Chương 49: Có gì đó không giống nữa

Kuroba Kaito là một đứa trẻ rất dễ mến, tính cách hoạt bát, lại còn rất biết dỗ người khác, trông có vẻ EQ rất cao.

Bị kéo đến tiệm đồ ngọt, Matsuda Jinpei trơ mắt nhìn Kuroba Kaito dùng ảo thuật hoa hồng để dỗ dành một người phụ nữ mặc đồ công sở đang tâm trạng không tốt, anh bất giác cảm thấy cảnh này có chút quen mắt.

Mãi cho đến khi trời sắp tối, sau khi được Kuroba Kaito dẫn đi dạo một vòng các địa điểm nổi tiếng ở Ekoda rồi mới đưa cậu bé về, Matsuda Jinpei quay về ký túc xá cảnh sát, đối diện với Hagiwara Kenji đang chào mình, anh mới chợt bừng tỉnh: "Là Hagi à!"

Cái cảm giác quen thuộc đó, chẳng phải chính là dáng vẻ Hagiwara Kenji thường ngày lộ ra biểu cảm ngọt ngào với phái nữ hay sao?

Hagiwara Kenji nhướng mày: "Tôi thấy cậu đang nghĩ điều gì đó rất thất lễ đấy, Jinpei."

"Ừ." Matsuda Jinpei gật đầu.

Hagiwara Kenji chớp mắt: "Cậu thừa nhận luôn à? Không định phản bác chút nào sao!"

Matsuda Jinpei: "Phiền phức lắm."

Nhưng lúc này, Hagiwara Kenji chú ý đến đóa hoa hồng trong tay Matsuda Jinpei, vẻ mặt lập tức lộ rõ sự trêu chọc và tò mò.

Mặc dù anh không hỏi thẳng, nhưng biểu cảm của anh đã nói lên tất cả.

Matsuda Jinpei đẩy cửa phòng ký túc xá đơn của mình, thản nhiên nói: "Cậu nghĩ nhiều rồi, là đứa trẻ đó tặng."

Hagiwara Kenji: "Đứa trẻ mà cậu muốn thể hiện tình cha đó hả?"

Sau khi Matsuda Jinpei đi vào, Hagiwara Kenji rất tự giác đóng cửa lại, rồi lười biếng ngồi xuống ghế sofa trong phòng Matsuda Jinpei: "Cậu đâu phải kiểu người tự dưng đi quan tâm người khác, đứa trẻ đó có gì đặc biệt à?"

Hơn nữa, từ khóa "thể hiện tình cha"... Hagiwara Kenji nhìn đóa hoa hồng bị Matsuda Jinpei tiện tay đặt sang một bên, dùng giọng điệu kỳ quái hỏi: "Jinpei, đứa trẻ đó không lẽ... ờm, mất cha rồi à?"

Matsuda Jinpei hơi ngạc nhiên: "Sao cậu đoán được?"

Hagiwara Kenji: "..."

Hagiwara Kenji ngồi nghiêm chỉnh lại, hai tay đặt trên đùi: "Jinpei, cậu nói thật cho tôi biết."

Hagiwara Kenji nhìn thẳng vào mắt Matsuda Jinpei, không khí trong phòng trở nên nghiêm túc. Hagiwara Kenji cất lời hỏi: "Có phải cậu để ý mẹ của đứa trẻ đó rồi không?"

Matsuda Jinpei: "..."

Matsuda Jinpei: "......"

Matsuda Jinpei dứt khoát xông lên khống chế Hagiwara Kenji, vẻ mặt hung dữ, cưỡng chế siết cổ Hagiwara Kenji: "Hagiwara Kenji, tôi cho cậu thêm một cơ hội."

"...@#¥%# Tôi sai rồi tôi sai rồi!" Hagiwara Kenji cố sức giãy giụa, cuối cùng cũng thoát khỏi sự khống chế của Matsuda Jinpei, anh cằn nhằn: "Đã hoa hồng rồi còn tình cha, cậu như vậy thật sự rất dễ gây hiểu lầm!"

Matsuda Jinpei: "Tôi còn chưa gặp mẹ nhóc đó bao giờ!"

"Vậy là cậu vừa gặp đứa trẻ đó đã muốn làm cha nó?" Hagiwara Kenji vẻ mặt hoài nghi: "Không ngờ cậu lại là loại người này!"

Matsuda Jinpei: "Này!"

Tóm lại, bỏ qua não động kỳ quái của Hagiwara Kenji, thu hoạch hôm nay đúng là rất khá. Mặc dù ban đầu Matsuda Jinpei chỉ đơn thuần muốn gặp mặt một lần rồi đi, những chuyện xảy ra sau đó cũng là ngoài ý muốn, nhưng Nguyện lực nhận được lại khá cao.

Cho nên, chưa đầy hai tháng nữa, chỉ cần tích lũy đủ một phần mười cuối cùng là đủ rồi.

Rồi ngày hôm sau, điện thoại của Matsuda Jinpei gặp đại nạn.

Điện thoại bị vào nước.

Là lúc một đồng nghiệp không quen đến bàn giao tài liệu, không cẩn thận làm đổ cà phê lên trên.

Nhìn người đồng nghiệp cứ cúi gập đầu xin lỗi, Matsuda Jinpei cau mày nhìn chiếc điện thoại đã hoàn toàn không mở lên được, giọng điệu cứng ngắc: "Không sao."

Hagiwara Kenji thấy vậy, cười đi tới hòa giải: "Không sao không sao, Matsuda không giận đâu."

"Biểu cảm của cậu ấy bây giờ chỉ là đang nghĩ xem nên tháo tung điện thoại ra thế nào thôi." Hagiwara Kenji cong mắt cười: "Cậu ấy muốn kiếm cớ tháo điện thoại từ lâu rồi, anh cũng coi như cho cậu ấy lý do đó~"

Người đồng nghiệp có vẻ rất áy náy, khăng khăng đòi bồi thường, Matsuda Jinpei bèn nói: "Để tôi thử sửa xem đã."

Thế là, các đồng nghiệp xung quanh trơ mắt nhìn Matsuda Jinpei trong giờ làm việc, móc từ trong túi ra bộ dụng cụ tháo lắp...Ra là cậu lúc nào cũng mang theo mấy thứ này à!...rồi tháo tung chiếc điện thoại của mình.

Điện thoại bình thường va đập cũng không phải chuyện lớn, nhưng cà phê thấm vào bên trong qua khe hở của các phím bấm thì phiền phức hơn rồi.

Tháo rời các linh kiện, lau sạch vết cà phê, sau khi làm hết một vòng, Matsuda Jinpei nhìn chằm chằm chiếc điện thoại đã được lắp lại, cau mày: "Vẫn không được."

"Tuy công việc hằng ngày không bận lắm, nhưng cậu công khai lười biếng quá rồi đó, Jinpei." Hagiwara Kenji gục lên bàn làm việc của anh, quay sang Matsuda Jinpei trêu chọc.

"Được rồi được rồi, đến giờ cơm trưa rồi!" Hagiwara Kenji cười: "Tan làm đi đổi cái điện thoại mới là được."

Vòng xã giao của Matsuda Jinpei không lớn, số điện thoại của những người anh quen, Hagiwara Kenji gần như đều có đủ, nên dù xảy ra sự cố này cũng không ảnh hưởng gì.

Chỉ tiếc một điều là: "Đống ảnh lưu trong điện thoại chắc mất hết rồi.

Hagiwara Kenji vỗ vai Matsuda Jinpei an ủi: "Không sao, sau này có cơ hội chụp lại là được mà~"

"Nhưng nói đến vụ này," Hagiwara Kenji cũng có vẻ hơi bất đắc dĩ: "Mấy hôm trước bộ nhớ của tôi không đủ, nên xóa bớt một số thứ, vốn còn nghĩ bên cậu, Jinpei, còn lưu lại, định bụng lúc nào đó bảo cậu gửi lại cho tôi."

"Cũng trùng hợp quá nhỉ?" Hagiwara Kenji càu nhàu.

Chiếc điện thoại anh và Hagiwara Kenji dùng chung kiểu được cả hai mua trước khi vào Học viện Cảnh sát, mà dạo này điện thoại đổi mẫu cũng nhanh, Matsuda Jinpei chọn một chiếc điện thoại nắp gập màu đen: "Lấy cái đó đi."

Hagiwara Kenji hơi ngạc nhiên: "Nhanh vậy? Không xem thêm à?"

"Chỉ cần gọi điện được là được." Matsuda Jinpei đáp bừa.

Nói thì nói vậy, nhưng đúng hơn là anh đã quen dùng kiểu điện thoại nắp gập này rồi, dù gì cũng đã dùng bốn năm.

"Nếu vậy thì sau này cũng không xảy ra sự cố cầm nhầm điện thoại nữa~" Hagiwara Kenji nhớ lại một lần hiểu lầm trước đây, bèn nói.

Mọi thứ đều đang tiến triển theo hướng mà Matsuda Jinpei quen thuộc hơn.

Cách ngày 7 tháng 11, còn chưa đầy một tuần.

Hagiwara Kenji chống cằm ngồi trước bàn làm việc của mình, liếc qua chỗ của Matsuda Jinpei, hôm nay vừa hay là ngày nghỉ của Matsuda Jinpei, nên bàn làm việc trống trơn.

Cảnh sát Muraki, đồng nghiệp ngồi đối diện Hagiwara Kenji, quay đầu lại, cẩn thận xác nhận Matsuda Jinpei không có ở đây mới lên tiếng: "Hagiwara?"

Hagiwara Kenji bỏ tay xuống, mỉm cười: "Tôi đây, có chuyện gì sao?"

Sĩ quan quan Muraki hỏi: "Dạo này trông Matsuda tâm trạng không tốt lắm?"

Hagiwara Kenji hơi ngạc nhiên: "Ể?"

Cảnh sát Muraki giải thích: "Mặc dù Matsuda bình thường trông đã... ừm, nhưng dạo này hình như càng khó gần hơn. Lần trước lúc bàn giao công việc, Nagao trông như sắp bị dọa phát khóc."

Hagiwara Kenji: "..."

Hagiwara Kenji bật cười: "Đáng sợ đến vậy sao?"

Cảnh sát Muraki không bình luận gì về việc đó, mà nói: "Nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, chúng tôi đều sẵn lòng."

Hagiwara Kenji đứng trước cửa ký túc xá của Matsuda Jinpei, nhớ lại lời của cảnh sát Muraki.

["Nagao quản lý phòng lưu trữ hồ sơ, dạo này Matsuda thường xuyên hỏi mượn cậu ấy chìa khóa, nhất là những lúc cậu nghỉ, cậu ấy thường ở lì trong đó cả ngày không ra."]

["Có lần tôi đến phòng hồ sơ lấy tài liệu, Matsuda ngồi trước máy tính, sắc mặt khó coi lắm. Nhưng lạ là, trên máy tính không hề bật cái gì cả."]

Hagiwara Kenji đang định gõ cửa, lại không ngờ cửa được mở ra từ bên trong trước.

Matsuda Jinpei thấy anh rõ ràng có chút bất ngờ, tay đang ngáp dở thì dừng lại giữa không trung, đôi mắt đen không đeo kính râm mang mấy phần mệt mỏi: "Hagi?"

Anh liếc nhìn thời gian, chợt hiểu ra: "À, tan làm rồi à?"

Hagiwara Kenji bất đắc dĩ: "Cậu không phải ngủ cả ngày đấy chứ?"

Matsuda Jinpei không phản bác, mà hỏi: "Tìm tôi có việc gì?"

"Chỉ là muốn rủ cậu đi ăn cơm chung thôi~ Tôi tìm được một quán thịt nướng siêu ngon đó!" Hagiwara Kenji cười nói.

"...Chuyện này cậu nhắn tin cho tôi là được rồi." Matsuda Jinpei vò tóc: "Địa chỉ ở đâu?"

Quán thịt nướng này nằm trong một con hẻm nhỏ, vị trí khá khuất, là đồng nghiệp giới thiệu cho Hagiwara Kenji.

Lòng vòng mất một lúc lâu mới đến nơi, Matsuda Jinpei ngáp mấy lần dọc đường.

Hagiwara Kenji trêu chọc: "Không phải cậu đã ngủ cả ngày rồi sao?"

Matsuda Jinpei lại trả lời rất qua quýt: "Không ngủ ngon lắm."

"Vậy à?" Hagiwara Kenji lơ đễnh đáp một câu.

Một phần mười Nguyện lực còn lại rất dễ đạt được, chỉ cần lật xem hết kết thúc của bộ "Nam tước Bóng đêm" vẫn luôn để dành, tìm lúc rảnh rỗi xem hết các bộ phim truyền hình, điện ảnh và một vài tin tức liên quan đến Fujimine Yukiko và Sharon, về cơ bản là đã gần đủ, thậm chí còn dư.

Sau khi thanh Nguyện lực đầy, Matsuda Jinpei lập tức trao đổi nguyện vọng để Hagiwara Kenji sống sót. Không có hiệu ứng đặc biệt nào, thế giới cũng không có gì thay đổi, ngoại trừ thanh Nguyện lực đột nhiên trở về trạng thái trống rỗng như ban đầu, mọi thứ đều không có gì khác biệt.

Nhưng khi thời gian càng ngày càng gần đến ngày đó, Matsuda Jinpei lại bắt đầu gặp ác mộng.

Rõ ràng đã sớm xác định được câu trả lời, rõ ràng người bạn thân nhất đang ở ngay trước mắt, nhưng mỗi khi đứng trong phòng lưu trữ hồ sơ, anh vẫn ảo giác như quay về khoảng thời gian trước kia.

Tên tội phạm đánh bom đầu sỏ kia không vượt ngục, Matsuda Jinpei đã đặc biệt chú ý đến chuyện này. Trong phòng hồ sơ cũng không xuất hiện thêm bất kỳ tài liệu nào về một vụ án đánh bom khác.

Mọi thứ đều bình thường, chỉ có anh là không bình thường. Matsuda Jinpei hiểu rõ điều này.

"Đúng rồi, Jinpei." Hagiwara Kenji đột nhiên lên tiếng, anh cong mắt, dùng giọng điệu thoải mái nói: "Căn nhà lần trước đã nói tôi xem xong rồi, cuối tuần này chúng ta cùng đi xem thử nhé? Nếu không có vấn đề gì thì có thể ký hợp đồng luôn."

"Được." Matsuda Jinpei nhớ lại: "Nhưng ngày nghỉ của chúng ta tuần này hình như không trùng nhau?"

"Không sao! Tôi đã nhờ Muraki đổi lịch giúp rồi." Hagiwara Kenji nháy mắt phải: "Bởi vì bên cho thuê nhà nói họ chỉ rảnh vào ngày mùng 7 thôi~"

Tay cầm đũa của Matsuda Jinpei khựng lại, anh ngẩng mắt lên xác nhận: "Mùng 7?"

Hagiwara Kenji gật đầu: "Ngày 7 tháng 11, có vấn đề gì à?"

"...Không, không có gì." Matsuda Jinpei gắp miếng thịt bò đã nướng chín, bình tĩnh trả lời.

Có gì đó không giống nữa rồi.

Matsuda Jinpei nghĩ.