Hagiwara Kenji có vẻ khá mong đợi chuyện thuê nhà, tâm trạng mấy ngày nay trông đều rất tốt.
Có lẽ cũng chính vì vậy, sự u ám của Matsuda Jinpei, đặt bên cạnh Hagiwara Kenji, lại càng thêm rõ rệt.
Matsuda Jinpei ban đầu còn có ý định che giấu, nhưng chuyện thiếu ngủ rất dễ biểu hiện ra mặt, mấy hành động nhỏ như hay ngáp vặt, quầng thâm mắt đều khá rõ ràng. Nên sau đó anh cũng lười chẳng buồn che giấu nữa.
"Chết tiệt, đây là sức mạnh của gương mặt đẹp trai sao? Người bình thường thức đêm mặt sẽ đổ dầu, còn cậu, Jinpei, ngược lại còn thêm một vẻ đẹp trai kiểu suy nhược!"
Hagiwara Kenji ở bên cạnh trêu chọc, nhưng vẫn không nhịn được nói một câu: "Không thể vì cậu biết mình đẹp trai mà cứ tùy tiện hành hạ bản thân như vậy chứ."
Matsuda Jinpei lười biếng gật đầu, gục mặt lên bàn làm việc, buồn ngủ rũ rượi.
"Cái này đúng là..." Hagiwara Kenji lẩm bẩm gì đó.
Matsuda Jinpei không nghe rõ, phản ứng chậm một nhịp mở mắt ra: "Hả? Cậu vừa nói gì."
"Không có gì." Hagiwara Kenji mỉm cười: "Tôi chỉ là đang mong chờ ngày mùng 7 tới thôi."
Matsuda Jinpei liếc anh một cái.
Vấn đề của Matsuda Jinpei ngay cả đồng nghiệp cũng nhận ra, Hagiwara Kenji không thể không chú ý. Nhưng kỳ lạ là, Hagiwara Kenji lại không hề biểu hiện ra chút nào. Như vậy cũng tốt, Matsuda Jinpei cũng không cần nghĩ cớ giải thích. Hagiwara Kenji không nói, anh liền coi như mình chưa bị lộ.
Sau đó, vào tối ngày 6 tháng 11, hay nói đúng hơn là rạng sáng ngày 7 tháng 11, Matsuda Jinpei nghe thấy tiếng gõ cửa lúc nửa đêm.
Đêm khuya, ký túc xá, tiếng gõ cửa. Đây là mở đầu phim kinh dị à?
Matsuda Jinpei đang tựa đầu giường đọc sách, anh ngẩng đầu nhìn ra cửa, đặt sách xuống, mang dép lê ra mở cửa, không ngoài dự đoán, anh nhìn thấy một gương mặt cười quen thuộc.
"Yo, chào buổi tối~" Hagiwara Kenji tay còn ôm gối của mình: "Hơi khó ngủ một chút, nên tôi nghĩ chắc cậu chưa ngủ, nên qua đây."
Matsuda Jinpei liếc người bạn thân mặc đồ ngủ: "Cậu là học sinh tiểu học ngày mai đi dã ngoại hả?"
"Cách ví von này của cậu... hình như trước đây đúng là có xảy ra rồi?"
Hagiwara Kenji đương nhiên lách vào, cười nói: "Lúc đó mong chờ đến mức không ngủ được…"
"Thế là chạy qua nhà tôi đánh thức tôi dậy, kết quả gần sáng thì tự mình lăn ra ngủ." Matsuda Jinpei cầm lại cuốn sách ở đầu giường, nói tiếp: "Ngày hôm sau còn cằn nhằn tôi ủ rũ."
"Haha, ra là có chuyện đó thật à?" Hagiwara Kenji chớp chớp mắt: "Tôi quên sạch rồi~"
"Mấy cái lịch sử đen tối liên quan đến cậu, cậu chẳng nhớ cái nào cả." Matsuda Jinpei nói.
"Cậu đang xem gì thế?" Hagiwara Kenji ghé qua nhìn, lập tức bị mấy thuật ngữ chuyên ngành bên trên làm cho đau đầu, anh rút cuốn sách khỏi tay Matsuda Jinpei, nhìn bìa sách, thấy dòng chữ lớn "Cấu trúc và Diễn giải chương trình Máy tính", Hagiwara Kenji chìm vào im lặng.
"... Ừm, hừm, tôi đột nhiên hình như biết tại sao dạo này cậu ngủ không ngon rồi đấy." Hagiwara Kenji nói một cách nghiêm túc.
Matsuda Jinpei: "Không liên quan đến cái này, đừng nghĩ nhiều."
Thứ tự trước sau bị đảo lộn rồi, chính vì không ngủ được, Matsuda Jinpei mới lôi cuốn sách này ra đọc.
Cũng giống như có người trên màn hình Bình luận phàn nàn là xem sách toán, nghe thầy giảng vật lý là buồn ngủ ngay, Matsuda Jinpei cũng muốn thử xem đọc loại sách khô khan này có ngủ được không. Kết quả là não của Matsuda Jinpei vào lúc rạng sáng lại càng tỉnh táo, ban ngày đọc không vào, nửa đêm hiệu suất ngược lại cao hơn một chút.
Matsuda Jinpei tuy thích tháo lắp, nhưng anh thích máy móc có thể tự tay mình sờ vào được hơn, chứ không phải thứ không thể chạm tới trên mạng.
Ai cũng có mặt mạnh và mặt không mạnh, Matsuda Jinpei thừa nhận mình không có thiên phú đặc biệt về mảng mạng, ít nhất là không bằng thiên phú tháo lắp của anh. Nhưng nếu thật sự muốn tìm hiểu và học hỏi, thì đối với anh cũng không quá khó.
Giống như Matsuda Jinpei thật ra không có nhiệt huyết gì với việc học, anh thấy những thứ trên lớp rất khô khan, nhưng điều đó cũng không cản trở thành tích học tập của anh đủ xuất sắc, không cần nghiêm túc lắm cũng đứng top đầu.
Nếu không phải vậy, Học viện Cảnh sát cũng đã không phá lệ tuyển anh, một tên nhím xù dám ăn nói ngông cuồng chọc giận giám khảo ngay vòng phỏng vấn.
Kỹ thuật mạng không phải là thứ bắt buộc đối với Matsuda Jinpei, anh chỉ là không muốn làm phiền "cậu bạn hacker" trên màn hình Bình luận, cảm thấy tương lai có thể sẽ dùng đến, nên mới chủ động học. Bản thân anh không hứng thú lắm.
Kết quả là trong khoảng thời gian không ngủ được này, kiến thức về mạng vốn không có tiến triển gì, Matsuda Jinpei lại vô tình đọc được quá nửa.
Ừm, ngủ không ngon vẫn là ngủ không ngon, điểm này đúng là không thay đổi.
Nhưng Matsuda Jinpei rất rõ, tình trạng này sẽ sớm được giải quyết, chỉ cần qua ngày mai là ổn.
...Chỉ cần xác nhận cuộc trao đổi Nguyện vọng đó thành công.
Matsuda Jinpei nhìn Hagiwara Kenji thản nhiên lấy đi cuốn sách anh dùng để gϊếŧ thời gian, rồi lại tự nhiên cướp mất nửa bên giường của anh, còn "chim khách chiếm tổ" vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh, như thể cậu ta mới là chủ nhân căn phòng này.
Cái kiểu mặt dày này, khiến Matsuda Jinpei cũng không biết nói gì.
Matsuda Jinpei cũng lười phản bác hay phun Tào, anh tắt đèn, đi đến giường nằm xuống: "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon~" Hagiwara Kenji cũng mỉm cười đáp lại.
Rõ ràng đã ba lần bốn lượt xác nhận rồi, tại sao vẫn cảm thấy sợ hãi?
Có phải vì hiện tại quá hạnh phúc, quá vẹn toàn, nên khi thời khắc tan vỡ đó sắp đến, mới đặc biệt hoảng sợ hay không?
["Cậu muốn làm gì?" Cậu thiếu niên ngồi ngược trên ghế, hai tay chống lên thành ghế, gương mặt mang nụ cười cợt nhả.]
["Tôi?" Cậu thiếu niên tóc xoăn chống một tay lên bàn, gương mặt mang vẻ phóng khoáng đặc trưng của tuổi trẻ: "Đương nhiên là cảnh sát rồi!"]
["Ể..." Hagiwara Kenji mở to mắt: "Tôi còn tưởng cậu sẽ đi làm võ sĩ quyền anh! Không phải cậu rất thích quyền anh sao?"]
["Thì sao? Dù sao tôi cũng sẽ làm cảnh sát." Matsuda Jinpei tránh né vấn đề này, hỏi: "Cậu thì sao? Hagi."]
["Tôi á... thực ra làm nghề gì cũng được." Hagiwara Kenji cười nói: "Tôi thích công việc ổn định một chút." "Nhưng mà, nếu Jinpei muốn làm cảnh sát..." Cậu thiếu niên tóc dài cong mắt: "Vậy tôi cũng làm cùng!"]
["Đừng có suốt ngày bắt chước tôi chứ? Hagi, cậu đâu có hứng thú với cảnh sát." Matsuda Jinpei nói.]
["Nhưng tôi không muốn xa cậu mà? Nếu làm cảnh sát, thời gian nghỉ ngơi sẽ ít đi rất nhiều." Hagiwara Kenji giơ ngón tay ra tính toán: "Hơn nữa phúc lợi của cảnh sát rất tốt, cũng nằm trong phạm vi cân nhắc của tôi mà."]
Hagiwara Kenji không yêu cầu cao cho tương lai của mình, chỉ cần là một công việc không bị phá sản là được.
Anh chọn trở thành cảnh sát, là vì Matsuda muốn làm cảnh sát.
["Cho nên sau này cũng mong được chỉ giáo nhiều nha! Cảnh sát Matsuda~" Hagiwara Kenji chưa bao giờ nghĩ đến khả năng người bạn của mình không thể thực hiện được ước mơ, anh đương nhiên trêu chọc.]
["Biến đi!" Matsuda Jinpei bực mình ném sách qua Hagiwara Kenji, nhìn thấy bạn thân từ nhỏ của mình lộ ra vẻ mặt đáng thương, anh mới dời mắt đi: "Chuyện đó tùy cậu, tôi không quan tâm."]
["Ể ể? Ngại kìa~" Hagiwara Kenji cười thả phanh, nhưng giọng nói của thiếu niên đột ngột trùng khớp với giọng trưởng thành, anh nói: "Nếu tôi chết, cậu phải báo thù cho tôi đấy nhé?"]
Matsuda Jinpei đột ngột bừng tỉnh khỏi giấc mơ. Anh liếc nhìn trời bên ngoài, vẫn còn tối om, chắc khoảng ba, bốn giờ sáng.
Viên cảnh sát tóc xoăn hít sâu một hơi, dùng tay day day thái dương, ép cảm xúc của mình lắng xuống.
Matsuda Jinpei thực ra rất bình tĩnh, cũng rất tỉnh táo. Về chuyện trở thành cảnh sát, Hagiwara Kenji nảy sinh suy nghĩ đó đúng là vì lựa chọn của Matsuda Jinpei.
Nhưng nếu bản thân Hagiwara Kenji không muốn, cuối cùng anh cũng sẽ không chọn nghề này. Giống như khi nhận được lời mời từ Đội gỡ bom, Hagiwara Kenji cũng đã do dự rất lâu mới đồng ý.
Nhưng thỉnh thoảng, thỉnh thoảng anh cũng nảy sinh ý nghĩ, nếu ban đầu Hagiwara Kenji không trở thành cảnh sát, thì đã không gặp phải nguy hiểm như vậy.
Trong bốn năm qua, trong đầu anh đã nảy sinh không ít những cảm xúc rác rưởi không cần thiết. Con người ta khó kiểm soát nhất chính là cảm xúc, đây là điều không thể tránh khỏi.
Dù Matsuda Jinpei biết, nếu anh nói ra suy nghĩ của mình, nhất định sẽ bị Hagiwara Kenji phản bác lại, có khi còn tức giận đấm anh một trận.
Chỉ là trong bốn năm qua, Hagiwara Kenji không có cơ hội đó, anh cũng không có cơ hội kiểm chứng.
Động tác của Matsuda Jinpei không lớn, ít nhất là không đánh thức tên đang ngủ say sưa bên cạnh. Bây giờ là tháng 11, thời tiết đã chuyển lạnh, nhìn Hagiwara Kenji không có phản ứng gì, thậm chí còn giành chăn kéo về phía mình, nắm đấm của Matsuda Jinpei có chút ngứa ngáy.
Nhưng cuối cùng, Matsuda Jinpei vẫn từ bỏ hành vi như học sinh tiểu học, kiểu mình không ngủ được thì cũng gọi người khác dậy.
Ban ngày mai mới là ngày quan trọng nhất, dù có phải ép mình ngủ, Matsuda Jinpei cũng phải để tinh thần mình bớt tệ hơn.
Đợi đến khi hơi thở của Matsuda Jinpei đều đặn trở lại, Hagiwara Kenji (người nãy giờ ngủ say không chút phản ứng) lại đột nhiên mở mắt, ánh mắt trong veo chứng minh anh mới là người thật sự không ngủ.
"..." Hagiwara Kenji thở dài, rúc sâu vào chăn, lẩm bẩm một câu: "Ngày 7 tháng 11...?"
Ngày 7 tháng 11.
Matsuda Jinpei vốn định lười biếng mặc lại bộ vest đen, kết quả bị Hagiwara Kenji dập tắt bằng một câu: "Đến lúc đó trông cậu không giống đi thuê nhà, mà giống đi thu tiền thuê nhà hơn đó?"
Cuối cùng Matsuda Jinpei mặc một chiếc áo khoác jacket, ít nhất trông cũng thường ngày hơn.
Việc cụ thể liên quan đến thuê nhà đều do Hagiwara Kenji sắp xếp, Hagiwara Kenji rốt cuộc đã chọn căn hộ ở đâu, Matsuda Jinpei cũng không rõ.
Cho nên, mãi đến khi Hagiwara Kenji dẫn anh đến nơi, Matsuda Jinpei mới nhận ra điều gì đó, hơi thở đột nhiên ngưng trệ.
Matsuda Jinpei cố kìm nén sự run rẩy trong giọng nói, ngón tay siết chặt vào lòng bàn tay, còn ánh mắt thì đã được che giấu kỹ dưới cặp kính râm: "...Này, Hagiwara."
Hagiwara Kenji như thể không biết gì, cong mắt cười: "Sao thế?"
"Cậu chắc chắn muốn thuê ở đây?" Matsuda Jinpei cứng nhắc cất lời.
"Tôi đã xem rồi, giá thuê ở đây hợp lý, vị trí cũng rất ổn, là nơi phù hợp nhất với yêu cầu của chúng ta hiện giờ?" Hagiwara Kenji nghi hoặc: "Có vấn đề..."
"Chúng ta về đi." Matsuda Jinpei đột ngột cắt ngang lời Hagiwara Kenji.
"Ể?" Hagiwara Kenji sững sờ.
Viên cảnh sát tóc xoăn dứt khoát nắm lấy cổ tay Hagiwara Kenji, quay người đi: "Tôi nói, chúng ta về."
"Nhưng tôi đã hẹn rồi...Đợi đã! Jinpei? Matsuda!" Bị kéo đi đột ngột, Hagiwara Kenji cau mày, giữ tay Matsuda Jinpei lại: "Ít nhất cũng cho tôi một lý do, để tôi còn giải thích với bên cho thuê?"
"...Không phải nói là thuê chung à? Tôi không thích nơi này, đó là lý do." Giọng Matsuda Jinpei vẫn cứng nhắc.
"Vậy tôi qua đó nói rõ tình hình nhé?" Hagiwara Kenji thăm dò đi ngược lại, nhưng không ngờ phản ứng của Matsuda Jinpei còn dữ dội hơn anh tưởng.
"Tôi đã nói! Chúng ta về!" Dù bị kính râm che khuất, Hagiwara Kenji vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc bén kia toát ra cảm xúc từ chối mãnh liệt: "Tôi không thể để cậu bước chân vào tòa chung cư này!"
Matsuda Jinpei chưa từng nghĩ mình sẽ có cảm xúc hoảng loạn đến vậy, rõ ràng bốn năm qua anh chưa từng có phản ứng dữ dội thế này, kể cả khi ngồi trên cabin đu quay (nơi đã khiến anh tử nạn), anh vẫn có thể giữ vững đôi tay để tháo bom.
"Coi như tôi cầu xin cậu..." Matsuda Jinpei dường như nhận ra thái độ của mình quá cứng rắn, anh hơi cúi đầu, giọng nói cũng nhỏ đi nhiều: "Ít nhất là hôm nay, nghe tôi một lần."
Hai người giằng co ngay tại đây, ngay trước cổng tòa chung cư.
Hagiwara Kenji nhìn chằm chằm người bạn thuở nhỏ của mình hồi lâu, mấp máy môi, cuối cùng như thể từ bỏ điều gì đó: "Được, tôi hứa với cậu."
"Tôi không vào, chúng ta về." Hagiwara Kenji liếc nhìn vành môi đang mím chặt của Matsuda Jinpei, "Nhưng đây thật sự là điều cậu muốn sao? Matsuda."
Matsuda Jinpei tránh ánh mắt của Hagiwara Kenji.
… Tôi biết, tôi hiểu suy nghĩ của cậu. Nhưng cậu bảo tôi làm sao có thể, để cậu ở ngay trước mắt tôi, một lần nữa bước vào nghĩa địa đã từng chôn vùi cậu?