đã nói tôi chỉ đi cho đủ số à?"
Hagiwara Kenji cứng họng.
[Cứu mạng hahahahahaha các anh đang diễn tấu hài à!!]
[Sao mà hài hước thế này các anh ơi hahaha!]
[Quá đáng quá đáng!!]
[Rei Rei thời Học viện Cảnh sát vậy mà lại thẳng thật sự!!! Hahahahahaha!!! Hagiwara bất lực quá haha!]
Matsuda Jinpei dời tầm mắt, nhìn phản ứng trên màn hình Bình luận đang mở.
Lúc anh rời phòng, anh đã mở livestream. Anh nhớ lúc tắt livestream lần trước, có người nhắc muốn xem Furuya, hình như cũng có người vì lời của Hagiwara mà chú ý đến buổi giao lưu, cái sau anh không chắc lắm, lúc đó không nhìn rõ.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, cuộc sống thường ngày ở Học viện Cảnh sát không có gì thú vị, nhưng nếu là buổi giao lưu thì dùng để livestream chắc sẽ thú vị hơn nhỉ?
Tuy Matsuda Jinpei không thích bị chú ý, nhưng nếu làm vậy có thể cứu được người bạn thân từ bé, anh cũng không ngại làm mấy chuyện này.
Nhưng, Matsuda Jinpei hoàn toàn không ngờ tới, hiệu quả livestream lại bùng nổ trực tiếp.
Matsuda Jinpei xem xong các bình luận, một nửa bị che, một nửa là "hahaha", anh im lặng dời mắt sang người bạn cùng khóa tóc vàng của mình, thản nhiên bồi thêm một câu: "Nói mới nhớ, cái xe nhún Giáng Sinh ban nãy, các cậu có để ý không, tạo hình ông già Noel kia vậy mà lại có da màu đen."
"Có để ý, chắc là tô màu lỗi?" Date Wataru thuận miệng đáp.
Morofushi Hiromitsu thì cười khẽ: "Thực ra hơi giống Zero."
Furuya Rei ngơ ngác: "Giống tôi chỗ nào?"
Hagiwara Kenji nhận được ám hiệu bằng mắt của người bạn thân từ bé, nhanh nhảu thêm vào: "Haha, hơi muốn xem dáng vẻ Furuya ngồi lên đó ghê~"
Furuya Rei: "Này!!!"
Và ngay lúc này, Matsuda Jinpei thấy số lượng Bình luận tăng vọt, cùng một Nguyện vọng vàng óng có độ sáng tương đương với cái "đấm Tổng Thanh tra" trước đó, lại xuất hiện.
[Nguyện vọng: Cứu mạng, muốn xem Furuya Rei ngồi lên cái xe nhún Giáng Sinh kia quá!!!]
Matsuda Jinpei hài lòng nhếch mép - Tốt lắm, có mục tiêu cho hôm nay rồi.