Yêu cầu mở màn của đại hội thể thao là, từng lớp sẽ lần lượt tiến vào theo thông báo của loa phát thanh, đi đến sân vận động để báo cáo.
Mấy lớp đầu tiên quả thực không có vấn đề gì, các lãnh đạo đến dự khán đứng trên đài cũng đều mang vẻ mặt hài lòng.
Tương lai của Nhật Bản, chính là đám cảnh sát tương lai đầy hăng hái này đây!
Tuy nhiên, bắt đầu từ lớp thứ tư tiến vào, toàn bộ không khí bắt đầu trở nên sai sai.
Đại hội thể thao năm nào cũng như một cái khuôn đúc ra, đúng là có một bộ phận lãnh đạo sẽ cảm thấy vui mừng, cảm thấy như vậy rất tốt, nhưng cũng có một bộ phận khác thì đây chỉ là công việc bề mặt, đi cho đúng quy trình. Về cơ bản, các lãnh đạo chỉ cần đến xem lướt qua phần mở màn, xem xong là công việc của họ cơ bản cũng kết thúc.
Bốn lớp ra quân đầu tiên đã nới lỏng cảnh giác của mọi người. Ngay khi họ tưởng rằng mọi thứ sẽ tiếp tục theo quy trình tiêu chuẩn, tỏ ra nhàm chán, và quyết định cứ đối phó cho xong như mọi khi, thì lớp thứ tư, Lớp trưởng của lớp Matsumoto, mặc đồng phục nghiêm chỉnh, vô cùng nghiêm túc dẫn theo một đám... một đám Pikachu??
Các lãnh đạo và ban giám hiệu nhà trường trên đài đều lộ vẻ sững sờ, há hốc mồm.
Chỉ thấy một đám Pikachu mặc đồ thú bông, trên vai đeo biển số và tên, được Lớp trưởng nghiêm túc hô khẩu lệnh: "Một, hai! Một, hai!" nhảy tưng tưng tiến vào vị trí trung tâm. Lớp trưởng hô khẩu lệnh chạy, các Pikachu nhảy tưng tưng; khẩu lệnh nghiêm, các Pikachu mặt vốn có nụ cười và má hồng tròn xoe lập tức đứng nghiêm. Lớp trưởng yêu cầu báo cáo số lượng, động tác quay đầu "một, hai, ba, bốn" cũng vô cùng đều đặn.
Mặc dù trang phục không đúng lắm, nhưng thành quả huấn luyện của họ lại được thể hiện một cách hoàn hảo.
Vấn đề… vấn đề chính là trang phục quá sai trái rồi!!
Thầy Matsumoto đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của các đồng nghiệp đang nhìn mình, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Mà các thầy huấn luyện khác đang nhìn thầy Matsumoto cũng không ngờ rằng, lát sau cũng sẽ xuất hiện lớp do mình dẫn dắt.
Lãnh đạo không hổ là lãnh đạo, sau khi cứng đờ vài giây trên đài, liền nở một nụ cười xã giao khen ngợi: "Matsumoto, lớp của cậu rất có bản sắc."
Thầy Matsumoto: "...Vâng, à, cảm ơn, haha."
Nắm đấm của thầy Matsumoto cứng lại.
Ông quay sang thầy Onizuka đang đứng ngay bên cạnh: "Thầy Onizuka, lát nữa cho tôi mượn ít thuốc hạ huyết áp."
Thầy Onizuka: "À, được… Khoan đã? Tôi không có cao huyết áp, không uống thuốc?"
Thầy Matsumoto ngược lại sững sờ: "Hả?"
Thầy Onizuka: "?"
Nhưng khi thấy lớp tiếp theo ra sân, nắm đấm của thầy Matsumoto lập tức thả lỏng… A, may quá, không phải chỉ một mình lớp ông gây chuyện.
Đại hội thể thao vốn chỉ là một quy trình, đã bắt đầu rẽ sang một hướng mà không ai ngờ tới.
Tiếp sau lớp Pikachu, lớp ra sân tiếp theo không mặc đồ thú bông, mà toàn bộ thành viên đều trùm một tấm vải khác màu, bọc kín cả người. Tấm vải được họ giơ cao bằng hai tay lên trên đỉnh đầu, nhìn từ chính diện chính là những khối vuông vức. Họ vậy mà lại dùng cách này để cho các lãnh đạo ngồi trên đài cao thấy được kiểu cờ lớp của họ.
Phải nói không hổ là học viên Học viện Cảnh sát, động tác đều tăm tắp, trông rất có khí thế… nếu bỏ qua trang phục kỳ quái của họ!
Cứ hết lớp này đến lớp khác, cả thầy huấn luyện lẫn lãnh đạo đều nhận ra, đây rõ ràng không phải là kế hoạch gây rối của một lớp. Tiện thể liếc qua bốn lớp bình thường ra sân đầu tiên, họ cũng không hề ngạc nhiên, thậm chí còn chỉ muốn cười.
Đây là một hoạt động mà cả trường đều nhúng tay vào!!
Thầy Onizuka, người có trái tim đã được rèn luyện bởi năm tên khốn trong lớp mình, càng xem càng thấy không ổn, dự cảm chẳng lành trong lòng ngày càng mãnh liệt.
Bởi vì thứ tự ra sân của họ được sắp xếp theo Romaji tên của thầy huấn luyện! Dù thế nào, bây giờ cũng nên đến lượt lớp Onizuka rồi! Tại sao loa phát thanh vẫn chưa gọi tên?
Và điểm này, rõ ràng không chỉ mình thầy Onizuka nhận ra. Sau đó thầy Onizuka nhớ ra, công việc phát thanh cũng được giao cho học sinh!
Đám người này tất cả đều thông đồng với nhau!
Ông cũng không tiện rời đi lúc này, chỉ đành ôm ngực sợ mình lỡ đâu ngất xỉu mất.
Matsuda Jinpei tựa vào cửa sổ lớp học nhìn ra ngoài, chiếc váy dài bị anh vén lên đến đầu gối. Anh dùng camera độ nét cao (của livestream) xem toàn bộ quá trình ra sân của các lớp phía trước, sau đó không nhịn được cười đến gập cả lưng.
[Cứu mạng! Tôi như thể thấy được phiên bản copy của đại hội thể thao trường tôi hhhh!]
[Học viện Cảnh sát chơi thế này thật sự không sao chứ? Sẽ không bị ghi sổ đen à? Cười chết tôi!!]
[Pháp bất vị chúng!! (Không phạt số đông!!)]
[Jinpei! Tôi muốn xem Jinpei! Đáng ghét!! Quay camera qua đi!!]
"Trước giờ không để ý các lớp khác... Họ nghĩ ra trò này thế nào vậy?" Matsuda Jinpei quay đầu lại, nói với cậu bạn thân từ bé đang giúp các bạn học khác trong lớp trang điểm: "Cậu làm à?"
"Ể… Tôi chỉ đưa ra vài gợi ý nhỏ thôi, không ngờ họ lại phối hợp như vậy~" Hagiwara Kenji ngước mắt lên đáp một câu, rồi nói với bạn học cùng khóa trước mặt: "Xong rồi, nhắm mắt lại, đến phần mắt nhé?"
Hagiwara Kenji không xa lạ gì với việc trang điểm. Vì anh có một người chị gái, điều này khiến anh từ nhỏ đã tiếp xúc với những hũ hũ lọ lọ mà đám con trai không thể hiểu nổi. Mẹ anh đương nhiên cũng trang điểm, nhưng giữa cha mẹ và con cái vốn có một lớp màng ngăn cách. So với việc chú ý đến mẹ trang điểm, lúc anh còn học tiểu học, anh càng phải để ý đến việc chị gái mình lén dùng mỹ phẩm của mẹ hơn. Cộng thêm bản tính Hagiwara Kenji vốn là người dễ chơi thân với các bạn nữ, bất tri bất giác liền biết không ít kiến thức.
Anh chưa từng tự trang điểm cho mình, nhưng giúp người khác thì anh vẫn làm được những bước cơ bản.
Bạn học cùng khóa được Hagiwara Kenji áp sát, biểu cảm căng thẳng, thậm chí trong tiết trời không quá nóng nực này, trán còn rịn ra mồ hôi. Điều này khiến Hagiwara Kenji nhíu mày.
"Thả lỏng nào, căng thẳng thế này tôi tô không đều được, bạn Yamada?" Hagiwara Kenji dùng chất giọng bỡn cợt hơi bay bổng thường ngày của mình nói.
Và bạn Yamada, trông lại càng căng thẳng hơn.
Hagiwara Kenji: "...Hay là để Nagao giúp nhé?"
bạn Yamada lập tức thẳng lưng: "Không! Xin hãy tiếp tục! Hagiwara-san!"
Hagiwara Kenji vô cùng bất đắc dĩ: "Chúng ta cùng khóa, không cần dùng kính ngữ với tôi đâu."
Hơn nữa, trong tiếng Nhật: "-san" ngoài ý nghĩa kính trọng, còn là cách gọi nữ sinh cùng cấp. Mặc dù "-san" dùng được cho cả nam và nữ, nhưng trong các tình huống không trang trọng, đa số mọi người cũng ít khi gọi nữ sinh là "-kun".
Hagiwara Kenji vốn giỏi quan sát, khả năng thấu hiểu cực cao, không đến mức không phân tích ra được ý này.
Trang phục của mình kỳ quặc đến vậy sao? Hagiwara Kenji liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của mình qua ô cửa kính.
Hagiwara Kenji thì tự thấy không sao cả, nhưng không hiểu sao đa số bạn học trong lớp đều đề cử đồng phục cao trung cho anh. Không cùng kiểu với của Matsuda Jinpei, chỉ là bộ đồng phục thủy thủ đơn giản nhất.
Sự khác biệt về vóc dáng giữa nam và nữ rất rõ ràng, nếu không phải là nam giới bẩm sinh có khung xương nhỏ nhắn, thon gầy, thì khi giả gái đều mang lại cảm giác trái ngang rất mạnh.
Bạn Oda, người liên tục bị réo tên trước đó, chính là ví dụ rõ ràng nhất. Oda có ngoại hình thanh tú, vóc dáng không cao lớn, miễn cưỡng vừa đủ tiêu chuẩn chiều cao mà Học viện Cảnh sát yêu cầu. Nên có thể nói, cậu ta thậm chí không cần che vai rộng hay vóc dáng, chỉ cần đội tóc giả, thay đồ nữ vào là trông y như con gái thật. Mà tính cách của Oda cũng cho thấy, có lẽ trước đây cậu ấy từng vì điều này mà bị bắt nạt, nên mới muốn trở thành cảnh sát để chứng minh bản thân.
Kết quả xem ra bây giờ, Oda ngược lại trở thành người chơi vui vẻ nhất, quên cả bóng ma quá khứ. Đây cũng có thể coi là một điểm tốt của hoạt động lần này?
Mặt của Hagiwara Kenji hơi dài, chiều cao thậm chí còn hơn cả Matsuda Jinpei, thế là anh làm ngược lại, không những không dùng tóc dài để che mờ, mà đội một bộ tóc giả bông xù chỉ dài đến ngang vai, trông rất ra dáng học sinh. Điều này khiến anh có phong cách hơi giống tomboy, vì vậy các đặc điểm nam tính trên người ngược lại biến thành một nét đặc trưng. Tuy nhiên, kết hợp với tính cách có phần hờ hững, bỡn cợt của anh…
Bạn Yamada, người được Hagiwara Kenji trang điểm, mặt càng đỏ hơn.
"Này! Hagi, vẫn chưa xong à?" Matsuda Jinpei liếc nhìn thứ tự ra sân: "Còn ba lớp nữa là đến chúng ta."
Hagiwara Kenji tăng tốc: "Sắp xong, sắp xong~ À mà, Hiro đâu? Cậu ấy vẫn chưa ra à?"
"Kimono phiền phức hơn mà?" Matsuda Jinpei kéo một lọn tóc giả bị tuột xuống, quấn quấn quanh đầu ngón tay: "Tôi đã có thể tưởng tượng ra sắc mặt của lão Oni lúc đó rồi."
"Đừng bắt nạt thầy huấn luyện thế chứ, Jinpei." Hagiwara Kenji cong mắt cười cười.
Sau khi "xử lý" xong bạn Yamada cuối cùng, Hagiwara Kenji thở phào một hơi.
Bọn họ đều cố gắng tìm trang phục che đi vóc dáng, ai không thể che được như Date Wataru thì dứt khoát từ bỏ, cũng mang một phong vị riêng.
Cộng thêm "tà thuật châu Á" là trang điểm…
"Phụt, nếu nói chúng ta là một lớp nữ sinh thì hình như cũng không trái ngang lắm nhỉ?" Hagiwara Kenji éo giọng, kéo dài âm cuối: "Cậu nói đúng không? Jinpei~"
"Hơi ghê." Matsuda Jinpei thành khẩn đánh giá.
Hagiwara-chan bị đả kích nặng nề: "Quá đáng! Rõ ràng rất đáng yêu mà…"
Thế là anh lập tức nhận được sự hùa theo của các bạn học khác trong lớp: "Đúng đó đúng đó! Rất đáng yêu mà!"
Hagiwara Kenji: ...Thực ra tôi chỉ thuận miệng nói thôi, chính tôi cũng thấy cái giọng ban nãy ghê ghê?
Matsuda Jinpei khó chịu liếc qua mấy người vừa hùa theo. "Ban nãy ai hùa theo đấy?"
Lập tức, cả lớp im phăng phắc. Tuy nhiên, phản ứng lại không giống như mọi khi. Ít nhất là bình thường… mặt của đám bạn học này sẽ không ửng hồng và phát ra mấy âm thanh kỳ quái!
Hơn nữa đừng quên chính các cậu cũng đang mặc đồ nữ đấy!
Matsuda Jinpei xoa xoa cánh tay đang nổi da gà, quyết định vẫn là không nên tùy tiện bắt chuyện thì hơn.
Lúc này, Morofushi Hiromitsu, người nãy giờ vẫn chưa xong, cuối cùng cũng đẩy cửa bước ra.
Bọn họ đương nhiên không mượn được kimono xịn xò gì, nhưng chỉ cần mặt đẹp, yukata bình thường cũng đủ rồi.
Kimono che dáng tốt hơn đồng phục JK. Vóc dáng cao ráo chống đỡ lấy bộ kimono trơn màu phẳng phiu. Tóc của Morofushi Hiromitsu được búi lên, đôi mắt mèo được trang điểm nhấn đậm, hơi xếch lên, mang theo nụ cười có chút ngượng ngùng: "Trông... ổn không?"
"…"
Matsuda Jinpei: "Tôi hình như vừa nghe thấy tiếng "phụt" thì phải? Là ảo giác à."
Hagiwara Kenji: "Không phải đâu, đó là tiếng trái tim của mọi người bị mũi tên của thần Cupid xuyên qua đó."
Furuya Rei: "Hết cứu rồi, chôn đi."
Date Wataru: "Được rồi được rồi, đừng quậy nữa, đến lớp chúng ta rồi!"
Sau khi có kinh nghiệm từ các lớp trước, thầy Onizuka cứ nghĩ dù lớp mình có bày trò quái đản gì thì ông cũng sẽ không quá kinh ngạc. Nhưng ông vẫn đánh giá thấp học sinh của mình.
Khi nhìn thấy một đám bóng dáng vừa lạ vừa quen, mặc đủ loại trang phục của nữ giới tiến vào, ông thậm chí còn không phản ứng kịp.
"Đây là lớp nào vậy?" Thầy Onizuka thậm chí còn quay sang hỏi thầy Matsumoto bên cạnh.
Thầy Matsumoto cũng hơi hoang mang: "Tôi hình như chưa thấy lớp này bao giờ?"
Cho đến khi "Thiếu nữ phép thuật" Date Wataru, người bị góc khuất che mất mặt, bước ra… Hơi thở của thầy Onizuka như ngưng trệ.
Nghe thấy tên "Lớp Onizuka" vang lên từ loa phát thanh, thầy Onizuka suýt thì không thở nổi.
Cả lớp chỉ có một người mặc đồng phục Học viện Cảnh sát nghiêm chỉnh… A, nữ sinh tóc vàng kia mới là học sinh ngoan hiền chăm học… Khoan, lớp họ làm gì có nữ sinh!! Furuya! Cậu là Furuya đúng không?!
Nghe vị lãnh đạo không biết gì đánh giá rằng các nữ cảnh sát tương lai của lớp này đều rất ưu tú, ngoại trừ việc không mặc đồng phục, nhưng cũng trông vô cùng trẻ trung xinh đẹp, linh hồn của thầy Onizuka sắp bay ra khỏi miệng rồi.
[Aaaaaa!!! Nhóm F5 phiên bản nữ tôi húp hết…!]
[Nữ sinh bất lương JK! Nữ sinh ngọt ngào JK! Yamato Nadeshiko! Nữ cảnh sát tóc vàng! Thiếu nữ phép thuật! Tôi đều có thể…!!]