Chương 38: Tiểu thuyết hay thật

Sau hôm nhắc đến hoa anh đào, Morofushi Hiromitsu rõ ràng đã có vài ý tưởng cho việc thiết kế cờ lớp. Trong số họ, dường như chỉ có Morofushi Hiromitsu là có chút tế bào nghệ thuật như vậy.

"Khoan đã, đừng vì tôi biết chơi nhạc cụ mà đưa ra đánh giá như vậy chứ." Morofushi Hiromitsu cầm cây bút chì dùng để phác thảo, ngẩng đầu nhìn Matsuda Jinpei đang chống cằm nhìn chằm chằm mình, bất đắc dĩ nói: "Nếu tính như vậy, Zero cũng coi như có tế bào nghệ thuật mà?"

Matsuda Jinpei giơ một ngón tay lên: "Cái đó không giống. Nhạc cụ của Zero là cậu dạy, nên về bản chất vẫn là do cậu."

Morofushi Hiromitsu mỉm cười lắc đầu, rồi đẩy tờ giấy trước mặt mình đến trước mặt Matsuda Jinpei: "Cậu muốn thử xem không?"

Matsuda Jinpei: "?"

Morofushi Hiromitsu thản nhiên nói: "Tay của Matsuda cậu rất vững, vẽ tranh chắc chắn rất cừ phải không?"

Matsuda Jinpei: "Đó là định kiến rập khuôn."

Morofushi Hiromitsu bật cười: "Thế nên cậu cũng có định kiến rập khuôn về tôi đấy."

Nói thì nói vậy, nhưng Morofushi Hiromitsu không thu giấy bút về, mà vẫn giữ động tác ban nãy, dùng ngón tay kia chỉ vào một khoảng: "Vẽ một bông hoa anh đào lớn hơn ở đây, tham khảo phần này tôi vẽ."

Khả năng thực hành của Matsuda Jinpei luôn rất tốt, và tay anh cũng rất vững. Có phần tham khảo Morofushi Hiromitsu đã vẽ sẵn, anh nhanh chóng phác thảo, tuy trông rõ ràng là bản nháp, nhưng lại hoàn toàn khớp với kích thước và vị trí mà Morofushi Hiromitsu ước tính. Morofushi Hiromitsu chỉ cần chỉnh sửa lại độ tinh xảo, vẽ tiếp dựa trên bản thảo là được.

Morofushi Hiromitsu ngạc nhiên nói: "Quả nhiên, mảng này rất hợp với cậu đó, Matsuda."

"Tôi giỏi vẽ sơ đồ cấu tạo bom hơn," Matsuda Jinpei xoay bút, dựa theo trí nhớ của mình về lá cờ lớp, điểm xuyết thêm những bông hoa anh đào mới ở các vị trí khác nhau.

Vẫn chỉ là dùng bút chì phác thảo qua loa, sau đó ở vị trí trung tâm, anh dùng nét chữ đặc trưng của Matsuda Jinpei, ước lượng vị trí của tên lớp và những thứ tương tự.

Mắt Morofushi Hiromitsu sáng lên: "Matsuda, cậu nghĩ giống hệt tôi! Tôi cũng thiết kế như vậy."

"Biết đâu chúng ta lại ăn ý đến bất ngờ ở mảng này?" Chàng học viên cảnh sát mắt mèo trêu chọc.

"Gì cơ gì cơ? Hiro định cướp vị trí bạn thân số một trong lòng Jinpei hả?" Hagiwara Kenji không nhịn được nữa, anh giơ tay làm hình chữ X thật to trước ngực: "Nếu chỉ là vẽ vời, tìm tôi giúp cũng được mà…"

Sở thích trêu chọc của Morofushi Hiromitsu trỗi dậy: "Ể? Nhưng tôi thấy về mặt nghệ thuật, Jinpei và tôi rất hợp nhau đó?"

Matsuda Jinpei bắt sai trọng tâm, trực tiếp bày tỏ: "Đừng gọi tôi như thế, kỳ lắm."

Morofushi Hiromitsu tỏ vẻ vô cùng tổn thương, đôi mắt mèo ngây thơ chớp chớp: "Vậy là chỉ có Hagiwara mới được gọi cậu như thế thôi à?"

Matsuda Jinpei giật giật khóe miệng: "Dù sao cũng chỉ có cậu ta là phiền phức như vậy, Hiro."

Lần này đến lượt Furuya Rei bất mãn: "Gọi tên bình thường đi chứ, Matsuda."

Date Wataru, nãy giờ vẫn im lặng, ngẩng đầu lên: "Các cậu là bạn thân từ bé ai cũng sến súa thế à? Nào là xưng hô độc quyền các kiểu."

Matsuda Jinpei là người phản ứng đầu tiên, anh đổi tư thế quay đầu lại, kéo dài giọng: "Nếu Date cũng muốn có cách gọi độc quyền thì~"

Hagiwara Kenji không nhịn được ho một tiếng, rồi éo giọng nói: "Da~~"

Furuya Rei và Morofushi Hiromitsu nhìn nhau, vừa định mở miệng thì Date Wataru lập tức dùng hành động ngăn cản. Anh xoa xoa da gà đột nhiên nổi lên: "Im đi! Ghê quá!"

Hagiwara Kenji nín cười nói: "Ể? Tính từ đó hơi quá đáng rồi đấy? Kenji tổn thương quá…"

Matsuda Jinpei gật đầu: "Đúng vậy, đánh giá Hagi như thế thì thôi đi, liên quan gì đến tôi. Tôi gọi tên đàng hoàng mà."

Date Wataru: "Nhưng nghe thấy kính ngữ từ miệng cậu, tôi cứ thấy chẳng có gì tốt lành."

Hagiwara Kenji lập tức ca thán: "Cái gì gọi là đánh giá tôi như thế thì không sao! Jinpei quá đáng lắm!"

Matsuda Jinpei chợt nhớ ra điều gì, ngẩng đầu nói với Hagiwara Kenji: "Đúng rồi, quên mất, cho tôi mượn mấy cái đĩa phim nhà cậu đi."

Hagiwara Kenji nhớ lại: "Sharon? Nếu cậu cần thì lần sau về nhà tôi tìm thử cho."

Matsuda Jinpei: "Không sao, không gấp lắm, sau tôi qua nhà cậu tự lấy."

Hagiwara Kenji giơ tay làm dấu OK.

"Sharon? Ai vậy?" Date Wataru có vẻ thắc mắc.

Hagiwara Kenji làm vẻ mặt không thể tin nổi: "Lớp trưởng mà lại không biết Sharon!"

Date Wataru ngập ngừng: "Tôi... bắt buộc phải biết à?"

Morofushi Hiromitsu xen vào: "Đó là một người siêu siêu nổi tiếng đó."

Date Wataru càng thêm hoang mang.

Furuya Rei: "Đừng bắt nạt Lớp trưởng nữa, Sharon chỉ là một nữ minh tinh người Mỹ thôi."

Furuya Rei kể tên vài bộ phim, và nhắc đến vài vai diễn: "Lớp trưởng có ấn tượng gì không?"

Bị nói vậy, Date Wataru liền phản ứng lại: "Cậu nói vai diễn tay đua xe đó hả? Tôi có ấn tượng! Nhưng tôi không để ý xem diễn viên tên gì."

Chủ đề luôn thay đổi xoành xoạch. Matsuda Jinpei đột nhiên hỏi mượn đĩa phim, chỉ vì trong phòng livestream có người muốn xem, mà số lượng người muốn xem cũng không ít.

Đó là chuyện xảy ra tối hôm qua.

[Tôi đột nhiên nhớ ra, chúng ta hình như, có lẽ, biết đâu... có thể nhờ Jinpei xem mấy bộ phim truyền hình và điện ảnh mà Sharon đóng!!]

[Đậu!! Thiên tài nào nghĩ ra ý này vậy!! Các bạn ơi, tôi muốn xem!!]

[Ngoài Sharon, tôi còn muốn xem Nam tước Bóng đêm!! Phim truyền hình của Phu nhân Nam tước Bóng đêm tôi cũng muốn xem!!]

[Jinpei chỉ cần lấy điện thoại bật lên rồi treo máy là được!! Không cần quan tâm chúng tôi đâu!]

Câu trả lời của Matsuda Jinpei lúc đó là: "Không tiện. Mơ đẹp quá. Điện thoại không có chức năng chiếu phim."

Chỉ đến lúc này, các khán giả đang sống trong thời đại công nghệ cao mới nhớ ra tuyến thời gian của Matsuda Jinpei còn quá sớm, muốn xem phim thì phải đến cửa hàng thuê đĩa hoặc băng từ.

Hơn nữa vì đa số đều là đồ đi thuê, trừ khi đặc biệt yêu thích, nếu không thì người ta cũng không cố ý đi mua.

Tóm lại là nhà Matsuda Jinpei không có. Hagiwara Kenji trước đây đúng là có mua vì thích, nhưng sau khi nhà phá sản rồi thì cũng ít mua… dù trên thực tế, kể cả khi phá sản, bố mẹ Hagiwara cũng chưa bao giờ để chất lượng cuộc sống của anh đi xuống.

Huống hồ Hagiwara Kenji trước giờ cũng không phải người có tính cách xa xỉ, ngoại trừ thời gian đầu không khí trong nhà hơi kỳ lạ, sau đó thực ra cũng không khác biệt gì mấy.

Nghĩ vậy, chuyện xưởng sửa xe của gia đình phá sản, ảnh hưởng đến Hagiwara Kenji vẫn là khá lớn.

[Hu hu hu hu tiếc quá!]

[Đáng ghét! Người ta muốn xem chị Yukiko!!]

Matsuda Jinpei cũng không nói thẳng là không được, chỉ nói: "Đợi lúc về nhà, tôi có thể đi thuê đĩa về chiếu cho các bạn xem... Nam tước Bóng đêm? Tôi nhớ là tiểu thuyết trinh thám đúng không? Cái này thì có lẽ..."

"Ừm, tôi cũng chưa xem." Matsuda Jinpei tiếp tục trả lời các câu hỏi trên màn hình bình luận: "Tôi nhớ trước đây có người giới thiệu cho tôi, lúc đó không hứng thú lắm nên không xem... Holmes thì chắc chắn là đọc rồi."

[Nguyện vọng: Người ta muốn xem Nam tước Bóng đêm! Không có Nam tước Bóng đêm để xem tôi sắp chán chết rồi!!]

Khi đã nói rõ một phần tạm thời không làm được, nhưng lại không từ chối thẳng thừng phần còn lại, Matsuda Jinpei đã khơi gợi thành công sự thèm thuồng của khán giả. Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của họ, anh mới "miễn cưỡng" nói: "Tiểu thuyết thì tiện hơn, tối tôi có thể ra ngoài mua."

Khán giả xem livestream đa số đều có hứng thú nhất định với việc đọc sách, hơn nữa, hiếm có cơ hội thấy được tác phẩm của thế giới khác, họ tự nhiên vô cùng hăng hái.

Sau khi kết thúc buổi học chiều, Matsuda Jinpei đến hiệu sách tìm một vòng, phát hiện bộ "Nam tước Bóng đêm" được đặt ở vị trí rất dễ thấy, còn có cả khu vực giới thiệu riêng.

Matsuda Jinpei xác định không mua nhầm rồi dứt khoát mua luôn cả bộ.

Về đến ký túc xá, dưới sự thúc giục của màn hình bình luận, Matsuda Jinpei mở trang đầu tiên.

Khả năng viết lách và suy luận của Kudo Yusaku gần như là đỉnh cao. Matsuda Jinpei, vốn không hứng thú lắm với mảng này, cũng bất giác bị cuốn vào cốt truyện.

Anh mượn góc nhìn của nhân vật chính, chú ý đến những chi tiết mà nhân vật chính để ý, sau đó chú ý đến từng nhân vật xuất hiện, lý do tồn tại của họ, động cơ và suy nghĩ có thể có…

Năng lực suy luận của Matsuda Jinpei cũng vô cùng xuất sắc, như trong vụ án bom ở kiếp trước, khi các cảnh sát khác còn chưa kịp phản ứng, anh đã lập tức suy luận ra địa điểm chính xác sau khi nhận được bản fax.

Mà trong tình tiết của tiểu thuyết, tất cả chi tiết và bối cảnh đều không bị lãng phí, chúng sẽ được tiết lộ trong tương lai và trở thành cái gọi là phục bút.

"Hung thủ là Aida..." Matsuda Jinpei lẩm bẩm, rồi lật trang tiếp theo, mắt sáng lên: "Quả nhiên!"

[Khoan đã! Tôi chưa xem xong!! Matsuda!]

[Giải thích này? Cứu mạng, tôi thấy mình không có não, tôi đọc không hiểu!]

[Matsuda! Dừng tay!! Anh đừng lật nhanh thế!!! Tôi chưa xem xong!!]

[Ủa? Khoan? Matsuda, sao anh nhìn ra được vậy? Sao lại còn suy luận đúng nữa?!]

Matsuda Jinpei suốt quá trình không ngẩng đầu. Tuy đã suy luận đúng hung thủ, nhưng Matsuda Jinpei phát hiện trong phần giải thích sau đó, mình đã bỏ qua mất vài chi tiết cài cắm. Vị cảnh sát tóc xoăn lập tức lật ngược lại mấy trang: "A, ở đây có nhắc qua. Hóa ra là vậy, bảo sao động cơ của hắn lại..."

Matsuda Jinpei thậm chí còn chưa nói hết câu đã lật lại vị trí ban nãy, tiếp tục đọc.

[...]

[...]

[Ai còn nhớ đây là nguyện vọng của chúng ta không (thâm tình).]

[Jinpei lại hoàn toàn quên mất chúng ta rồi (bình tĩnh).]

[Nhưng tôi vẫn yêu anh ấy đậm sâu (bất lực).]

[Chứ biết làm sao giờ, đành tha thứ cho ảnh thôi~ (hát lên)]

Nhưng đợi sau khi đọc xong cuốn đầu tiên, Matsuda Jinpei cúi đầu trầm tư một lúc, thắc mắc: "Nam tước Bóng đêm, nguyên mẫu có quan hệ gì với Kaito KID không?"

Kaito KID, hay còn gọi là Tội phạm quốc tế 1412 trong hồ sơ của Interpol. Chỉ vì Kudo Yusaku vô tình đọc bản viết tay nguệch ngoạc "1412" của phóng viên thành "KID", nên cái tên này mới được lưu truyền rộng rãi.

Một năm trước, Kaito KID đột nhiên biến mất không dấu vết.

Mà bối cảnh của Nam tước Bóng đêm, cũng là một siêu đạo chích, cũng yêu thích lễ phục, chỉ là một người màu đen, một người màu trắng.

Matsuda Jinpei đọc xong một cuốn mới nhớ ra mình hình như còn có cái thứ gọi là phòng livestream. Anh ngẩng đầu nhìn lướt qua, lờ đi những lời "lên án" trên màn hình bình luận, rồi chú ý đến một nguyện vọng mới đột nhiên xuất hiện.

[Nguyện vọng: Aaaa siêu đạo chích! Matsuda đi thăm Kaito đi!! Cậu ấy vừa mới mất cha! Cần được quan tâm!!]

Matsuda Jinpei: ...Thế, Kaito lại là ai?