Chương 40: Tên đầu sỏ

Matsuda Jinpei xưa nay luôn to gan. Một người làm thì gọi là "chết xã hội", năm người làm thì có hơi độc đáo, nhưng nếu là cả một đám thì sao? Anh hiểu rõ đám bạn của mình hơn bất cứ ai, họ đều là một lũ tính tình không đáng tin cậy, xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn.

Nếu họ mà để ý đến quy tắc, Matsuda Jinpei và Furuya Rei đã không lao vào choảng nhau ngay ngày đầu tiên đến Học viện Cảnh sát, Lớp trưởng cũng sẽ không viện cớ cho họ trong tình huống đó.

Morofushi Hiromitsu và Hagiwara Kenji cũng là những kẻ thích gây rối, chỉ là hình tượng bề ngoài của họ quá ưu tú, khiến người ta bỏ qua điểm này. Nhưng đừng quên, những kẻ dám tụ tập cùng bọn họ thì có thể tốt đẹp đến mức nào chứ?

Vì vậy, việc Matsuda Jinpei cần làm, chỉ là mở đầu mà thôi.

Và Hagiwara Kenji là người đầu tiên hưởng ứng lời của Matsuda Jinpei: "Đúng vậy, Matsuda nói không sai, mọi người không thấy cứ làm theo buổi diễn tập thì quá nhàm chán sao? Chúng ta cũng sắp tốt nghiệp rồi, hay là để lại "ấn tượng sâu sắc" cho các thầy huấn luyện thì thế nào?"

"Nhưng làm vậy có ảnh hưởng đến hồ sơ tương lai..." Có người để ý đến điểm này.

Hagiwara Kenji cong mắt lên: "Nếu vậy, tôi có thể liên lạc với mấy lớp bên cạnh nhé? Quan hệ của tôi với họ khá tốt, tôi nghĩ họ sẽ không từ chối đâu."

"Nhắc mới nhớ, tôi từng nghe họ nói, các lớp khác hình như cũng định làm hoạt động gì đó đặc biệt." Chàng học viên cảnh sát tóc hơi dài chớp mắt, tỏ vẻ bừng tỉnh: "Vậy ra không chỉ riêng lớp Onizuka chúng ta có ý tưởng này à?"

Không ai chú ý, tiền đề trong câu nói của Hagiwara Kenji là, lớp Onizuka của họ đã ngầm đồng ý sẽ làm chuyện này.

Các bạn học trong lớp nhìn nhau, và Morofushi Hiromitsu cười nói: "Nghe có vẻ thú vị đấy. Nói vậy thì, tôi có quen lớp trưởng lớp Matsumoto, trước đây từng giúp cậu ấy vài việc, vậy lớp Matsumoto cứ giao cho tôi liên lạc nhé?"

Furuya Rei lại cau mày: "Matsuda, cậu còn nhớ chuyện chúng ta bị phạt cọ nhà tắm không? Cậu lại muốn bày trò gì đây. Đằng nào thì cuối cùng người bị phạt chắc chắn lại là năm chúng ta thôi! Tôi từ chối!"

Lời của Furuya Rei nghe thì có vẻ là từ chối, nhưng trong ngoài lời đều ám chỉ rằng hậu quả cuối cùng dù sao cũng sẽ do năm người đề xướng bọn họ gánh chịu.

Hãy nghĩ về những việc năm người này đã làm trước đây xem, kết quả của những việc đó cũng chỉ là cọ nhà tắm… vậy thì bọn họ thì sao?

Trong tình huống Furuya từ chối "vì bản thân" này, ngược lại có người thể hiện sự bất mãn, và đẩy thuyền: "Có sao đâu! Nếu mọi người cùng làm, thầy huấn luyện cũng không thể chỉ phạt mình cậu được!"

"Không ngờ Furuya cậu lại là người nhát gan như vậy!"

Furuya Rei "tức giận" nói: "Ai nói! Làm thì làm!"

Ngay cả "Furuya Rei" nhát gan cũng đồng ý rồi, vậy những người khác thì sao?

Nhật Bản là một quốc gia vừa bài ngoại nhưng cũng vừa có tính bầy đàn rất cao. Khi phần lớn mọi người thể hiện sự yêu thích đối với một phương hướng, một sự việc nào đó, để hòa nhập, những người khác cũng sẽ bắt đầu nghiêng về phía đó.

Huống hồ họ đều là những thanh niên 22 tuổi, đang ở độ tuổi hăng hái nhất, lại bị đè nén bấy lâu nay… sau khi có người xông lên dẫn đầu, liệu họ có từ chối không? Con người đều có một tâm lý, nếu mọi người đã cùng làm, thì dù sao người bị phạt cũng không phải chỉ một mình mình.

Date Wataru đứng trên bục giảng, nhìn cả lớp đột nhiên trở nên sôi nổi, khóe miệng nở nụ cười sảng khoái: "Vậy, có ai có ý kiến khác không?"

Date Wataru cao lớn liếc nhìn cả lớp, xác nhận vẻ mặt ai cũng lộ rõ hứng thú với chuyện này: "Tốt, vậy chúng ta sẽ thảo luận xem đại hội thể thao sắp tới nên mang đến "bất ngờ" gì cho các thầy huấn luyện nhé!"

"Oh!!!" Cả lớp đều kích động hẳn lên.

Hagiwara Kenji sau đó đã thể hiện vòng quan hệ xã hội đáng sợ của mình, dường như lớp nào cũng có người quan hệ tốt với anh.

Đương nhiên, chắc chắn cũng có người từ chối… không thể nào tất cả các lớp đều đồng ý.

Matsuda Jinpei huých cùi chỏ vào Furuya Rei, vẻ mặt trêu chọc không đứng đắn: "Đóng vai ác hay lắm."

Furuya Rei đảo mắt trắng dã, phàn nàn: "Thế rốt cuộc cậu lại muốn làm gì?"

"Làm một buổi diễn tập trước khi đấm Tổng Thanh tra?" Matsuda Jinpei suy nghĩ một chút, đưa ra câu trả lời.

Bốn người còn lại lập tức trố mắt: "Cái gì?!"

"Nhân tiện điều trị chứng huyết áp thấp cho "Lão Oni." Matsuda Jinpei nói thêm. (Oni 鬼 - Quỷ, trong tên Onizuka).

"...Có học trò như cậu, thầy huấn luyện đúng là thảm thật."

"Như nhau cả thôi."

Đại hội thể thao sắp bắt đầu, có câu ngạn ngữ gọi là "đánh trống tăng thêm can đảm, hết can đảm rồi lại suy kiệt". Thời điểm hiện tại vừa khéo ngay lúc can đảm nhất, hứng thú của mọi người đều đang dâng cao, ít nhất lý trí vẫn chưa quay về. Date Wataru nhân cơ hội thu thập ý kiến của lớp, tổ chức một cuộc bỏ phiếu lúc thầy huấn luyện vắng mặt.

Rồi nhìn dòng chữ [Tất cả đảo ngược - giả gái] trên bảng đen, Matsuda Jinpei là người đầu tiên phàn nàn: "Còn là học sinh cấp ba à? Lại hứng thú với cái này."

Date Wataru sờ sờ cơ bắp trên người: "Mặc đồ nữ... trông sẽ lố bịch lắm nhỉ?"

Matsuda Jinpei lại đúng lúc này liếc nhìn vị học viên cảnh sát tóc vàng nào đó đang ngồi bàn đầu: "Không... tôi cảm thấy Furuya nói không chừng sẽ rất hợp?"

Furuya Rei quay phắt lại: "Hả??"

Matsuda Jinpei thử suy đoán: "Dù sao Furuya cũng có khuôn mặt búng ra sữa, trông y hệt học sinh cấp ba. Nếu tóc dài thêm chút nữa, mặc đồ rộng thùng thình che dáng người thì sao?"

"...Là gyaru (cô nàng sành điệu) đúng không? Lại còn là gyaru siêu nóng bỏng da ngăm tóc vàng!" Không biết ai đột nhiên nói câu đó.

"Sao trước đây tôi không nghĩ ra nhỉ?" Bạn học B cũng cảm thán: "Chuyện mặt Furuya thực ra siêu đáng yêu!"

"Oda, cậu cũng hợp lắm đấy." Matsuda lười biếng đáp trả người đầu tiên hùa theo ban nãy.

"Không, tôi thấy Matsuda nói không chừng cũng rất hợp? Cảm giác nữ sinh bất lương ấy?"

"Nữ sinh JK bất lương xách gậy bóng chày!!"

"Nhắc mới nhớ, tôi thấy Morofushi cũng..."

"Khoan, sao chủ đề đột nhiên lại kỳ quái thế này?" Morofushi Hiromitsu bất đắc dĩ nói: "Không thể vì lớp chúng ta không có con gái mà lại lái sang hướng kỳ lạ này chứ?"

Hagiwara Kenji che mặt cúi đầu cười nín: "Jinpei... nữ sinh JK bất lương... Thôi rồi, các cậu thật biết tưởng tượng... khụ khụ... Phụt!"

Matsuda Jinpei ngược lại thấy khó chịu: "Hagi! Ngừng ngay cái mớ tưởng tượng của cậu lại!"

Tuy nhiên, điều này chỉ khiến mọi người chú ý hơn đến cuộc đối thoại ban nãy, bất giác tưởng tượng ra cảnh Matsuda mặc đồ nữ.

Khí chất đầy áp bức toát ra từ người Matsuda Jinpei luôn khiến người ta bỏ qua việc anh thực ra sở hữu một khuôn mặt đẹp trai đầy thu hút.

Nếu bỏ qua khí chất các kiểu, chỉ đơn thuần nhìn ảnh, thực ra khuôn mặt của Matsuda Jinpei mới là đẹp trai nhất trong năm người, cũng phù hợp nhất với thẩm mỹ đại chúng.

Chỉ là khí chất của anh luôn khiến người ta lờ đi sự tồn tại của khuôn mặt này, mà một khi đã chú ý đến…

"Nghĩ vậy, tính cách tồi tệ của Matsuda hình như cũng có thể tha thứ được!?"

"Tư duy rơi xuống vực sâu rồi!"

"Hay là cứ làm tới đi! Mặc đồ nữ nghe có vẻ thú vị đấy?"

"Có Thủ khoa Học viện Cảnh sát và Matsuda cùng tham gia! Đây là lời to rồi!!"

"Không lỗ!!"

Furuya Rei: "Khoan đã? Tôi từ chối! Mặc đồ nữ là không được, tuyệt đối không! Các cậu chỉ muốn xem tôi mất mặt thôi đúng không?!"

Chàng học viên cảnh sát tóc vàng đưa ánh mắt cầu cứu về phía người bạn thân từ bé của mình, lại thấy trong đôi mắt mèo của cậu ấy ánh lên vẻ đăm chiêu: "...Zero mặc đồ nữ?"

Furuya Rei đồng tử chấn động: "Hiro?!"

Hagiwara Kenji giơ phiếu tán thành: "Tôi cực kỳ hứng thú với cái này! Đồ nữ của Jinpei ngay cả tôi cũng chưa thấy bao giờ, hiếm lắm mới có cơ hội~"

Matsuda Jinpei liếc sang: "Hagiwara, cậu cứ đợi đấy."

Hagiwara Kenji cười nói: "Đáng sợ thật nha, Matsuda."

Chẳng biết từ lúc nào, chủ đề đã lái sang việc đồ nữ của lớp nên mặc gì cho hợp.

"Oda thì, cảm giác váy đồng phục bình thường cũng dễ thương rồi?"

Oda bị réo tên nhiều lần: "Phải là váy JK chứ? Váy dài của nữ sinh bất lương! Lẽ nào các cậu không muốn xem Matsuda phiên bản nữ à?!"

"...Đây là trả thù à?"

"Tuy là vậy, nhưng Oda nói có vẻ không sai..."

"Cậu vừa nói là phiên bản nữ chứ không phải mặc đồ nữ đúng không?! Cậu lộ tẩy rồi nhé, Oda!!"

Oda dứt khoát bung lụa luôn: "Còn Furuya nữa, gyaru da ngăm ở Shibuya! Đừng nói với tôi là các cậu chưa từng nghĩ đến việc có bạn gái là gyaru tóc vàng nhé!!"

Furuya Rei: "Này!!!"

"Khụ khụ khụ!" Tiếng ho khan vang lên trong lớp.

"Tính cách của Morofushi nếu là con gái chắc chắn là kiểu Yamato Nadeshiko! Mặc kimono tuyệt đối hợp!!"

Morofushi Hiromitsu: "...Cho nên là tôi cũng bị lôi vào luôn à?"

"Hagiwara thì, rõ ràng là kiểu "hoa bướm" (social butterfly) đáng yêu ngọt ngào! Tôi là con trai mà còn hiểu sức hấp dẫn của Hagiwara đối với phụ nữ, nếu Hagiwara là con gái, chắc chắn là kiểu "vạn người mê"!!"

Hagiwara Kenji: "...Tôi có nên nói cảm ơn không? Nhưng xin lỗi, thiên hướng tính dục của tôi là con gái nhé."

"Còn Lớp trưởng… Lớp trưởng... Lớp trưởng, ừm, bỏ qua!"

Date Wataru: "............Quá đáng lắm rồi đấy."

Cả lớp bật cười, không khí tốt đến không ngờ.

Ngay cả Furuya Rei đang tỏ vẻ bất mãn cũng không nhịn được cười.

Diễn tập đại hội thể thao đều đã kết thúc, chắc chắn không thể tự làm đạo cụ liên quan nữa, nhưng ra ngoài thuê đạo cụ có sẵn thì vẫn rất đơn giản.

Sau khi hội ý kết thúc, Morofushi Hiromitsu lập tức đứng dậy rời khỏi lớp, Furuya Rei vội vàng đuổi theo: "Hiro! Ban nãy cậu có ý gì!"

"A, tôi tưởng cậu lại đóng vai ác giống lần trước?" Morofushi Hiromitsu cố làm ra vẻ mặt vô tội: "Xin lỗi, là tôi hiểu lầm à?"

"Tôi còn tưởng Zero hứng thú với đồ nữ chứ."

Furuya Rei không thể tin nổi: "Dù nhìn kiểu gì thì tôi cũng không thể hứng thú được chứ?!"

Cùng lúc đó, Hagiwara Kenji vẫn còn ở trong lớp, ngồi xuống ghế sau của Matsuda Jinpei, vỗ vai cậu bạn thân, gục xuống bàn nghiêng đầu: "Vậy nên Jinpei, cái đề nghị giả gái đó, là cậu đề xuất đúng không?"

Matsuda Jinpei quay đầu lại, ngồi nghiêng người: "Sao cậu lại nói vậy?"

Chàng học viên cảnh sát mắt cụp cười tươi rói: "Nếu không phải, Jinpei cậu chắc chắn sẽ từ chối, lúc chủ đề chuyển sang cậu, cậu sẽ là người nổi giận đầu tiên."

"Dù sao thì cũng thú vị mà?" Matsuda Jinpei nhướng mày.

"Cậu nói không sai." Hagiwara Kenji nhìn cặp bạn thân từ bé ở cửa: "Nhưng Furuya chắc là không tìm ra được tên đầu sỏ đề nghị giả gái rồi."

"Dù có nghĩ thế nào, cũng không thể nghĩ đến Jinpei, người cũng là "nạn nhân" giống mình, đúng không?"

Hagiwara Kenji đầy hứng thú nói: "Cậu còn muốn kéo ai xuống nước nữa? Tôi có thể giúp~"

"Chúng ta nên quan tâm một chút đến huyết áp của thầy Onizuka thì hơn?" Matsuda Jinpei mở miệng nói.

Hagiwara Kenji lại đáp: "Người không có tư cách nói câu đó nhất, chính là cậu đấy, phải không? Jinpei."