Chương 37: Hoa anh đào rực rỡ

[Là **** á á á! Matsuda chạy mau!!]

[*****!!]

[……!!]

[Cứu mạng cứu mạng, tôi vậy mà suýt quên mất vụ này…!]

[Chị em đừng vội! Đây chỉ là tạp chí thôi! Cô ta không thể nhảy ra từ trong sách được!! Không giống như đại ca lần trước đâu!!]

[Biết là vậy nhưng mà… Matsuda chạy mau!!]

Matsuda Jinpei nhìn màn hình phòng livestream một nửa là "chạy mau" một nửa là từ bị che, ánh mắt anh dừng lại trên màn hình bình luận hai giây, rồi quay sang hỏi Hagiwara Kenji: "Cậu có ấn tượng gì về bà ta không? Hagi."

"Hửm? Muốn tôi giới thiệu phim à?" Hagiwara Kenji vẫn giữ tư thế cúi đầu, không chú ý đến biểu cảm thay đổi nhỏ của Matsuda Jinpei. "Phim Sharon đóng chính hồi nhỏ chúng ta... không đúng, dùng từ này sai rồi, tôi nhớ hồi cấp ba còn mượn đĩa về xem thì phải? Tôi có thể về tìm thử cho cậu xem."

Hagiwara Kenji hồi tưởng lại tên vài bộ phim, đối với người thuộc thế hệ của họ, ký ức tuổi thơ về hình ảnh các loại đúng là có không ít phim bom tấn Mỹ. "Tôi nhớ bà ta là bạn thân với nữ diễn viên đã vắng bóng nhiều năm Fujimine Yukiko, có một bộ phim hiếm hoi là hai người họ hợp tác. Nhắc mới nhớ, dạo này hình như cũng ít thấy bà ta trên màn ảnh."

"Về điểm này, nói không chừng là có liên quan đến con gái bà ta?" Hagiwara Kenji nói bằng giọng không chắc chắn lắm.

"Con gái?" Matsuda Jinpei lặp lại.

"Ừm, con gái. Tôi nhớ hình như tên là... Chris? Bây giờ tuổi chắc cũng trạc chúng ta, nhưng mà hai hay ba năm trước gì đó, hai mẹ con họ vì lý do nào đó mà trở mặt rồi?"

Cụ thể Hagiwara Kenji cũng không rõ, dù sao anh cũng không phải người hóng hớt gì, mấy thông tin này cũng chỉ là lúc tán gẫu với bạn cùng khóa, bất tri bất giác thu thập được. À… đương nhiên cũng không thể phủ nhận, độ nổi tiếng của Sharon cũng rất cao.

Hagiwara Kenji ngẩng đầu, hỏi: "Sao cậu đột nhiên lại hứng thú với mấy tin tức lá cải này thế?"

Matsuda Jinpei: "Tò mò thôi."

"Rồi rồi rồi… chỉ là tò mò thôi." Hagiwara Kenji cầm tạp chí đi ra ngoài, lúc mở cửa còn vẫy vẫy tay: "Tóm lại, mấy tin này đều không phải bí mật gì trên mạng, Jinpei mà hứng thú thì có thể trực tiếp lên các trang web liên quan tra, cái này thì không cần tôi chỉ cậu đâu ha?"

Matsuda Jinpei cũng vẫy tay: "Lần sau nhớ đừng có vứt lung tung."

Hagiwara Kenji đáp lại bằng một khuôn mặt cười, rồi cứ thế đóng sập cửa ký túc xá lại.

Matsuda Jinpei dời tầm mắt lại lên màn hình bình luận: "Sharon và Chris, các bạn có biết giữa họ có mâu thuẫn gì không?"

"Còn nữa, bảo tôi chạy mau... Bà ta rất nguy hiểm? Giống như gã đàn ông tóc bạc lần trước tôi gặp?"

"Hay là nói, bọn họ thực ra có liên hệ gì đó?"

Đáng tiếc, trên màn hình bình luận lại toàn là từ bị che, Matsuda Jinpei chỉ đành nhún vai tiếc nuối, quyết định đợi mai mượn máy tính xem tin tức.

Nhưng bất kể là Sharon hay Chris, họ đều là người hoạt động ở Mỹ, căn bản không thể nảy sinh liên hệ gì thừa thãi với anh đang ở Nhật Bản. Vì vậy Matsuda Jinpei cũng không vội lắm.

Đồng thời, biết thêm thông tin qua bình luận cũng không phải chuyện xấu.

Ngày hôm sau, sau khi huấn luyện kết thúc, Matsuda Jinpei tranh thủ đi tra tiểu sử của Sharon. Dù nhìn thế nào thì cũng là thông tin của một nữ minh tinh Mỹ bình thường (nhưng nổi tiếng), thỉnh thoảng còn thấy vài tin đồn tình ái không biết thật giả, nhưng trông có vẻ cũng có lý.

Matsuda Jinpei lướt xem đơn giản, xác nhận không có thông tin mình muốn thì liền quẳng ra sau đầu, chỉ hơi lưu tâm một chút.

[Ghê thật, đây chính là tìm kiếm trên Yahoo hả, đúng là cảm giác hoài cổ của lịch sử hahaha]

[Mau ghi lại, ghi lại, trải nghiệm này còn chi tiết hơn mấy trăm lần sách công thức của lão già 73) nữa! Ngay cả đóng phim gì cũng viết ra!]

[Cười chết, có mình tôi để ý chỗ tuổi của Sharon là dấu chấm hỏi không?]

[A secret makes a woman woman.]

"Sharon...?" Furuya Rei không biết đã ghé sát sau lưng Matsuda Jinpei từ lúc nào, biểu cảm vi diệu: "Matsuda, cậu dùng máy tính của Học viện Cảnh sát để đu idol đấy à?"

"Ít nhất đu idol còn bình thường hơn cậu vì theo đuổi phụ nữ mà vào Học viện Cảnh sát." Matsuda Jinpei không tắt công cụ tìm kiếm, mà hỏi: "Có thể nhìn ra điểm gì không ổn từ đống này không?"

Furuya Rei sững sờ, theo bản năng quét lại thông tin trên đó một lần nữa, khoảng năm phút sau mới do dự nói: "Cậu muốn tôi nhìn ra cái gì?"

[Hahaha nghe thấy tên Sharon từ miệng Zero thật là vi diệu!]

[Zero chú ý! Đây là đồng nghiệp tương lai của anh đó!]

[Dù sao cũng là đồng nghiệp tương lai kiêm bạn thân (bestie) mà (đầu chó ngậm hoa hồng)]

Chú ý tới câu này, ánh mắt Matsuda Jinpei ngưng lại, quả quyết đổi giọng: "Nhìn ra khả năng tương lai cậu từ chức đi làm minh tinh."

"... Cậu muốn đánh nhau à, Matsuda." Furuya Rei cụp mắt, dùng ánh mắt có vẻ vô cùng bình tĩnh nhìn chằm chằm người đàn ông tóc xoăn trước mặt.

"Thường thì lúc cậu nói câu này, nắm đấm của cậu đã bay lên rồi." Matsuda Jinpei khen ngợi: "Có tiến bộ nha."

Nói xong câu này, Matsuda Jinpei khom lưng, né được cú đấm "lén" một cách quang minh chính đại của Furuya Rei, rồi rời khỏi chỗ ngồi, cười nói: "Máy tính giao cậu tắt đấy, tôi đi trước một bước."

"Matsuda!" Furuya Rei bước một bước dài ra ngoài, cuối cùng liếc nhìn máy tính còn đang mở: "Chậc" một tiếng, ngồi xuống vị trí ban nãy của Matsuda Jinpei. Nhưng trước khi thoát trang, anh lại nhìn màn hình một lúc lâu: "Sharon? Không ngờ Matsuda thích kiểu này."

Không biết tại sao, Furuya Rei nhìn chằm chằm vào bức ảnh nữ minh tinh Mỹ quyến rũ vạn người mê trên màn hình, hơi lưu tâm một chút.

Ngay sau đó, Furuya Rei thoát trang, tra tin tức kết án vụ thảm án ở Nagano… thực ra về chuyện này có thể hỏi thẳng Morofushi Hiromitsu, nhưng Furuya Rei quyết định tự mình chuẩn bị trước.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên là, kết quả phán quyết của Tomori Hajime còn nhiều hơn mười năm so với kết quả tốt nhất mà anh tưởng tượng. Ngoài cái này ra, vụ án bom kia cũng tương tự.

Furuya Rei sững sờ, lập tức tra thông tin liên quan, tìm được video ghi hình phiên tòa phán quyết.

Anh chú ý đến tên của luật sư, Furuya Rei nheo mắt, lặp lại: "... Kisaki... Eri?"

Thoát trang, tắt máy tính, Furuya Rei tìm thấy Morofushi Hiromitsu đang ngồi đọc sách trong lớp, anh cười chào: "Hiro, tôi vừa xem tiến độ vụ án kia, đã kết án rồi."

"A... Tôi cũng đang định nói với cậu chuyện này, Zero." Morofushi Hiromitsu nở một nụ cười rạng rỡ: "Bởi vì anh Taka"aki phụ trách xử lý phần lớn công việc, nên tôi chỉ để ý một chút thôi."

"Kết quả tốt hơn tôi nghĩ rất nhiều." Morofushi Hiromitsu cong cong mắt.

Furuya Rei do dự một chút mới hỏi: "Có liên quan đến vị luật sư nữ kia à?"

"Ừm, thực ra là luật sư do thầy huấn luyện Onizuka giới thiệu." Morofushi Hiromitsu nhớ lại: "Nghe nói là vợ của vị tiền bối thiên tài kia của chúng ta, tuy rằng mới vào giới luật sư được ba năm, nhưng đến nay chưa từng thua kiện."

"Lợi hại thật!" Mắt Furuya Rei lập tức sáng lên.

"Toàn nghe thầy huấn luyện nói vị tiền bối kia ưu tú thế nào, không ngờ ngay cả vợ tiền bối cũng lợi hại như vậy... Quả nhiên người ưu tú luôn bị thu hút lẫn nhau." Morofushi Hiromitsu nghiêng đầu: "Hôm nào đó chúng ta đến thăm vị tiền bối đó đi, Zero."

Furuya Rei gật đầu: "Theo lời thầy huấn luyện, tiền bối đã từ chức cảnh sát, đi làm thám tử rồi… tôi nhớ Hiro cậu cũng từng nói tôi có lẽ rất hợp với công việc thám tử?"

"Đúng vậy." Morofushi Hiromitsu gập sách lại, cười nói: "Cũng coi như là một loại duyên phận?"

"...Đây mà là duyên phận gì chứ, tôi lại không định từ chức đi làm thám tử." Nhắc đến điểm này, Furuya Rei nhăn mặt: "Với lại Matsuda kỳ quái lắm."

Morofushi Hiromitsu: "Matsuda? Cậu ta lại sao nữa rồi."

Furuya Rei than thở: "Cậu ta ban nãy nói tôi nên từ chức cảnh sát đi làm minh tinh… là đang nói tôi là tên mặt trắng à?"

"... Ừm, tuy biết ý của cậu là gì, nhưng da cậu đâu có trắng thế?"

"Hiro!!"

"Hahaha xin lỗi xin lỗi~"

Kể từ khi chuyện của Tomori Hajime kết thúc, nụ cười trên mặt Morofushi Hiromitsu ngày càng nhiều, PTSD trong quá khứ cũng bắt đầu tan biến.

Hagiwara Kenji vỗ vai cậu bạn thân từ bé đang đứng ở cửa lớp mà mãi không chịu vào, nói nhỏ: "Giờ thì yên tâm rồi chứ? Jinpei~"

"... Tôi không có lo lắng." Matsuda Jinpei kéo cửa ra, quang minh chính đại bước vào: "Các cậu sao còn ở trong lớp, sắp muộn huấn luyện rồi."

Morofushi Hiromitsu vừa nhìn đồng hồ: "Uwa, muộn thế rồi!"

"Zero, chúng ta đi mau!"

"Hagi, chúng ta cũng nên đi thôi."

Hiện tại, còn một tháng nữa là tốt nghiệp Học viện Cảnh sát.

Khoảng cách để hoàn thành một nguyện vọng còn thiếu hai phần ba.

Ít nhất phải tích lũy thêm một phần ba nữa trước khi tốt nghiệp.

"Đúng là gấp thật đấy." Matsuda Jinpei lẩm bẩm phàn nàn một câu.

"Gì đó gì đó?" Hagiwara Kenji mang vẻ mặt cười ngốc nghếch sáp lại gần.

Matsuda Jinpei một tay ấn thẳng lên mặt anh: "Thủ phạm chính không có tư cách lên tiếng."

Hagiwara Kenji bối rối chớp chớp mắt: "Ể? Gì cơ? Tôi lại làm gì à?"

Matsuda Jinpei hừ lạnh một tiếng.

"Thôi bỏ đi, về thiết kế cờ lớp cho đại hội thể thao, Jinpei có ý tưởng gì hay không?"

Đại hội thể thao thường được tổ chức khoảng một tháng trước khi tốt nghiệp mỗi khóa. Nhưng vì là Học viện Cảnh sát nên hầu hết các môn thi đều khá là chuẩn mực… ít nhất là đối với Matsuda Jinpei, người đã trải qua một lần, thì mong đợi không cao lắm.

Nhưng anh cũng không đến mức dội gáo nước lạnh vào hứng thú đang dâng trào của bạn mình: "Cậu có ý tưởng gì à?"

"Tôi không rành về mảng này lắm." Matsuda Jinpei chuyển chủ đề rất tự nhiên sang Date Wataru đang đứng bên cạnh: "Lớp trưởng, cậu có ý tưởng gì không?"

Date Wataru: "Haha, cái này cứ xem ý mọi người thế nào?"

Morofushi Hiromitsu và Furuya Rei cũng chìm vào trầm tư. Họ nói: "Cờ lớp à... Trước tiên phải có một biểu tượng đặc trưng nhỉ?"

"Biểu tượng thì..."

"Ừm..."

"Quả nhiên vẫn là cái đó nhỉ?"

"Chúng ta chắc đang nghĩ giống nhau?"

Năm người nhìn nhau, nụ cười trên môi không thể che giấu. Họ đồng thanh nói:

"…Hoa anh đào!"

Dùng hoa anh đào làm biểu tượng, tuy cũ kỹ, nhưng quả thực là phù hợp với họ nhất.

Một đóa hoa anh đào, năm cánh hoa. Lần này, không thể thiếu một cánh nào!