Sau khi tốt nghiệp Học viện Cảnh sát, Matsuda Jinpei vẫn chưa rảnh rỗi ngay. Học viên cảnh sát bình thường sau khi tốt nghiệp sẽ phải trải qua kỳ thực tập kéo dài khoảng một năm. Nữ giới đa phần được sắp xếp đến Cục Giao thông, còn nam giới thì đến các sở cảnh sát địa phương.
Tuy nhiên, những người có kỹ năng chuyên môn như Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji đã nhận được lời mời từ Đội Cơ động ngay khi còn ở học viện, có thể nhận chức ngay sau khi tốt nghiệp. Chính là nơi đã định sẵn ngay từ đầu: Đội Xử lý Vật liệu nổ, Đội Cơ động, Phòng Cảnh bị số 1, Cục Cảnh bị, Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo.
Ngoài ra, còn có việc chuyển nhà. Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo sẽ sắp xếp ký túc xá đơn cho mỗi sĩ quan cảnh sát độc thân… tùy theo khu vực mà có sự khác biệt, có nơi sẽ sắp xếp sẵn, có nơi cảnh sát cần tự mình nộp đơn xin nhà ở công vụ cho công chức, giá thuê rất rẻ, thông thường chỉ bằng một phần năm so với thuê nhà bình thường.
Nhưng Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji coi như thuộc bộ phận đặc biệt, nên được bố trí thẳng vào khu căn hộ ký túc xá tập thể. Công việc cảnh sát vốn đầy rẫy bất ổn, cách này sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Nhưng mà…
"Tôi đang định làm đơn xin ra ngoài thuê nhà." Hagiwara Kenji vừa nói vừa xoa cằm.
Matsuda Jinpei: "?"
Hagiwara Kenji ngồi giữa đống hành lý, dùng tay khoa tay múa chân: "Chuyện là, nếu tôi muốn mời người ta đến nhà chơi, rồi lại dẫn người ta về ký túc xá cảnh sát...?"
Matsuda Jinpei: "..."
Matsuda Jinpei lôi ra một chồng đĩa phim từ gầm giường của Hagiwara, lựa ra mấy đĩa liên quan đến Sharon: "Trọng điểm của cậu đúng là chỉ có mấy thứ này thôi hả?"
"Nhưng mà như vậy, xung quanh toàn là đồng nghiệp… cảm giác kỳ cục lắm! Cậu không thấy vậy à, Jinpei?" Hagiwara Kenji khoanh chân, xếp đồ lót vào vali. Cảnh sát khi trực ban yêu cầu mặc âu phục, sau này anh còn phải đi mua quần áo mới. Dù sao thì quần áo của anh đa phần đều là đồ rộng rãi thoải mái, âu phục không có nhiều. Nhưng Đội Cơ động có đồng phục riêng, nên cũng không cần chọn quá nhiều quần áo, chỉ cần đủ để thay đổi hằng ngày là được. Chuyện khác đợi sau khi nhận lương rồi tính.
"Thế thì làm đơn đi. Lúc trực ban thì ở ký túc xá, lúc nghỉ thì ở bên ngoài." Matsuda Jinpei lười biếng đề xuất: "Nếu không thì với tính chất công việc của chúng ta, trừ khi cậu chọn nhà gần Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo, nếu không đơn xin tuyệt đối không được duyệt."
Nhưng như vậy thì dường như cũng chẳng khác gì chỉ ở ký túc xá.
"Ý hay đấy, nhưng lại tốn thêm một khoản tiền thuê nhà, mà tiền tiết kiệm cá nhân của tôi hiện tại..." Ánh mắt Hagiwara Kenji rơi xuống người cậu bạn thân từ bé, đôi mắt cụp xuống trông có vài phần đáng thương.
Matsuda Jinpei chọn cách lờ đi, tiếp tục cúi đầu chọn phim.
Hagiwara Kenji thấy chiêu này vô dụng, liền kéo dài giọng: "Jinpei…"
Matsuda Jinpei bị gọi đến phát bực, ném luôn đĩa phim trong tay qua: "Tôi không muốn vừa về nhà đã thấy một đám người đang nhảy nhót."
Hagiwara Kenji luống cuống đỡ lấy đĩa phim, thổi bụi bám bên trên, rồi mới ấm ức nói: "Trong lòng cậu tôi là loại người đó hả!"
Matsuda Jinpei liếc xéo: "Vừa nãy tự cậu nói."
"Tôi đảm bảo không dẫn người về nhà!" Hagiwara Kenji lập tức nói.
"Thế thì ý nghĩa của việc cậu thuê nhà là gì?" Matsuda Jinpei tỏ vẻ khó hiểu.
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Hagiwara Kenji mới như buông xuôi, sụp vai xuống: "Uwaa, nhất định phải để tôi nói ra à?"
"Ngại ghê." Hagiwara Kenji đưa tay ôm mặt, bất đắc dĩ nói: "Jinpei, cậu biết tôi..."
Matsuda Jinpei dứt khoát: "Tôi không biết."
Hagiwara Kenji: "..."
Hagiwara Kenji phàn nàn: "Ở cùng cậu đúng là chẳng thể sướt mướt nổi mà."
Hagiwara Kenji trở lại trạng thái bình thường, cong mắt lên: "Biết nói sao đây, cảm giác ở ký túc xá, và cảm giác thuê nhà riêng, đương nhiên là không giống nhau, đúng không?"
"Tôi đi học ở ký túc xá bao nhiêu năm rồi, trong tiềm thức đã hoàn toàn coi ký túc xá là nơi học tập và làm việc... có chút không thể thả lỏng được." Hagiwara Kenji nghiêng đầu giải thích: "Nhưng thỉnh thoảng, thỉnh thoảng vẫn muốn có một nơi chỉ thuộc về riêng mình, để thả lỏng một chút?"
"Một không gian không có đồng nghiệp, không có công việc, không cần phải căng thẳng thần kinh?"
Hagiwara Kenji trở nên nghiêm túc: "Tôi muốn tách biệt hoàn toàn nơi làm việc và nơi ở."
Chuyện này đúng là Hagiwara Kenji sẽ làm, dù rằng thực tế nó chẳng có ý nghĩa gì.
Matsuda Jinpei cụp mắt: "Nếu cậu muốn không gian riêng, tôi có thể cho cậu mượn tiền luôn, tại sao phải kéo tôi theo?"
Hagiwara Kenji ngược lại bị câu hỏi này làm cho sững sờ, ngập ngừng một lúc mới trả lời: "... Quen rồi?"
Bị Matsuda Jinpei hỏi vậy, Hagiwara Kenji mới nhớ ra hình như mình chưa từng nghĩ đến khả năng Matsuda Jinpei sẽ từ chối, cũng không nghĩ tại sao lại thuận tay kéo luôn cậu bạn thân từ bé vào.
Nhưng cũng vì bị hỏi như vậy, Hagiwara Kenji nhớ lại lời lẽ của mình ban nãy, phản ứng lại: "Khoan đã! Người nói thuê chung đâu phải tôi! Là Jinpei cậu khơi mào trước mà!"
Matsuda Jinpei nhếch mép: "Cậu cũng có phản đối đâu."
Hai người im lặng một cách kỳ lạ trong phòng của Hagiwara Kenji, rồi bất giác bật cười trước sau: "Haha, vậy là chúng ta đạt được thỏa thuận rồi?"
"Tôi chỉ chịu một nửa tiền thuê, còn lại tôi không quan tâm." Matsuda Jinpei cố giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng ai cũng thấy được ý cười trên mặt anh: "Phiền phức lắm."
"OK OK~" Hagiwara Kenji làm ký hiệu tay: "Tôi xem trước mấy chỗ rồi, chỉ cần đơn được duyệt là đi xem thực tế ngay!"
Nhưng với hiệu suất của cảnh sát Nhật, đơn này được duyệt chắc phải mất mấy tháng.
Ở ký túc xá cảnh sát có thể giảm tiền thuê, nhưng nếu nộp đơn xin ra ngoài ở, đồng thời vẫn giữ suất ký túc xá, thì chỉ có thể trả theo giá gốc, không có phúc lợi gì thêm.
Hagiwara Kenji lại có sức hành động đáng sợ, ngay ngày đầu tiên nhận chức đã vui vẻ đi nộp đơn, khiến Thanh tra Takahashi, người đã mời họ vào Đội Cơ động và có phần thiên vị (năng lực) của họ, rơi vào im lặng kỳ lạ.
Ông còn quay sang nói với đồng nghiệp bên cạnh: "Phúc lợi của chúng ta tệ lắm à?"
Đồng nghiệp: ?
"Môi trường ký túc xá của chúng ta tồi tệ lắm sao?"
Đồng nghiệp: ??
"Hay là cơm nhà ăn của chúng ta không hợp khẩu vị của họ...?"
Đồng nghiệp: ???
Người đồng nghiệp ngơ ngác nhìn Thanh tra Takahashi liên lạc với người bạn đang làm ở Học viện Cảnh sát. Đầu dây bên kia, thầy huấn luyện Onizuka vừa nghe thấy hai cái tên quen thuộc, liền cười lạnh một tiếng: "Cậu quản bọn nó làm gì?"
Thanh tra Takahashi nhìn điện thoại bị cúp máy: "..."
Vậy rốt cuộc là ông ấy đồng ý hay không đồng ý?
Bên khác, tuy đã nhận chức, nhưng Đội Xử lý Vật liệu nổ và cảnh sát bình thường có lịch sinh hoạt không giống nhau. Ít nhất họ không chịu trách nhiệm tuần tra hằng ngày, cũng không cần đạp xe hay lái mô tô lượn lờ cả ngày trên đường.
Nhật Bản cũng không có nhiều bom như vậy để họ xử lý, nên ngày thường coi như khá thoải mái… nhiều nhất là Đội Tác chiến cần huấn luyện và kiểm tra định kỳ, đảm bảo kỹ thuật không bị mai một, cũng như cập nhật tài liệu về các loại vật liệu nổ liên quan.
Lý lịch của Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji không có gì đặc biệt, là nhân tài được tiền bối chiêu mộ đặc biệt ngay từ khi còn ở học viện. Nếu không có gì bất ngờ, vài năm, thậm chí vài chục năm tới họ đều sẽ phải đối mặt với những gương mặt này… dù cho vấn nạn bắt nạt nội bộ ở Nhật rất nghiêm trọng, nhưng trong môi trường công sở, ngoài việc các tiền bối thỉnh thoảng ra oai, thì về cơ bản không có chuyện gì khác.
Nhưng để tránh né phần này, sau khi Hagiwara Kenji nộp đơn xin ở ngoài, Matsuda Jinpei cũng chạy vào văn phòng.
Thanh tra Takahashi, người còn chưa kịp đặt đơn xin thuê nhà xuống: ?
Takahashi: "Cậu không phải cũng đến nộp đơn đấy chứ? Hagiwara đã giúp cậu..."
"Gì cơ?" Matsuda Jinpei sững sờ, rồi mới phản ứng lại: "À, chuyện đó không gấp, tôi đến xin chìa khóa phòng lưu trữ hồ sơ."
Takahashi: ?
Matsuda Jinpei thản nhiên nói: "Phòng lưu trữ chắc là có không ít tài liệu liên quan đến vật liệu nổ, bình thường tôi không tiếp xúc được, nên muốn xem thử."
Takahashi: "... Chìa khóa cậu có thể hỏi trực tiếp Nagao, tôi duyệt đơn cho cậu."
Matsuda Jinpei nhếch mép cười, giọng điệu tùy ý: "Cảm ơn nhé."
Người đồng nghiệp còn chưa rời đi liếc nhìn hai người họ với vẻ ngập ngừng, cảm thấy vị Matsuda mới nhận chức này... giọng điệu có vẻ thân quen quá? Lẽ nào họ là người quen?
Matsuda Jinpei đúng là đơn phương quen thuộc với Thanh tra Takahashi. Kiếp trước dù sao cũng là cấp trên của anh suốt bốn năm. Takahashi Ken tính tình trầm ổn, ôn hòa, bị anh làm phiền suốt bốn năm, mãi đến tuần cuối cùng của năm thứ tư mới đồng ý đơn xin của anh, điều anh sang Đội Điều tra số 1.
Nhưng lúc đó giao kèo là, bắt được hung thủ xong thì cút về Đội Gỡ bom ngay… đương nhiên, Matsuda Jinpei không hổ danh là cái gai, hiển nhiên đã nuốt lời.
Matsuda Jinpei quơ quơ tờ giấy duyệt trong không trung, trước khi rời đi, anh mỉm cười với Thanh tra Takahashi vẫn còn mái tóc rậm rạp: "Đúng rồi, Thanh tra Takahashi, cá nhân tôi đề nghị ngài nên chú ý tóc tai một chút, cẩn thận hói đầu."
Takahashi: ???
Thanh tra Takahashi lập tức đập bàn đứng dậy: "Thằng nhóc này, cậu có ý gì?!"
Nhưng Matsuda Jinpei đã đóng cửa biến mất.
Lấy được chìa khóa phòng lưu trữ từ Nagao, Matsuda Jinpei trừ thời gian ăn trưa ra thì gần như ở lì trong đó cả ngày, né tránh hoàn hảo sự tò mò và thăm dò của đồng nghiệp đối với lính mới.
Hagiwara Kenji, người gánh vác trách nhiệm xã giao của cả hai, lại thích ứng rất tốt, và vui vẻ nhận lời mời đi ăn tối.
"Từ chối vô hiệu." Hagiwara Kenji chặn ngay tay nắm cửa trước khi cậu bạn thân kịp chạy trốn, mỉm cười: "Ngày đầu tiên nhận chức, đừng hòng trốn nhé? Jinpei."
Matsuda Jinpei: …
Thế là Matsuda Jinpei thả rỗng não, để Hagiwara Kenji kéo đi làm một bức bình phong chỉ biết gật đầu đồng ý, thỉnh thoảng nói đến chủ đề hứng thú mới chen vào vài câu.
Đợi đến khi tiệc tàn, Hagiwara Kenji ném một cái hộp qua. Matsuda Jinpei thuận tay bắt lấy, lắc lắc: "Bên trong là gì?"
"Quà nhận chức… Jinpei, sao cậu không ngạc nhiên chút nào hết vậy?"
"Đoán được rồi." Giữa họ vốn chẳng có nghi thức gì, Matsuda Jinpei cũng không hỏi mà xé toạc luôn cái hộp quà được gói cũng rất qua loa. Nhưng khi thấy thứ bên trong, Matsuda Jinpei khựng lại.
"Thế nào? Muốn đeo thử không?" Hagiwara Kenji đi bên cạnh, nụ cười dưới ánh đèn đường vô cùng rực rỡ: "Lúc trước đã thấy kính râm có vẻ hợp với cậu, nên tiện mua luôn một cái."
Matsuda Jinpei liếc nhìn cậu bạn thân, "Hừ" một tiếng: "Tặng kính râm ban đêm, cậu muốn thấy tôi vấp ngã à?"
Hagiwara Kenji cong mắt: "Bị phát hiện rồi~"
Nói thì nói vậy, kiếp trước kính râm là do Matsuda Jinpei tự mua, còn lần này... chắc là do tình hình ở công viên giải trí lần đó, khiến Hagiwara Kenji đột nhiên nảy ra ý nghĩ.
Matsuda Jinpei đeo kính râm lên với động tác không quá xa lạ, trước mắt lập tức tối sầm lại, nhưng vẫn thấy được đường. Anh hơi nghiêng đầu: "Không tệ?"
"... Buff trong truyền thuyết!" Hagiwara Kenji đột nhiên thốt ra thuật ngữ game, khiến Matsuda Jinpei hơi khó hiểu.
"Jinpei lúc trước tuy trông giống côn đồ, nhưng ít ra vẫn nhìn ra là dân lành… nhưng đeo kính râm vào rồi, trông chẳng khác gì dân xã hội đen! Hay là trên người cậu có buff gì à?"
Matsuda Jinpei nhếch mép, giơ nắm đấm lên: "Nếu cậu đang nói đến cái buff khởi đầu "Gặp Hagiwara Kenji lần nào là đấm lần đó" thì đúng rồi đấy."
"Khoan? Dừng tay… Cứu mạng! Nhưng tại sao thứ kỳ quái đó lại là buff khởi đầu?! Cậu muốn đấm tôi đến thế à?!"
"Xin lỗi, vì cái buff này nó khắc trong DNA rồi."
"Đừng có khắc mấy thứ kỳ quái vào DNA chứ!!"