Chương 41: Cơn ác mộng bắt đầu

Giữa buổi diễn tập và ngày chính thức của đại hội thể thao có vài ngày. Họ không có cách nào tự làm đạo cụ và trang phục, nhưng hai ba ngày cũng đủ để họ đi thuê ở nơi khác.

Thầy huấn luyện Onizuka nhìn chằm chằm cả lớp đang đứng nghiêm trước mặt. Sau khi huấn luyện kết thúc, tất cả bọn họ liền biến mất không một dấu vết.

Không chỉ lớp Onizuka của họ, mấy lớp bên cạnh cũng có tình trạng tương tự.

Thầy huấn luyện Onizuka chào thầy huấn luyện Matsumoto bên cạnh, hỏi: "Cậu biết có chuyện gì xảy ra không? Matsumoto."

Thầy Matsumoto cười cười: "Mà, dù sao cũng sắp đến đại hội thể thao rồi, bọn họ hăng hái một chút không phải là chuyện tốt sao?"

Thầy Onizuka: "Là chuyện tốt, nhưng... tôi cứ có dự cảm chẳng lành."

Mà dự cảm này, dường như không phải là ảo giác của ông.

Matsuda Jinpei nhìn bộ đồng phục nữ sinh cấp ba không biết bị ai mượn về, khuôn mặt thu hút của anh lộ rõ vẻ ghét bỏ: "Tôi từ chối."

Hagiwara Kenji cười hì hì khoác vai Matsuda Jinpei: "Rõ ràng là cậu đề nghị, sao đến phút chót lại bắt đầu từ chối rồi?"

Matsuda Jinpei nhíu mày nói: "Nhưng quần áo của nữ sinh cấp ba bình thường cũng đâu có hở eo?"

Hagiwara Kenji cong mắt: "Thế nên mới là bất lương~"

"Đừng tưởng tôi không biết trang phục của nữ sinh bất lương, họ mặc váy dài." Matsuda Jinpei dùng ngón trỏ và ngón cái nhón chiếc váy xếp ly màu đen lên: "Cậu không thấy nó hơi ngắn một cách kỳ cục à?"

Nữ sinh bất lương Nhật Bản mặc váy dài là vì váy dài trông nổi loạn hơn váy ngắn, cũng là để không bị "lộ hàng" khi đánh nhau, đồng thời có thể giấu vũ khí như gậy bóng chày dưới váy. Tóm lại, váy dài tiện lợi hơn váy ngắn rất nhiều.

Mà chiếc váy hiện tại, dường như còn ngắn hơn cả váy đồng phục bình thường một đoạn.

Hagiwara Kenji ướm thử một chút, rồi đưa ra đáp án: "Không phải vấn đề ở cái váy, mà là do cậu cao quá thôi."

Bên này chưa giải quyết xong, bên kia lại thuận lợi lạ thường.

Họ mượn hai nữ sinh lớp bên cạnh sang giúp trang điểm, và hai nữ sinh này hiện đang tập trung tô vẽ lên một khuôn mặt.

"Trời ơi, da của bạn Furuya đẹp quá, gần như không thấy lỗ chân lông, không mụn cũng không có quầng thâm mắt! Cảm giác không cần đánh nền nhiều, lông mi cũng dài nữa...!" Kobayashi Miko cầm đồ trang điểm ôm tim: "Tôi sắp ghen tị chết mất!!"

Furuya Rei theo bản năng muốn mở mắt ra, rồi trả lời, nhưng lập tức bị cô ấy ngăn lại: "Khoan! Đừng mở mắt vội, tôi chưa tô xong."

Furuya Rei sở hữu khuôn mặt búng ra sữa có thể bị nhầm là học sinh cấp ba, nếu không nhìn dáng người và khí chất, chỉ nhìn ảnh thôi thì hoàn toàn có thể được nhận xét là "đáng yêu". Chỉ là năng lực của anh đủ khiến người ta phớt lờ điểm này, hơn nữa mái tóc vàng và làn da đặc biệt của anh còn thu hút sự chú ý hơn cả khuôn mặt.

Vả lại, giữa những người cùng giới tính đa số cũng không ai để ý đến vấn đề này.

Màu da là đặc trưng của Furuya Rei, Kobayashi Miko không che đi điểm này, mà mua một loại kem nền cùng tông màu, trang điểm một lớp nền đơn giản. Tuy rất muốn thử kiểu mắt khói đậm và son màu nude của phong cách gyaru (cô nàng sành điệu), nhưng sau khi do dự, Kobayashi Miko quyết định không "tàn phá" khuôn mặt này của Furuya. Lớp trang điểm được thực hiện theo thẩm mỹ thông thường, theo hướng hơi lộng lẫy và phóng khoáng một chút.

Chưa nói đến gì khác, chỉ tóc vàng và da ngăm thôi cũng đủ khiến anh nổi bần bật rồi.

Trang điểm xong, Kobayashi Miko lùi lại một bước, nhìn thành phẩm do mình tạo ra, lại một lần nữa ôm tim: "Hình như tôi sắp thay lòng đổi dạ mà yêu cậu mất rồi, bạn Furuya."

Furuya Rei ngơ ngác mở mắt. Đôi mắt cụp thường mang lại cảm giác vô tội và dịu dàng, nhưng Furuya Rei lại là người có tính cách nghiêm túc và đứng đắn. Khác với vẻ đa tình của Hagiwara Kenji, ánh mắt của Furuya Rei thường chỉ tập trung vào một người.

Kobayashi Miko vốn chỉ nói đùa, hít vào một hơi lạnh, thì thầm với cô bạn Kawai Megumi: "Không ổn, hình như tớ thật sự không trụ nổi nữa rồi!"

Kawai Megumi lặng lẽ nhìn sang: "Vậy cậu là tình địch của tớ."

Kobayashi Miko sững sờ.

Trước mặt Furuya Rei không có gương, anh cũng không rõ dáng vẻ hiện tại của mình ra sao. Anh không chú ý đến cuộc đối thoại giữa hai cô gái, nhưng nhìn biểu cảm của họ, có lẽ... cũng tạm ổn?

Morofushi Hiromitsu gõ cửa: "Xong chưa? Ze..." Morofushi Hiromitsu khựng lại, đôi mắt mèo cong lên: "Dễ thương lắm đó, Zero."

Furuya Rei gãi gãi đầu, mái tóc vàng dài mềm mượt xõa xuống vai, anh bất đắc dĩ nói: "Cảm giác kỳ cục quá..."

Morofushi Hiromitsu bật cười: "Đừng lo, dễ thương thật mà."

Trang phục gyaru quá khoa trương, Furuya Rei không tài nào chấp nhận nổi, nên đành lùi một bước, mượn một bộ đồng phục Học viện Cảnh sát cỡ lớn của nữ sinh bên cạnh.

Furuya Rei: Nhưng mặc đồng phục Học viện Cảnh sát trong tình huống này còn kỳ quặc hơn nữa, có biết không?!

Nhưng đám khốn nạn này đã cuỗm hết quần áo trong phòng thay đồ của anh, bên ngoài lại còn hai nữ sinh, Furuya Rei đành phải thay bộ đồ duy nhất, sau đó bị hai cô gái lôi đi trang điểm.

Đồng phục phần thân trên của nam và nữ không khác biệt quá lớn, nhưng phần thân dưới của đồng phục nữ là váy ngắn ôm sát.

Vốn Furuya Rei nghĩ mình mặc vào sẽ rất kệch cỡm và kỳ quặc, nhưng anh đã bỏ qua một lợi thế bẩm sinh về gen của nam giới so với nữ giới. Do hormone, khung xương chậu và sự phân bố mỡ, chân của nam giới trông thon hơn nữ giới.

Có lẽ do chất tóc vốn mềm mỏng nên lông chân của Furuya Rei cũng không rõ ràng, thậm chí không cần phải "tạm biệt lông chân" như những nam sinh khác.

Dáng cao, eo thon, chân dài, đồng phục và mái tóc vàng dài che đi bờ vai rộng, ngoại trừ chiều cao của Furuya Rei có hơi quá khổ… gần như không thể nhìn ra bất cứ điểm nào không hài hòa.

Ít nhất là vào khoảnh khắc anh bước ra ngoài, các nam sinh trong phòng đều ngừng thở.

"Khoan, khoan? Đây là Furuya??"

"Quả thực… A!!! Hoàn toàn trúng phóc gu của tôi!"

"Biến đi, đám đàn ông đầu óc đen tối! Bạn Furuya đừng nghe, bọn họ nói bậy đó!!"

"Nói cứ như cậu không phải thế!"

Furuya Rei nhìn ánh mắt quá đỗi sắc bén của các nam sinh trong phòng, im lặng và bình tĩnh… di chuyển ra sau lưng Morofushi Hiromitsu một chút.

Morofushi Hiromitsu đảo mắt nhìn quanh lớp, nén ham muốn bật cười: "Đừng nhìn bên này nữa, ai chưa đến lượt trang điểm thì xếp hàng vào tìm bạn Kobayashi và bạn Kawai đi. Chúng ta phải hoàn thành tất cả trước khi thầy huấn luyện chú ý."

Nói thì nói vậy, mọi người cũng "Vâng, dạ" ngoài miệng, nhưng ánh mắt thì cứ liếc về phía bên này.

"Mà này, Morofushi cậu không thay à?" Có người đột nhiên hỏi.

"Không phải các cậu muốn xem kimono à?" Morofushi Hiromitsu buồn cười nói: "Kimono mượn phiền phức hơn đồng phục thường nhiều, giờ vẫn chưa tới tay tôi. Xin lỗi nhé?"

Các bạn học trong lớp đều tiếc nuối thở dài.

Đúng lúc này, Date Wataru bước tới: "Furuya? Trông không tệ chút nào!"

Furuya Rei vừa quay ánh mắt sang, suýt nữa thì tắt thở: "...Lớp, Lớp trưởng?!"

Morofushi Hiromitsu ho sặc sụa: "...Ai chọn cho cậu bộ này vậy, Lớp trưởng Date?"

Nhật Bản là nơi sản sinh ra các thiếu nữ phép thuật, chiếc váy xòe bồng bềnh màu hồng là sở thích của vô số otaku… nhưng không có nghĩa là mặc nó lên người một anh chàng cơ bắp thì sẽ dễ thương! Con người, ít nhất là không nên…

"À, Oda nói có lẽ sự tương phản này rất hợp với tôi?" Date Wataru, người ngay cả tóc giả cũng không đội, giơ ngón cái: "Dù sao thì vóc dáng của tôi chắc chắn không hợp với quần áo khác rồi, nổi bật thế này không phải cũng thú vị sao?"

Morofushi Hiromitsu ôm mặt: "Thôi, Lớp trưởng cậu vui là được."

Morofushi Hiromitsu hoàn toàn không biết tương lai sẽ có một bộ anime về thiếu nữ phép thuật cơ bắp kỳ diệu tên là 《Mahou Shoujo Ore》, hiện tại, và có lẽ tương lai cũng sẽ không nhận ra "gu" đặc biệt này.

"À mà, Hagiwara và Matsuda đâu rồi?" Furuya Rei hỏi.

Mấy bạn học bình thường hay phớt lờ anh vì màu da và màu tóc, lúc này lại nhiệt tình đến lạ: "Họ sang phòng bên cạnh rồi!"

Furuya Rei gật đầu cảm ơn. Anh đã nghĩ thoáng rồi, dù sao thì anh cũng đâu thấy bộ dạng giả gái của mình! Anh còn được thấy cả lớp giả gái, đâu phải mình anh mất mặt! Không lỗ!

Và khi họ đẩy cửa bước vào, liền thấy một người tóc dài xoăn mặc váy dài JK, một chân gác lên ghế đẩu, kề sát bên Hagiwara Kenji để giữ thăng bằng, đang quay lưng về phía họ để trang điểm cho Hagiwara Kenji.

Những ngón tay linh hoạt tô vẽ trên khuôn mặt Hagiwara Kenji. Thấy có người đến, Hagiwara Kenji ngạc nhiên nhìn trang phục của Furuya Rei và Date Wataru, đang định nói gì đó thì bị một bàn tay ấn lại: "Đừng cử động lung tung."

…Cái giọng này! Furuya Rei lộ rõ ánh mắt hóng kịch không ngại chuyện lớn.

Matsuda Jinpei cũng nhận ra điều gì đó từ phản ứng của Hagiwara Kenji. Anh quay đầu lại với vẻ mặt cáu kỉnh, rồi nhướng mày: "Lớp trưởng, bộ cánh này của cậu không tệ nha, ai chọn vậy?"

"Oda." Date Wataru cười cười: "Của Matsuda cậu cũng không tệ."

"Cảm ơn, tôi tìm mỏi mắt mới thấy cái váy này… Thôi bỏ đi, bên cạnh cậu là tên khốn tóc vàng kia à? Quả nhiên tôi nói không sai mà. Đồ nữ đúng là hợp với gã này thật."

"Như nhau cả thôi." Furuya Rei nhếch mép: "Matsuda, bộ này của cậu cũng không tệ."

Mái tóc dài xoăn được buộc tùy tiện thành một bím tóc vừa thô vừa rối sau gáy, rõ ràng là Matsuda Jinpei lười biếng không muốn sửa soạn tóc, chỉ buộc đại lên để không xõa xuống che tầm nhìn.

Mà mắt nhìn và đánh giá của Oda không sai, khi che đi vóc dáng, để lộ khuôn mặt đẹp trai của Matsuda, ngay cả bộ đồ nữ dường như cũng trở nên tự nhiên hơn.

…Hay nói cách khác, Matsuda Jinpei chính là có một loại năng lực, có thể biến những chuyện không bình thường, trở nên như thể hiển nhiên phải vậy.

Hagiwara Kenji mới chỉ đánh một lớp nền, gạt tay Matsuda Jinpei ra, cười nói: "Giờ tôi càng lúc càng mong chờ trang phục của Hiro đấy."

Morofushi Hiromitsu cong mắt: "Vậy à."

Matsuda Jinpei "Chậc" một tiếng: "Ngồi lại đi, tôi chưa làm xong."

Ngón tay linh hoạt cũng rất hữu dụng khi trang điểm, ít nhất là không tô sai hay vẽ lệch.

"Rồi nha… A! Khoan đã!" Hagiwara Kenji lục tìm trong đống quần áo phụ kiện phía sau: "Nhìn Furuya tôi mới nhớ, yết hầu của Jinpei rõ quá."

Matsuda Jinpei: "Chuyện đó có sao đâu?"

Hagiwara Kenji tìm một vòng, rồi rút ra một dải ruy băng màu đen: "Tìm thấy rồi!"

"Chi tiết quyết định thành bại mà~" Hagiwara Kenji vẫy vẫy tay: "Lại đây chút, Jinpei."

Matsuda Jinpei thuận thế rướn người về phía trước, Hagiwara Kenji tự nhiên đưa tay sửa lại bộ tóc giả của Matsuda Jinpei, đem dải ruy băng đen trong tay buộc lên cổ anh, che đi yết hầu.

Matsuda Jinpei sờ sờ cổ: "Thế này là được à?"

Hagiwara Kenji ngắm nghía, rồi chỉnh lại vị trí một chút: "Ok rồi đó!"

Matsuda Jinpei gật đầu, rồi lại cầm đồ trang điểm lên: "Vậy thì ngồi xuống cho tôi."

Hagiwara Kenji cười đáp lại, rồi ngồi xuống: "Biết nói sao nhỉ, nếu Jinpei thật sự là con gái, tôi nhất định sẽ tỏ tình đó!"

"Vậy thì xin lỗi nhé, tôi thích kiểu người như chị cậu cơ." Matsuda Jinpei thuận miệng nói.

Hagiwara Kenji làm vẻ mặt ngạc nhiên: "Jinpei cậu vậy mà có thể đem chuyện này ra đùa được rồi à? Trưởng thành rồi nha~"

Matsuda Jinpei trực tiếp vỗ bông phấn lên miệng Hagiwara Kenji: "Im ngay."

Date Wataru ngập ngừng: "Chúng ta bị bơ rồi thì phải?"

Furuya Rei gật đầu: "Bị phớt lờ rồi."

Morofushi Hiromitsu: "Quá đáng thật~"

Matsuda Jinpei: "Tôi nghe thấy hết đấy!"

…Vào ngày đại hội thể thao, thầy huấn luyện Onizuka nhìn các học viên tinh thần phơi phới trong bộ đồng phục chỉnh tề, nở một nụ cười vô cùng hài lòng.

Tuy nhiên, điều ông không ngờ tới là, cơn ác mộng của ông sắp sửa bắt đầu.