Chương 47: Sức hút của ngài cảnh sát

Để đối phó với đám bình luận này, Matsuda Jinpei có thể nói là đã quá thừa kinh nghiệm.

Lờ đi những tràng "hahaha" bên trên, anh nhắm thẳng vào cậu nhóc đang mang vẻ mặt đầy phòng bị và cảnh giác.

Mà Nakatomi Aoko cũng không phải kiểu tính cách “Không, tớ không đi đâu!”, cô bé rõ ràng đã được giáo dục rất tốt, sau khi nhận ra mình không giúp được gì, liền cắn răng chạy về hướng cũ, trước khi đi còn hét lên: “Kaito! Cậu đợi tớ!!”

[Đối với trẻ con và động vật nhỏ, thân hình cao lớn và ánh mắt nhìn từ trên xuống của người lớn, cùng với bàn tay đưa ra từ phía trên, là vô cùng đáng sợ.]

[Cho nên nếu muốn vuốt mèo hay làm gì đó, tốt nhất là nên ngồi xổm xuống, đưa tay ra thăm dò từ bên dưới, đợi đến khi mèo chủ động đến gần, mới có thể từ cằm chuyển lên đầu.]

...Không, đợi đã, đây là kiến thức vuốt mèo mà? Mấy người muốn tôi coi nhóc quỷ này như mèo hả? Nhìn thấy bình luận dừng lại năm giây trên phòng livestream, Matsuda Jinpei rất muốn chế nhạo.

[Jinpei chắc hẳn có kẹo thừa mà!! Trẻ con đều thích đồ ngọt, Kaito là fan đồ ngọt đó!!]

Thế thì càng giống tội phạm bắt cóc trẻ con.

Matsuda Jinpei và Kuroba Kaito cứ thế nhìn nhau. Kính râm đã che đi hoàn hảo ánh mắt của anh, khiến Kuroba Kaito không thể phát hiện ra, thực ra Matsuda Jinpei bây giờ hoàn toàn không đặt sự chú ý của mình lên cậu nhóc.

Tuy nhiên, Kuroba Kaito, người có tính cách bất ngờ táo bạo khi ở một mình, dường như đã nhận ra điều gì đó, vẻ phòng bị trên mặt lờ mờ giảm đi, cậu nghiêng đầu lùi lại một bước thăm dò: “Chú quen cháu à? Chú.”

Matsuda Jinpei cụp mắt xuống: “Nhóc không đi tìm cô bé ban nãy à?”

Dường như đã tìm được câu trả lời từ câu nói đó, Kuroba Kaito thả lỏng vẻ mặt phòng bị, nở một nụ cười: “Không sao ạ, Aoko nói cậu ấy sẽ quay lại, cháu chỉ cần ở đây đợi cậu ấy là được.”

“Nếu quay lại mà không thấy cháu, cái đồ mít ướt đó sẽ khóc mất.”

Matsuda Jinpei nhướng mày: “Hết sợ tôi rồi à?”

“Nếu chú là người xấu, ban nãy Aoko không thể nào chạy thoát được.” Cậu nhóc mười tuổi đã có tư duy bình tĩnh: “Hơn nữa, nếu mục tiêu thật sự là cháu, thì Aoko bây giờ cũng đã an toàn rồi.”

Chỉ là thoáng đầu cậu bị khí thế của Matsuda Jinpei dọa sợ, nhưng khi quan sát kỹ, cậu phát hiện anh hoàn toàn không có ác ý với mình, hình như chỉ hơi bất đắc dĩ.

Đây cũng là lý do Kuroba Kaito hỏi Matsuda Jinpei có quen mình không. Dù bị kính râm che khuất, nhưng cảm giác mà anh mang lại cho cậu, tương tự như cảm giác chú Nakamori hàng xóm nhìn cậu.

Hơn nữa, đó không phải là thuốc lá đúng không? Hoàn toàn không bốc khói, ngược lại càng giống loại kẹo mυ"ŧ bán đầy đường.

Kuroba Kaito liếc nhìn mái tóc xoăn của Matsuda Jinpei, biết đâu là họ hàng nào đó không quen biết?

[Thực ra nhìn kỹ thì Jinpei và Kaito nhỏ cũng không giống nhau lắm, có phải do Kaito chưa trổ mã không?]

[Quả nhiên là do cặp kính râm của Matsuda mà! Làm người ta dễ dàng bỏ qua khuôn mặt của anh ấy!]

[Tóc Kaito không xoăn, chỉ hơi rối thôi, hình như là chất tóc dễ bị rối~]

[Dù sao thì Shinichi biến thành Kaito cũng chỉ cần vò rối tóc là xong (thâm tình)]

[Chết tiệt! Tui còn tưởng được xem cảnh cha con gặp nhau cảm động chứ (không phải)]

[Cười chết mất! Sao Kaito có thể gọi "chú" một cách tự nhiên như vậy chứ! Rõ ràng Jinpei bây giờ chỉ ở tuổi vừa tốt nghiệp đại học thôi hhhh!]

“Lanh mồm.” Matsuda Jinpei nhướng mày, anh vươn tay ra, nhưng còn chưa chạm vào Kuroba Kaito, một tiếng hét lớn đã vang lên từ xa: “Thả Kaito ra!!”

Tay của Matsuda Jinpei dừng lại giữa không trung. Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp một người đàn ông trung niên đang đằng đằng sát khí dắt con gái chạy tới.

[Á! Bị bắt quả tang rồi!]

[Bảo sao Aoko lại chạy đi, hóa ra là đi gọi cứu viện ha ha ha!!]

[Cười chết tui rồi, tui muốn xem Jinpei giải thích thế nào đây!]

Nhìn Nakamori Ginzo che chở con gái mình và Kuroba Kaito ra sau lưng, vẻ mặt đầy phòng bị nhìn mình, Matsuda Jinpei có chút không biết nói gì.

Anh bất đắc dĩ tháo kính râm, giơ bàn tay vốn định vươn về phía Kuroba Kaito lên, đổi thành tư thế bắt tay: “Thanh tra Nakamori, lần đầu gặp mặt, tôi là Matsuda Jinpei thuộc Cục Cảnh bị, Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo.”

Nakamori Ginzo trợn tròn mắt, nhìn cô con gái vẫn còn sợ hãi, rồi nhìn Kuroba Kaito lành lặn, lại đột ngột ngẩng đầu nhìn Matsuda Jinpei có khuôn mặt rất thu hút nhưng khí thế lại vô cùng áp bức.

“Ể? Đợi đã? Không phải tội phạm bắt cóc à??” Nakamori Ginzo kinh ngạc.

Sau khi không còn kính râm che giấu, biểu cảm của Matsuda Jinpei khá rõ ràng: “...Tuy không biết có hiểu lầm gì, nhưng tôi có thể xuất trình giấy chứng nhận cảnh sát để chứng minh thân phận...”

Để chứng minh sự trong sạch của mình, Matsuda Jinpei đưa giấy chứng nhận cảnh sát mang theo bên mình cho Nakamori Ginzo, để vị thanh tra này xác định rõ thân phận của anh.

Sau khi xác nhận tính thật giả của giấy chứng nhận, Nakamori Ginzo ho khan một tiếng, biểu cảm có chút ngượng ngùng: “Xin lỗi, xin lỗi, không ngờ lại là đồng nghiệp.”

“Đợi đã?” Đột nhiên nhận ra mình bị gọi tên, Nakamori Ginzo nghi ngờ: “Cậu biết tôi?”

“Vâng.” Matsuda Jinpei gật đầu.

Ngay khi Nakamori Ginzo đang đợi Matsuda Jinpei giải thích, thì phát hiện, đối phương hoàn toàn không có ý định giải thích thêm.

Điều này khiến bầu không khí lúc này trở nên khó xử hơn.

Matsuda Jinpei cài kính râm lên cổ áo, mặc kệ vấn đề không khí, anh lấy từ trong túi ra hai cây kẹo mυ"ŧ, là do tên Hagiwara Kenji đó không biết đã nhét vào túi anh lúc nào: “Ăn không?”

Kuroba Kaito chớp chớp mắt, còn Nakatomi Aoko thì cẩn thận liếc nhìn bố mình, mặt vẫn còn bối rối.

Có lẽ vì tình huống trước đó quá xấu hổ, Nakamori Ginzo ra hiệu cho con gái nhận lấy kẹo, và xin lỗi: “Xin lỗi, là tôi không làm rõ tình hình!”

“Bên tôi cũng có lý do.” Matsuda Jinpei thuận tay xoa đầu Kuroba Kaito: “Nếu không có chuyện gì nữa, tôi xin phép đi trước.”

Bình luận lập tức than khóc.

[Đợi đã? Anh không định gặp mặt một lần rồi đi luôn đấy chứ?!]

[Không được không được!! Tôi chưa ngắm đủ Kaito nhỏ!! Tôi muốn xem cậu bé diễn ảo thuật á á á!!]

[Huhu Matsuda… Làm ơn đó…]

Matsuda Jinpei tỏ vẻ hoàn toàn không hiểu những thuật ngữ chuyên ngành đó của đám bình luận, cứ thế nghênh ngang rời đi.

Nhìn bóng lưng của Matsuda Jinpei, Nakamori Ginzo càng nghĩ càng thấy không ổn… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ không phải tìm ông có việc à? Sao lại đi dứt khoát như vậy?

Sau khi hỏi Aoko tình hình trước sau, Nakamori Ginzo mới nhận ra đây là một vụ hiểu lầm tai hại.

“Cho nên... chỉ là vô tình đυ.ng phải ở góc rẽ?” Nakamori Ginzo ôm mặt, ông còn tưởng đối phương có mục đích gì! Kết quả chỉ là trùng hợp đơn thuần! Chắc hẳn cậu Matsuda đó cũng xấu hổ lắm! Lần sau có cơ hội nhất định phải xin lỗi đàng hoàng…

“Đợi đã?” Ánh mắt Nakamori Ginzo chợt sắc lên, ông đột ngột phát hiện ra điều gì đó: “Kaito đâu!”

Nakatomi Aoko ngoan ngoãn trả lời: “Kaito đi theo anh trai ban nãy rồi ạ...”

Nakamori Ginzo: “...”

Nakamori Ginzo: “... KAITO!!”

Matsuda Jinpei thong thả đi về phía trước, rồi rẽ vào một ngã rẽ.

Kuroba Kaito cẩn thận bám theo, kết quả vừa rẽ qua, liền không thấy bóng dáng đâu nữa. Kuroba Kaito ngơ ngác nhìn trái nhìn phải, lập tức nhận ra điều gì đó, quay ngoắt đầu định bỏ chạy, nhưng không ngờ thăng bằng cơ thể bị phá vỡ, cậu bị người ta xách thẳng lên!

“Tìm tôi có việc gì?” Matsuda Jinpei một tay xách cổ áo Kuroba Kaito, nhấc cậu bé lên trước mặt mình. Khi Matsuda Jinpei không có biểu cảm gì, khí thế của anh càng thêm sắc bén.

Kuroba Kaito trước tiên giơ hai tay lên che trước người theo phản xạ, cho đến khi nhìn rõ khuôn mặt vừa mới gặp ban nãy, cậu mới lúng túng cười khan.

Khi Matsuda Jinpei nhướng mày chờ đợi lời giải thích, cậu nhóc này lại giống như một con lươn trơn tuột, trực tiếp từ bỏ áo khoác của mình, “xoạt” một tiếng trượt xuống đất, làm mặt quỷ rồi chạy biến về một hướng.

Matsuda Jinpei: “...”

Matsuda Jinpei nhìn chiếc áo khoác trong tay mình, bật cười “ha” một tiếng. Anh đứng tại chỗ năm giây, rồi sải bước đuổi theo hướng Kuroba Kaito vừa chạy.

Năm phút sau, Kuroba Kaito ló đầu ra từ vị trí Matsuda Jinpei vừa rời đi, trên mặt là nụ cười xấu xa rõ rệt của trò đùa dai.

Kết quả là giây sau, áo khoác của cậu bay thẳng vào mặt, Kuroba Kaito đứng hình.

Cậu kéo chiếc áo khoác xuống, bắt gặp ánh mắt của Matsuda Jinpei đang khoanh tay cười như không cười nhìn mình, lập tức xù lông: “Chú đuổi kịp từ lúc nào?!”

“Tôi không biết ảo thuật, nhưng thủ pháp của nhóc quá rõ ràng rồi.”

Matsuda Jinpei cúi người xuống, nhếch mép, “Giương đông kích tây, làm tôi tưởng nhóc chạy rồi, nhưng thực tế vẫn ở nguyên tại chỗ.”

“Nhóc con, mấy trò này tôi chơi chán từ lâu rồi.”

Kuroba Kaito: !!!

Rõ ràng chú Nakamori lần nào cũng bị cậu lừa! Lần này cậu gặp phải đối thủ nặng ký rồi! Ánh mắt của Kaito lập tức trở nên sắc bén.

[Cho nên đừng chơi cái trò Usami nữa ha ha ha!]

[Kaito nhỏ đáng yêu quá á á á!!]

[Cứu mạng!! Matsuda ngầu quá!!]

“Ảo thuật?” Kuroba Kaito rõ ràng là một đứa trẻ cực kỳ nhạy bén, cậu lập tức nói: “Chú biết cháu biết ảo thuật, chú chắc chắn quen cháu!”

Matsuda Jinpei và Kuroba Kaito nhìn nhau vài giây, người lớn trưởng thành cười rộ lên: “Vậy thì sao?”

Kuroba Kaito khựng lại, nhất thời không biết nên trả lời thế nào...Phản ứng này không khớp với những gì cậu nghĩ!

Sao người này không hành động theo lẽ thường gì hết vậy!!

“Tự mình chạy qua đây à? Đã nói với Thanh tra Nakamori chưa.” Nhìn biểu cảm của cậu nhóc, Matsuda Jinpei biết ngay câu trả lời, anh cười một tiếng, ném điện thoại của mình cho Kuroba Kaito: “Nhớ số của ông ấy không? Báo một tiếng đi, tôi đưa nhóc về.”

Kuroba Kaito ngơ ngác, nhận lấy điện thoại mà vẫn chưa hoàn hồn.

Matsuda Jinpei đi trước vài bước, thấy cậu nhóc không có phản ứng, anh hơi quay đầu lại, ánh nắng ấm áp chiếu lên người anh, như thể thêm vào một lớp filter dịu dàng. Chàng thanh niên tóc xoăn nhướng mày, giọng nói từ tính mang theo ý cười không rõ ràng: “Không đi à?”

Kuroba Kaito ôm điện thoại của Matsuda Jinpei, đôi mắt sáng lên từng chút một...Cảm giác này, ngầu quá!!

“Chú... khụ, anh trai! Anh đợi em một chút!”

[Toang rồi, tôi cảm thấy Kaito nhỏ đã bị cưa đổ!]

[Đừng nói Kaito nhỏ, tôi cũng đổ rồi! 9 tệ tôi trả! Jinpei ơi chúng ta bao giờ đi đăng ký kết hôn!!]